Thứ Bảy, ngày 10/12/2016 06:12 AM (GMT+7)

Đàn ông bây giờ sao dễ dãi quá...

author Lưu Ly/PNO Thứ Ba, ngày 21/07/2015 08:52 AM (GMT+7)

(Dân Việt) Tôi với Huyền cùng đi trên một chuyến xe tham quan. Lúc về, chúng tôi nhìn thấy một ông tiến sĩ trong ngành hai đứa đang làm việc, mắt đeo kính trắng, bề ngoài đạo mạo, có mang theo hai con khô cá dứa, nhìn rất ngon lành. Tôi vui miệng bảo, chồng chị mê món đó lắm, cắt ra từng miếng nhỏ cất vô tủ đá, chiên ăn dần với cơm nóng, thì tuyệt vời. Chỉ tiếc là nó mắc mỏ quá, lại dễ mua nhầm.

   

Huyền cười cười nói, nếu chị thích thì đợi đó em “lấy” cho, để biếu chị mang về nuôi ông xã!> Đàn ông một phútTưởng đâu Huyền nổ cho vui, ai dè lúc giữa hành trình, xe ngừng để mọi người xuống “xả nước cứu thân”, Huyền chủ động đổi chỗ, ngồi cùng băng ghế với anh tiến sĩ. Chẳng rõ Huyền trổ tài cầm cưa thế nào, mà lúc đoàn về đến nơi, anh tiến sĩ quấn lấy bên cạnh, ra sức dúi hai con khô dứa kia vào tay Huyền. Ngọt ngào từ chối vài câu lấy lệ, Huyền cầm lấy món quà, vừa đợi người kia đi khuất là phá lên cười như phát rồ, kèm theo một nhận xét đắng lòng lệ rơi, rằng:

- Học hàm học vị gì không biết, chứ “trình” anh còn non lắm. Ở độ tuổi U50 rồi mà còn dại gái thấy sợ.

 dan ong bay gio sao de dai qua... hinh anh 1

Ảnh minh họa

Huyền mở điện thoại cho tôi xem vài cái tin nhạy cảm mà ông anh tiến sĩ này nhắn cho cô ngay lúc hai người đang tâm đắc trò chuyện trên xe. “Anh ước gì được tan chảy vào em, Huyền ơi!”. Đó là em chưa xài bao nhiêu phần trăm công lực tán tỉnh, tâng bốc đâu nha chị. Hắn tưởng em ngưỡng mộ suốt hành trình nên giờ tìm cách tiếp cận làm quen. Lại ngây thơ tin sái cổ khi em bảo, em sợ mình không “chiến” lại các em trẻ đẹp chưa chồng vây quanh nên tới lúc này mới dám thu hết can đảm “xích lại gần anh”, bởi sợ vuột mất nhân duyên của mình… Đại khái thế. Hắn liền trấn an ngay rằng, anh thích phụ nữ có gia đình và biết chừng mực giữ kẽ như Huyền hơn, chứ dây vào mấy cô độc thân, đụng tới là bắt đền, anh cũng ngại lắm!

Hai chúng tôi còn đang tíu tít, đã thấy điện thoại Huyền rung lên mấy câu hỏi thăm, hẹn hò của anh tiến sĩ mới quen. Tất nhiên, vẫn là mô típ cũ, theo kiểu quan tâm, nôn nóng đặt vấn đề gặp gỡ, tiến xa, xa nữa, xa mãi. Huyền nhẹ thở dài, buông thõng một câu:

- Đàn ông bây giờ sao dễ dãi quá, chị à…

Huyền với chồng ly thân đã lâu, nhưng người ngoài nhìn vào không ai biết. Chẳng sở hữu nhan sắc thuộc hàng tuyệt đỉnh, nhưng nhờ nhỏ nhắn xinh xinh, giọng nói dễ nghe, lại thêm đôi mắt có phần ngây thơ, Huyền tán đâu chết đó, như lời Huyền chua chát bảo. Tiếc là em… nam tính quá chị ơi, đàn ông mà vội vàng ham hố, chưa gì đã xin đổ ào ào là em chán ngay lập tức. Vừa bật đèn xanh mà thấy anh ta “chịu đèn” cái một là em chỉ muốn bỏ của chạy lấy người. Họ hình như chỉ nghĩ được mỗi chuyện… lên giường hay sao ấy. Em đến nản lòng, nhìn đâu cũng thấy toàn của ôi, đàn ông hạng hai thì phải!

Tôi hiểu cảm giác của Huyền, một phụ nữ ngoài ba mươi mặn mà, luôn khiến các ông anh dễ dàng xiêu đổ vì tưởng bở. Nhưng Huyền muốn tìm kiếm một người chín chắn, thật lòng, không sẵn tư tưởng qua đường tạm bợ. Có thể đến và ở lại bên Huyền bởi họ cần cô ấy, chứ không phải bởi ý nghĩ, có thể “thịt” Huyền nhanh chóng để thỏa mãn bản năng và cả cái tôi chiến thắng của mình.

Chưa khi nào cảm giác đàn ông giống chú gà trống siêng năng đuổi theo lũ gà mái, với quan điểm là, được thì tốt, không thì coi như tập thể dục lại đúng như bây giờ. Tôi dưng không nhớ đến anh Toàn, một đồng nghiệp của mình. Chúng tôi làm chung gần mười năm, nhưng ít giao thiệp. Anh trầm tính, ít nói, có vẻ nghiêm túc. Bữa đó cả công ty liên hoan, anh vô tình ngồi gần tôi, cả hai trò chuyện khá hợp ý.

