Thứ Năm, ngày 08/12/2016 15:40 PM (GMT+7)
Thứ Bảy, ngày 24/10/2015 07:00 AM (GMT+7)

Chồng bắt đầu lười biếng từ khi có con

Về đến nhà là anh chơi game hoặc đọc truyện, kêu làm cái gì là cáu gắt ra mặt vì đang chơi dở phải đứng lên làm.

   

Tôi và anh cưới sau hơn hai năm quen và yêu. Ngày đó cũng có nhiều người theo đuổi tôi, đủ mọi thể loại giàu, nghèo, thành đạt hay bình thường, cuối cùng tôi chọn anh để gắn kết trên con đường đời còn lại. Anh là người rất bình thường bởi tôi cảm thấy tình cảm chân thành ở anh, sự hiền lành, chịu khó. Sau khi cưới chúng tôi kế hoạch một năm sau mới có con nên năm đầu đó rất hạnh phúc, gần như tính cách anh không thay đổi nhiều. Hàng ngày sau giờ làm tôi đi chợ, anh về nhà cắm cơm trước, tôi về thì nấu, anh nhặt rau, thái thịt. Ăn xong anh rửa bát còn tôi lau nhà. Tắm xong tôi giặt quần áo còn anh xả và phơi. Tất cả anh đều tự nguyện làm cùng tôi mà không hề than vãn, kêu ca.

Tất cả thay đổi từ khi tôi có con, mọi thứ đảo lộn, anh bắt đầu lười biếng và hay cằn nhằn hơn. Về đến nhà là chơi game hoặc đọc truyện nên kêu làm cái gì là cáu gắt ra mặt vì đang chơi dở mà phải đứng lên làm. Sinh con được một tháng rưỡi tôi về quê chồng ở để chăm con vì nghĩ ở lại không có ai chăm, con nhỏ thì vất vả lắm. Nhưng khi về nhà chồng thì bố mẹ chồng cũng đi làm suốt ngày, tôi phải tự xoay xở, vừa chăm con vừa lo cơm nước cho bố mẹ chồng đi làm về ăn uống nghỉ ngơi chiều còn đi làm tiếp, tối bố mẹ về muộn nên tôi cũng tự nấu.

Bé con lại hơi quấy khóc, suốt ngày đòi bế, nhiều lúc vừa bế con vừa nấu cơm, lúc nào con ngủ chút thì tôi lại tranh thủ đi giặt quần áo, tã lót, đêm nào cũng khoảng 11h con mới ngủ. Tôi cứ xoay chong chóng như thế cho tới khi con được 8 tháng rồi vào lại Sài Gòn và đi làm lại. Những tưởng giờ đây có chồng bên cạnh, anh sẽ thông cảm và san sẻ cùng tôi để bù lại 8 tháng mẹ con vật lộn với nhau, ai dè lúc này tôi còn stress nặng nề hơn khi chồng không giúp gì cả, chỉ game và truyện.

 chong bat dau luoi bieng tu khi co con hinh anh 1

Ảnh minh họa

Ban đầu tôi nhẹ nhàng nói “8 tháng đầu con nhỏ, bao nhiêu vất vả em làm hết rồi, giờ con cứng cáp chút, đỡ vất vả thì anh phụ em làm việc nhà cùng, chứ em cũng đi làm 8 tiếng như anh rồi về mà bao nhiêu việc. Con ngủ rồi em lại xuống giặt đồ, giặt xong lên là 11h đêm, anh cứ nằm đó đọc truyện mà không thấy thương vợ con gì à”. Nói mãi cuối cùng anh giúp tôi giặt quần áo, nhưng mỗi lần giặt là cằn nhằn. Tôi chỉ im lặng, quần áo đi làm hay ở nhà tôi đều cố mặc 2 ngày một bộ, lúc nào lỡ có giặt đồ của tôi lên tới 3 bộ là phải nghe những lời càm ràm của anh.

