Thứ Ba, ngày 17/09/2019 03:34 AM (GMT+7)
Thứ Bảy, ngày 24/08/2019 13:52 PM (GMT+7)

Xưa là con cho không ai buồn lấy, giờ là đặc sản không dễ mà mua

Nồi ốc nhồi của chị, được cho thêm một thứ gia vị, mà cả cuộc đời này, chẳng bao giờ em tìm kiếm được. Đó là tình thương của chị dành cho em trong một thuở nghèo khó.

   

Lâu quá, đã gần 20 năm rồi đó chị. Em nhớ những ngày mưa, chị được nghỉ không phải ra đồng, em thì được chơi ở nhà, không phải đi chăn bê. Và em biết, ngày hôm đó, nhà mình sẽ được ăn cơm sớm hơn thường lệ. Ở quê mà, bao giờ gà lên chuồng thì cả nhà mới đông đủ, cơm canh dọn ra cũng là lúc trời tối sẩm. Nhưng giấc mơ được ăn cơm sớm mỗi chiều không làm em nhớ tuổi thơ đến thế. Mà em nhớ những bữa chị đảm đang đổi món. Thực đơn cho mỗi chiều mưa thường là ốc nhồi xào rau lá vườn nhà.

 xua la con cho khong ai buon lay, gio la dac san khong de ma mua hinh anh 1

Ốc nhồi (Ảnh minh họa. Nguồn: Thủy sản Việt Nam)

Ốc nhồi xào rau lá vườn nhà là cách gọi của riêng em, cũng là món ăn xa xỉ lúc bấy giờ, khi cả nhà trong những ngày khó với miếng cơm trắng mỗi bữa còn chưa đủ. Hình dáng chị nhỏ gầy dưới ao chuôm mò ốc dưới chiều mưa làm sống mũi em cay cay mỗi khi nghĩ về. Chị - chân thì lội nước sâu men theo rìa ao, một tay vén từng tàu lá dứa dại, còn tay kia đưa sâu xuống bùn để lần mò từng con ốc bé xíu dưới trời mưa rào.

Em bé nhỏ, chẳng làm được gì, chỉ ở trên bờ, cầm rổ hứng mỗi con ốc chị tìm được. Biết bao lần, bàn chân chị bị mảnh sành đâm và bàn tay thì gai cào rớm máu. Khi mò được dăm mười con ốc cũng là lúc chị ướt đầm. Em thương mà chẳng làm được chi, chỉ biết hò reo khích lệ cho mỗi lần rổ mình thêm con ốc mới. Nhớ hàm răng chị cười loang loáng sau màn mưa. Ký ức em chẳng bao giờ quên được.

Nhưng như thế vẫn chưa đủ để nói về chị của em. Chị nấu ăn giỏi lắm nữa. Để đến bây giờ, trên kệ sách em biết bao cuốn sách dậy nấu ăn, trong máy tính em hàng chục folder sưu tầm các bí quyết hay về nội trợ, mà em vẫn cảm thấy thua chị về món ốc nhồi xào rau lá vườn nhà.

Dù cách thức làm món khá đơn đơn giản, nhưng khâu sơ chế lại khá kỳ công. Từ việc ngâm ốc trong nước vo gạo (khoảng 15 phút) để chúng nhả hết bùn bẩn, luộc qua, vớt ra để nguội, rồi khều hết phần thịt ốc, rửa sạch bằng nước muối và thái miếng. Vì ốc vừa mới lên bờ, nên con nào con nấy béo ục, em cảm nhận được vị giòn sần sật qua từng lát dao của chị, rồi nước miếng cứ thế ứa ra. "Muốn ăn ngon thì phải kiên nhẫn vì đồ ăn đã xong đâu nào?", chị gõ nhẹ lên trán em dịu dàng.

Tiếp đó, chị bắt đầu làm gia vị. Nghe gia vị thì nhiều, nhưng thực ra chỉ gồm các loại rau mọc từ vườn nhà mình. Chuối xanh tước vỏ ngoài, ngâm nước lạnh khoảng 10 phút để ra bớt nhựa chát. Ớt đập dập từng quả. Em được phụ chị trong việc xếp lá lốt, tía tô, từng chiếc lá gọn ghẽ xếp chồng lên nhau để chị thái cho đều đẹp. Xong xuôi, chị bắc bếp, nồi nóng hơi lửa, đổ mỡ vô, cho ốc vào đảo đều cùng muối, ớt và một ít lá lốt, tía tô nữa. Trời ơi, ốc dậy mùi thơm khiến cả nhà nao nao… Khi ốc hơi săn, ngấm đủ gia vị và vừa chín tới, chị cho tất cả chuối (đã thái lát) vào đảo cùng. Lúc chuối hơi hơi sạm màu, chị mới đổ nước vô. Tùy theo số lượng người ăn mà lượng nước nhiều ít. Nhưng bao giờ, ít nước cũng làm cho ốc đậm đà hơn.

Ốc bắt dưới ao, tía tô - lá lốt ngắt vườn nhà, ớt hái từ cây, chuối xanh lấy trên buồng lúc lắc… Còn món ăn nào sạch hơn phải không chị? Khi ốc sôi cũng là lúc cơm vừa chín. Quyến rũ quá với từng miếng ốc săn đều béo ngậy, đưa vô miệng cắn mà nghe giòn tan, nhưng lại không hề ngấy vì có các loại rau ăn kèm…

 xua la con cho khong ai buon lay, gio la dac san khong de ma mua hinh anh 2

Ốc nhồi xào rau lá vườn nhà (ảnh minh họa)

Giờ, xa quê, những lúc nhớ nhà, nhớ chị, em ra chợ tìm hàng ốc nhồi, mua vài con và chọn đủ nguyên liệu. Nguyên liệu em giờ còn phong phú hơn xưa, ngoài ốc, lá lốt, chuối xanh, ớt; em còn thêm đậu phụ nướng, thịt ba chỉ nữa… Về, em cũng kỳ cụi khều khều, thái thái, nấu nấu, cho cả thịt đậu vào, mà khi ăn, chưa bao giờ thấy ngon như món ốc nhồi xào rau lá vườn nhà của chị.

Em không biết tại sao, nhưng có lẽ nồi ốc của chị, được cho thêm một thứ gia vị, mà cả cuộc đời này, chẳng bao giờ em tìm kiếm được. Đó là tình thương của chị dành cho em trong một thuở nghèo khó… Là những giọt mồ hôi chị đổ dưới mưa rào, là những giọt máu tươi mà chân chị vô tình gặp phải mảnh sành dưới ao chuôm, là đôi bàn tay chị khéo léo xếp chọn nguyên liệu, là mùi thơm củi đuốc dậy lên dưới khói lam chiều… Thèm lắm, chị ơi…

Theo Như Trang (VnExpress)
Xem bình luận

TIN ĐỌC NHIỀU

Mới đây, tại Trùng Khánh (Trung Quốc), công ty Vincommerce...