Tôi hứng chí nên thân tình vỗ lên cánh tay anh, nhận thấy người đàn ông bên cạnh bỗng nhìn mình là lạ. Ngay lúc tan tiệc, anh liền hỏi nhỏ, em muốn đi cà phê với anh không. Tôi cáo mệt, từ chối, lịch sự hẹn anh dịp khác. Vừa về đến văn phòng, tôi đã nhận được tin nhắn của anh, rằng tự nhiên bữa nay anh thấy em đẹp quá! Cho anh xin một cái hẹn em nhé… Mà em nên cẩn thận xài sim rác để qua lại, cho nó an toàn!

Đoạn sau thế nào, không kể ra chắc ai cũng có thể hình dung. Tôi đoán, nếu tôi là Huyền, luôn hứng thú thử sức mình trong lĩnh vực chinh phục, thì chắc anh Toàn này không thoát. Hay tôi sẽ nhanh chóng nhận lấy nỗi ê chề sau khi tỏ tường? Bởi thật ra, anh ta cho rằng đang “lấy lòng” tôi đấy thôi. Đàn ông có thể dễ dàng xúc động, ảo tưởng và nắm lấy mọi tín hiệu mơ hồ mà phụ nữ phát ra thế ư? Hay đơn giản là họ cứ thích là lấn sang, tới đâu thì tới, mất mát gì đâu mà sợ, như một anh chàng đã hùng hồn bảo vậy? Nhưng tôi chọn con đường có lẽ là tẻ nhạt, bằng cách im lặng. Tôi coi đó cũng là một câu trả lời tốt.

Tôi từng được một anh “bạn trai” mà Huyền dắt đến ra mắt tranh thủ xin số điện thoại của tôi lúc Huyền đi vệ sinh. Tôi vờ cắc cớ nói, khi nào cần liên lạc với em, anh cứ hỏi Huyền, chúng em chơi thân lắm. Anh này cũng thuộc hàng cáo, liền lấp liếm rằng, thì em cứ đọc anh lưu vào, lúc nào buồn buồn mình đi cà phê nói chuyện chơi cho vui. Đoạn hội thoại đến đây thì chấm hết, vì Huyền đã quay trở vào.

So với Huyền, tôi kém hơn mọi mặt, cả bề ngoài lẫn tuổi tác. Vậy mà anh bạn của Huyền vẫn không tha, tận dụng mọi cơ hội để “mở rộng mối quan hệ”. Thế nên mới nói, đàn ông ngoài dễ dãi còn tham lam, thích quơ quào loạn xạ, được đâu hay đó, các khái niệm như để dành, xơ cua chắc nằm lòng trong từ điển.

Sau sự kiện “xin số điện thoại ở sau lưng”, chúng tôi đưa ra một kết luận rằng, những người đàn ông hành xử lén lút, tranh thủ ăn mảnh ngay cả với đối tượng là bạn của vợ hay bồ, quên mất chân lý rạch ròi “đồ ăn là đồ ăn, đồ cúng là đồ cúng” thì đều là loại đáng vứt đi, không xài được. Bởi, thái độ đó cho thấy họ mờ ám, dễ phản bội, không thể nào tin cậy.

Nhưng Huyền cũng buồn bã cho biết, việc các ông hễ vắng bóng vợ là xin số các em tiếp tân, phục vụ, bạn vợ… này nọ là chuyện thường ngày rồi, Huyền gặp hoài, chẳng có gì để phải ngạc nhiên nữa. Còn thất vọng ư? Đã quá ngưỡng rồi, còn gì nữa đâu mà phải tiếc!

Nói như vậy, thì các ông bây giờ dễ dàng bị xỏ mũi gọn bâng như vậy hay sao? Không, bạn cũng chớ lầm. Họ toàn là thứ dữ không đó, nhưng đôi khi cũng bị tai nạn nghề nghiệp do vài cô nàng “cáo già” mang đến. Chút chiến lợi phẩm về vật chất mà chị em thu được, hoặc một cuộc hả hê nào đó sau khi hất cẳng một “ông gà trống ham đạp mái” chẳng sánh bằng nỗi bẽ bàng mà chúng ta phải gánh chịu.

Cảm giác mất niềm tin đeo đẳng mãi. Nhìn đâu cũng thấy nghi ngờ, chẳng còn dám tin vào hai chữ “tình thật”. Đàn bà cả nghĩ, hay muộn phiền vì “tưởng nước giếng sâu em thả sợi dây dài, đâu ngờ giếng cạn em tiếc hoài sợi dây”. Đâu hay đàn ông cũng chỉ vui là chính, họ nào có bận lòng, cứ thua keo này là bày ngay keo khác, chẳng lăn tăn là mất bao nhiêu bữa cơm, mấy bận cà phê cùng bánh trái cho con hồ ly tinh kia mà chẳng xơ múi được gì. Bởi họ coi đó là khoản tiền đầu tư cho vui chơi, kiểu tình phí vậy mà. Đàn ông tỏ ra dễ dãi để đàn bà… dụ dỗ rồi bỏ rơi cho đáng kiếp? Hay cuối cùng, chỉ đàn bà chúng ta là rơi vào cái vòng giải trí lẩn quẩn của họ, mắc mưu mà không hay?

Xem bình luận

TIN ĐỌC NHIỀU

Mới đây, những bức ảnh về cô bé được cho là “bản sao” hoàn hảo nhất...
Thay vì những cách chế biến thông thường với thịt gà như: Luộc,...
Khi ngồi gõ những dòng này, ký ức tồi tệ cách đây 20 năm bỗng ùa về...