Chủ Nhật, ngày 04/12/2016 17:32 PM (GMT+7)

Chốn quê yên bình nơi thành phố Cần Thơ

authorBa Cần Thơ Chủ Nhật, ngày 29/11/2015 08:25 AM (GMT+7)
Sự kiện: Hương quê

(Dân Việt) Sáng nay, đạp xe xuống phố, cơn gió thổi se se lạnh đưa lại cảm nhận của tiết trời cuối năm. Hứng khởi trước không khí mát dịu, trong lành, tôi thong dong đạp xe dạo khắp thành phố. Sau khi xuống Bến Ninh Kiều, vòng quanh chợ nổi Cái Răng, tôi quay xe hướng ra sân bay quốc tế Cần Thơ, vùng đất thân thương khi xưa là quê nội để thỏa lòng khát khao về chốn quê yên bình sau bao năm xa cách.

   

Tôi thật sự ngỡ ngàng, xúc động trước sự đổi thay quá nhanh chóng ở chốn quê. Trước kia, đây là vùng đất ruộng cằn cỗi, dân cư thua thớt, lúa chỉ trồng một vụ. Nay là con đường 2 chiều khang trang thẳng tắp với dãy phân cách chính giữa, trên có trồng nhiều loại hoa rực rỡ dưới ánh sáng ban mai. Hai bên đường là những dãy nhà lầu san sát với kiến trúc hiện đại và màu sắc đa dạng bắt mắt như chào đón khách phương xa.

Trong lúc tâm trí đang miên man về sự đổi thay quá nhanh của Thành phố, bất chợt phóng tầm mắt nhìn phía bãi hoang đầy lau sậy, nằm sâu bên phải con đường (nơi cấm xây dựng, vì gần sân bay), thấy một con trâu đang ung dung gặm cỏ và trên lưng là con cò trắng đứng im lặng tìm mồi. Một khung cảnh thật yên bình và hiếm thấy đã khiến tôi không khỏi bâng khuâng, nhớ về chốn quê yên bình năm xưa.

 chon que yen binh noi thanh pho can tho hinh anh 1

Hình ảnh con cò trắng đứng trên lưng trâu khiến tôi bâng khuâng nhớ mãi về chốn quê yên bình năm xưa (Ảnh: BCT)

Tôi nhớ, lúc mùa vụ bắt đầu, nước trên đồng ngập xăm xắp mắt cá chân, bác tôi thường dẫn trâu ra đồng trục và bọn trẻ chúng tôi xách giỏ theo sau đôi trâu để bắt cá. Những con cá rô, cá săc, đôi khi cả cá lóc, lươn,... bị trục trâu đè trúng liền phóng nhanh lên để thoát thân. Thế là, cả bọn í ới tranh nhau “chụp” làm vang động cả cánh đồng. Và, cũng chính vào dịp như thế, không biết lũ chim (cò, diệc, thằng chài…) từ đâu “tụ hội” đến tìm thức ăn. Lúc đầu, chúng cảm thấy sợ sệt con người, nhưng sau đó thấy không ai ác ý, nên chúng cũng dần dần dạn dĩ hơn. Nhất là lũ cò trắng chậm rãi sà xuống đứng trên lưng trâu để săn mồi một cách vô tư. Sau cả ngày quần quật mệt nhoài trên cánh đồng, chiều về gom được “chiến lợi phẩm” là nhiều loại cá ngon, má tôi liền thưởng cho cả nhà một bữa cơm với món ăn “thịnh soạn” nhớ đời!...Thời gian trôi đi quá nhanh, mới đó mà hơn nửa đời người. Ba má tôi nay đã ra người thiên cổ. Các anh chị em tôi có gia đình ra riêng và mỗi người ở một phương nên cũng ít khi gặp nhau, hạnh phúc lắm là được gặp nhau trong những ngày lễ, Tết.

Hình ảnh con có trắng đậu trên lưng trâu trên đường ra sân bay quốc tế Trà Nóc (Cần Thơ) buổi sáng nay đã khiến tôi bâng khuâng nhớ mãi về một chốn quê yên bình trong ký ức và nó cứ mãi đeo đẳng trong tôi...

Xem bình luận
Một hình ảnh thôn quê còn vương lại chốn thị thành. Nhớ thuở miền quê yên lành còn sót lại.
Bình luận có 0 phản hồi
Nơi thành phố phát triển sôi động hiện nay, thật hiếm gặp một khoảnh khắc bất chợt như thế. Ảnh đẹp,...
Bình luận có 0 phản hồi