Cuộc sống khi có con phát sinh rất nhiều chi phí nên tôi cố gắng xin một công việc tốt hơn, thu nhập cao hơn và nhận làm sổ sách ngoài giờ cho mấy công ty nữa để tăng thêm thu nhập. Còn công việc của anh hơi bấp bênh, xin việc cũng khó, có khi thất nghiệp ở nhà mấy tháng. Tôi nói anh chịu khó học thêm tiếng Anh và trau dồi kiến thức chuyên ngành để nâng cao trình độ, năng lực và kiếm được công việc tốt, sao cứ đọc truyện, chơi game hoài mà không nghĩ cho tương lai. Anh mà học thì tôi sẵn sàng làm tất cả cho anh học, nhưng cứ chơi mà tôi phải phục vụ làm tôi phát điên lên.

Hôm nay, khi tôi ngồi đây viết những dòng này là đã nhận làm tất cả công việc trong nhà. Vì sao ra nông nỗi này khi mà anh giúp tôi giặt quần áo thì luôn kèm theo những lời lẽ càm ràm, nhờ lấy cái khăn hay cái áo cũng gắt gỏng lên, tôi luôn phải im lặng. Tôi thấy chán nản khi nghĩ rằng bao nhiêu công việc kia mình đã làm hết, chỉ có mỗi việc giặt quần áo mà tôi phải chịu nghe những lời lẽ đó. Tại sao tôi phải chịu đựng như thế trong khi cũng đi làm như anh, thu nhập còn cao hơn anh và tự lo cho cuộc sống của mình được mà cứ phải chịu đựng anh.

Cái cảnh một tay nấu canh, một tay chiên trứng, tay lại bóc hành, còn tay thái thịt mà con đái ỉa anh ngồi đó chơi game không chút bận tâm, tôi quát lên mới chịu buông cái điện thoại ra cởi quần cho con rồi quăng cái quần về phía tôi thì tình yêu còn là gì trong cuộc sống này nữa khi mà người có biết thương ta đâu. Tôi đau lòng nói với anh sau rất nhiều lần góp ý nhưng chỉ được vài ngày là lại như cũ . “Từ hôm nay về nhà anh đừng động vào bất kỳ việc gì nữa, hãy để đó em nhẩn nha làm hết dù sớm hay muộn và đừng bao giờ nói động chạm gì tới em nữa. Em cũng có lòng tự trọng của em, không vì mấy bộ quần áo của con và em mà anh dùng những lời lẽ nặng nề từ sáng tới chiều, em không thể chịu đựng được nữa”.

Một ngày bắt đầu với tôi là dậy sớm nấu đồ ăn cho con, xay nhuyễn để cả ngày con ăn trộn với cháo, rồi chuẩn bị hộp cơm cho riêng mình để trưa ăn. Chiều nếu hết đồ ăn thì đi chợ rồi về nấu cơm, ăn xong rửa bát, lau nhà, nấu cháo cho con ngày mai ăn, rồi quay sang tắm và giặt đồ, vừa làm vừa trông con. Mọi việc xong là tới lúc cho con đi ngủ, khi con ngủ say tôi mang sổ sách ra làm. Buổi sáng trên đường đi làm cứ nghĩ tới cuộc sống bộn bề như thế mà sống bên một người chồng vô tâm thế này sao đau lòng quá, tôi lại khóc.

Tôi thấy lẽ nào cuộc hôn nhân này đã thất bại? Lương tâm của người chồng, người cha kia để ở đâu? Các câu chuyện kiếm hiệp đó nó có dạy cho anh cách đối xử với nhau trong một gia đình hay không? Tôi như cái bóng đi đi về về và không có chút cảm xúc gì, không muốn nói thêm lời nào với anh nữa. Có bạn nào rơi vào trạng thái như tôi không, các bạn đã vượt qua như thế nào?

Theo Loan (Vnexpress)
Xem bình luận

TIN ĐỌC NHIỀU

Kể từ khi mang thai, không ai còn nhận ra Cẩm Nhung – cô gái được...
Các nhà khoa học Anh vừa công bố nghiên cứu với thông tin gây hoang...
Mọi thứ không đơn giản như tôi nghĩ. Đằng sau việc mẹ chồng tôi...