Thứ Năm, ngày 21/09/2017 23:04 PM (GMT+7)
Thứ Tư, ngày 12/04/2017 09:01 AM (GMT+7)

Chồng tôi là món đặc sắc "nuốt không được nhả không xong"

Tôi có thể làm ngơ anh như người dưng trong nhà nhưng chịu không xong kiểu ăn đâu vứt đó, mặc đâu vứt đó, bẩn vô cùng.

   

Tôi dừng việc đi làm công sở chuyển qua kinh doanh do sinh em bé, muốn có thời gian chăm con. Tôi vừa chăm con vừa buôn bán lại kiêm việc nhà: có nghĩa là tất cả từ mặt tiền đến cái toilet đều phải làm. Từ khi có con, anh cũng xin nghỉ việc bảo muốn ở gần mẹ con tôi. Có điều anh không phụ giúp gì, chỉ ăn sáng xong rồi đi đá gà chiều về tắm gội cơm nước, đi chơi thêm thể thao rồi ngủ. Tôi nói bao nhiêu lời nặng nhẹ anh cũng không màng. Tôi không nấu anh đi ăn cơm tiệm, quần áo không giặt thì có bao nhiêu anh mặc hết bấy nhiêu, một tuần liền quần áo cũ bốc mùi tôi không thể chịu nổi.

 chong toi la mon dac sac "nuot khong duoc nha khong xong" hinh anh 1

Hình minh họa

Môi trường làm việc nghiêm khắc cũng không rèn luyện được anh. Trong thời gian còn đi làm anh có một tháng sinh hoạt theo khuôn khổ nhưng vẫn lười biếng. Chăn gối đơn vị cấp anh để y vậy rồi mua lại cái mới ở cửa hàng quân dụng, khi đánh kẻng anh gom chúng nhét vào balô. Tính cách lười của anh một phần do gia đình nuông chiều, một phần tự thân anh không có ý thức trách nhiệm, sống ký sinh. Nhiều người sẽ hỏi sao tôi không tìm hiểu kỹ trước cưới hoặc ly dị đi. Thú thật 7 năm quen nhau anh tỏ ra hết lòng và thương yêu tôi. Anh không ngại đường xa, chẳng quản nắng mưa ngày đêm chạy từ đơn vị về thành phố nơi tôi làm việc mỗi cuối tuần và kỳ nghỉ. Tôi đi làm ăn cơm tiệm rồi đi học ngoại ngữ, uống cà phê đọc sách một mình hoặc chơi cùng bạn. 7 năm vậy đó.

Ly hôn tôi đã nghĩ đến nhưng giờ đi làm rồi thuê nhà lại phải sống chật hẹp, trong khi đang sống thoải mái. Tôi sẽ ly hôn khi có đủ tiền mua nhà và cơ sở làm ăn. Điều đó tôi đang tích lũy, tôi đang buôn bán được, thuê người giúp việc thì nhiều chi phí quá trong khi chỉ có một mình cáng đáng trong ngoài. Từ đây đến lúc có thể dọn ra ngoài tôi sợ mình phát điên luôn. Tôi có thể làm ngơ anh như người dưng trong nhà nhưng chịu không xong kiểu ăn đâu vứt đó, mặc đâu vứt đó, bẩn vô cùng. Nhiều người thấy hoàn cảnh của tôi đều tỏ vẻ thương hại, tôi nhục nhã vô cùng, người thì nói cho thấu tai anh: "Chồng em lấy vợ sao sướng quá, ăn no ngủ kỹ" do thấy tôi vừa bán vừa bế con mà khách tấp nập. Có người lại khinh anh vì chỉ ăn với chơi, tôi muối mặt lắm.

Làm đàn ông thì hãy là đàn ông, sống vậy con cái sao dạy dỗ, sao có sự kính trọng? Đáng lẽ ra anh phải là người lo kinh tế gia đình mới phải. Con người này còn cải tạo được không. Một ngày của tôi mệt mỏi quá.

Theo Hằng (VnExpress)
Xem bình luận

TIN ĐỌC NHIỀU

Không ít người cho rằng phụ nữ thành đạt thích "phi công trẻ" kém...
Tôi đã lấy chồng được 3 năm, chúng tôi có một con trai. Tuy chồng...
Cách ông bố giải quyết tranh giành đồ chơi giữa hai cậu bé khiến...