Thứ Bảy, ngày 03/12/2016 14:50 PM (GMT+7)

Bản San khoác áo mới

authorTrương Huyền Thứ Bảy, ngày 04/07/2015 07:46 AM (GMT+7)

(Dân Việt) “Ngày trước, muốn vào đến bản San, từ trung tâm xã Trịnh Tường phải đi bộ cả nửa ngày đường, nay con đường liên bản được mở chỉ mất 1 giờ đi ô tô hoặc xe máy. Cuộc sống của bà con nơi đây đã đổi thay, ấm no hơn xưa nhiều lắm...” - Trung tá Trần Duy Tuyến - Chính trị viên Đồn Biên phòng Trịnh Tường (Bát Xát, Lào Cai) hồ hởi cho biết.

   

Đói nghèo, một chữ bẻ đôi không biết

Nhớ lại những năm tháng đó, dân bản hễ gặp nhau là hỏi về cái đói, hết lo xuôi lại lo ngược. Đất canh tác trong xã lúc ấy chỉ cấy được 1 vụ lúa, năng suất cao lắm thì được 30 tạ/ha. Vậy nhưng nhiều gia đình thu hoạch xong mùa cũng là lúc hòm thóc trống trơn. Mèn mén, củ mài, sắn luộc, sắn nấu canh là thức ăn chủ yếu của dân bản. Vì thế chẳng ai có thời gian đâu mà nghĩ đến chuyện đi học chữ. Ngay cả bây giờ, đa phần người lớn trong bản ở tuổi ngoài 40 đều “một chữ bẻ đôi không biết”.

 ban san khoac ao moi hinh anh 1
Bộ đội biên phòng Trịnh Tường (Bát Xát, Lào Cai)  cấy lúa giúp dân. Ảnh:         Phú Sơn 

Lúc đó để tìm được một người đọc thông viết thạo trong bản còn khó hơn vào núi tìm vàng. Điện chưa có, đường đi lối lại hiểm trở lại cách suối, nên ngay cả thanh niên trẻ cũng ngại ra khỏi bản, cứ quanh quẩn dưới những mái là nhà sàn lụp xụp bám đen khói bếp, mạng nhện với ánh đèn dầu leo lét. “Nhưng đó là chuyện của hơn chục năm về trước, giờ thì đã khác rồi. Bản San đã không còn đói khổ như xưa nên đời sống cả vật chất và tinh thần của bà con cũng thay đổi hẳn. Và điều đặc biệt thú vị là nhắc đến bản San là mọi người nhớ ngay đến 2 loại đặc sản khá nổi tiếng được thị trường ưa chuộng là giống lợn đen và gà "thuốc"…” - ông Ngô Văn Hiếu - Chủ tịch UBND xã Trịnh Tường không giấu được niềm vui.

“Khoác chiếc áo mới”

Trò chuyện với chúng tôi, những người dân bản San ai cũng nhắc một cách trìu mến đến con đường liên bản và những người chiến sĩ biên phòng. Con đường ấy chính là sáng kiến của cấp ủy, chỉ huy Đồn Biên phòng Trịnh Tường tham mưu cho lãnh đạo địa phương để tháo gỡ cái nghèo giúp dân bản. Mấy chục cán bộ, chiến sĩ đã không quản ngại nắng mưa cùng bà con bạt đất, san đồi mở con đường nối xã với bản. Đường có rồi, nhưng để trẻ em đến được lớp, xóa mù chữ được cho dân bản là cả một thách thức. Bộ đội biên phòng đã đứng ra vận động nhân dân, cùng đóng góp công sức vào rừng chặt tre, cắt lá dựng trường. Trường làm xong, các anh lại đến từng nhà vận động cho trẻ tới lớp, vận động bà con tham gia lớp học xóa mù chữ… Nhiều hộ gia đình trong bản trước kia cả hai vợ chồng nghiện thuốc phiện, bỏ bê con cái. Từ ngày được bộ đội biên phòng vận động đi cai nghiện trở về, giờ đây cũng đã có cuộc sống tương đối ổn định...

Bản San như được khoác trên mình chiếc “áo” mới. Trên các cánh đồng không còn cảnh bỏ hoang vì thiếu nước như trước kia mà xanh mướt bởi những ruộng ngô đang trổ cờ. Nhìn cảnh bản làng, quê hương đang đổi mới từng ngày, già làng Vù A Hữu vui vẻ nói ví von: “Chiếc áo mới” mà quê tôi đang khoác trên mình phần lớn là do công sức của bộ đội biên phòng may nên đấy!

 Đảng ủy, chính quyền và nhân dân xã Trịnh Tường đang phấn đấu đến hết năm 2015 có tốc độ tăng trưởng kinh tế bình quân hàng năm đạt hơn 15%, thu nhập của người dân các bản cao gấp 1,5-2 lần so với năm 2013 và giảm tỷ lệ nghèo dưới 10% theo tiêu chí mới.   

Xem bình luận

TIN ĐỌC NHIỀU

Từ một huyện nghèo của tỉnh Ninh Thuận, đến nay Thuận Nam đã thực...
Từ nguồn quần chúng tiêu biểu là hơn 4.000 nông dân (ND) sản xuất...
Sau 5 năm triển khai xây dựng NTM, đến thời điểm này huyện Sóc Sơn...