Thứ Bảy, ngày 03/12/2016 18:35 PM (GMT+7)

Ăn mía tím, nhớ cái thời “ngô nghê”!

authorNguyễn Hoàng Duy Thứ Bảy, ngày 16/04/2016 06:29 AM (GMT+7)
Sự kiện: Hương quê

(Dân Việt) Tuổi thơ tôi không êm đềm, mà dữ dội như dòng sông đục ngầu phù sa trước nhà. Sóng lúc nào cũng cuộn trào bởi những chiếc tàu, ghe qua lại. Ngày đó nhà tôi nghèo nhất xóm. Khác với bọn trẻ cùng trang lứa, tôi rất hiếm khi có được món quà, tấm bánh mỗi ngày.

   

Nhiều bạn tôi khi ấy luôn được quà, có khi là một ổ bánh mì, gói xôi, bánh da lợn, bánh tằm mì... hay đại khái là những món được mua ngoài chợ. Còn nhà tôi, thay vì sáng sớm mẹ xách giỏ đi chợ thì lại mang lưỡi hái ra đồng gặt lúa, cắt cỏ. Thức ăn trưa được mẹ mang về từ đồng, chứ không phải ở chợ. Khi thì con cá rô, cá sặc, có lúc lại là trứng vịt đẻ rớt khi chạy đồng...

 an mia tim, nho cai thoi “ngo nghe”! hinh anh 1

Bãi mía tím sau nhà tôi.

Không có quà bánh, nhưng không có nghĩa là tôi thèm thuồng. Quanh nhà thiếu gì thứ để ăn. Rảnh rỗi, tôi đi hái quả nhãn lồng, chuối chín bói trên cây hay quả ổi sẻ đỏ au. Buồn cười nhất có khi sáng sớm trèo cây hái ổi nhai ngấu nghiến. Kết quả dạ cồn cào, đau bụng nằm thườn thượt. Nhưng rồi lại cứ muốn ăn vì buồn miệng, vì nghịch ngợm.    

Ngày đó, Tôi thích nhất là ăn mía tím. Sau nhà mẹ có trồng liếp mía tím để bán kiếm tiền chợ. Có hôm nghĩ đến mía, vừa đi học về, điều đầu tiên tôi làm là mang dao ra bãi mía để tìm cây to mập. Khi đã chặt sạch góc, ngọn, tôi chặt thành khúc, rồi cứ thế đưa lên miệng mà xước.

 an mia tim, nho cai thoi “ngo nghe”! hinh anh 2

Mía tím, còn được gọi là mía ngự.

Mía tím ngọt dịu, vỏ và thịt thì mềm, nên dù hàm răng non nớt của trẻ con như tôi vẫn không bị tổn thương. Ăn thô chán chê, tôi róc vỏ, tiện thành khẩu nhỏ rồi bỏ vào thau ướp lạnh. Ngày đó tủ lạnh là thứ xa xỉ. Nước đá khá đắt vì cả huyện chỉ có hai nhà máy nước đá nên chỉ dùng làm giải khát là chính. Nhưng muốn ngon nên tôi dùng số tiền bán được từ việc cắt rau muống để mua nước đá về ướp vào thau nhôm.

Những bữa như vậy, tôi gọi lũ bạn trong xóm đến cùng ăn chung cho rôm rả. Mía tiện ướp nước đá mà chấm với muối ớt ngày đó thú vị vô cùng. Ngoài vị ngọt đặc trưng còn có vị cay của ớt, mặn của muối và chát chát của phần vỏ róc còn vương lại. Ngoài ra, mía tím để nguyên rễ, có thể ngâm dưới nước 2-3 ngày rồi mang lên róc ăn. Mía sẽ thơm mùi nước và cả vị phù sa của làng quê thanh bình.    

Giờ mỗi lần dùng mía tím, tôi lại bắt gặp tuổi thơ dữ dội và thân thương của mình trong đó. Bãi mía tím sau nhà vẫn được duy trì cho đến ngày nay. Nghĩ đến mà nhớ má, nhớ nhà da diết quá đi thôi!

Xem bình luận