Chủ Nhật, ngày 17/12/2017 19:13 PM (GMT+7)

Du Xuân nắng ấm thăm Phú Lương

authorBài và ảnh: Bùi Việt Phương Thứ Sáu, ngày 27/02/2015 07:00 AM (GMT+7)
Sự kiện: Hương quê

(Dân Việt) Phú Lương cảnh vật còn hoang sơ, hết đường bê tông là những lối mòn đất đỏ lên sườn đồi nhưng mùa Xuân lại vẫn đang rộn rã, khí thế chứ chưa nhạt dần như dưới miền xuôi. Điều quấn hút du khách nhất khi tới Phú Lương là những ngôi nhà sàn, những cây gỗ dổi cao lớn và cánh đồng xanh mướt đẹp như tranh.

   
Mới qua vài ngày Tết nhưng nắng Xuân đã vàng rực như tháng Tư. Có lẽ vì gặp năm nhuận, Tết đến muộn và với chúng tôi cũng là cái cơ trời cho để có dịp những ngày này ngược con đường nhỏ vào với Phú Lương, huyện Lạc Sơn, tỉnh Hòa Bình để "vui Tết muộn".

Ra đón chúng tôi là anh bạn trẻ, người đã nhiều năm đèn sách kinh kì, hôm nay về ăn Tết nên cũng đang dở tay. Theo chân anh, chúng tôi men đường mòn vào làng, nghe thấy những tiếng cười vui vẻ trong những ngôi nhà sàn. Mùa này dưới cánh đồng Phú Lương xanh mướt ngô non, xanh lam những gốc mạ. Con lên tới những sườn đồi này là vi vút những rừng cây keo, những nương sắn và đây đó là những cành bưởi mới trồng.

Nhưng lên tới đây, điều quấn hút du khách nhất phải là những ngôi nhà sàn và những cây gỗ dổi cao lớn. Nhà sàn ở đây còn khá nguyên bản với mái ngói, gỗ quý chứ chưa bị lai tạp với mái tôn hay đổ cột bê tông. Nhà sàn rộng rãi, cửa voóng cao nhìn ra bản mường.

Theo chân anh, chúng tôi leo lên những sườn đồi rụng đầy lá keo. Nghe nói ở đây dù bà con có lên núi cao trồng trọt thì vẫn có nguồn nước từ những mỏ nước cao. Nước theo những ống dẫn về các làng, nước theo mương về đồng ruộng. Lạ lẫm nhất là khi lên tới đồi cao lại có những ao cá được bà con khơi từ những vũng nước trong mát.

 du xuan nang am tham phu luong hinh anh 1
Ao cá ngay trên đồi Phú Lương.

Có nước nguồn, có bàn tay cần mẫn, bà con ấm no hơn. Nhìn đàn gà đông đúc chạy dưới gầm sàn, nhìn những đàn trâu béo tốt đang tha thẩn đi trên đường mòn chợt thấy ngày Tết mà lòng vui lạ. Dưới ruộng, nhiều cụ già tranh thủ tiết xuân mang thuổng đi trồng cây chuối, miệng nở nụ cười lạc quan. Người già ở đây nhiều cụ dù đã ngoại chín mươi nhưng vẫn khỏe mạnh và hăng hái tham gia giúp con cháu việc nhà, vườn tược.

Khi chúng tôi về lại ngôi nhà sàn, cùng nâng chén rượu men rừng, lúc là lúc dưới bếp gia chủ đã làm xong món thịt lợn lửng. Những chú lợn nuôi hơn năm mà chỉ nặng tầm dưới hai mươi kí bởi chỉ ăn dây rau lang và thân cây chuối.

Thịt lợn nạc, thơm ngon, được hấp và dải trên mâm cỗ lá chuối. Món thịt lại được chấm với muối hạt dổi, canh măng chua thật hấp dẫn. Vừa thưởng thức bữa cơm Tết muộn, vừa ngắm cành đào bừng sắc hoa bên hiên nhà, nghe tiếng chúc tụng năm mới chợt thấy một niềm vui rất lạ. Nơi đây dù đường xá xa xôi, điện lưới mới về tới làng bản chưa lâu nhưng lòng người trong tiết xuân luôn ấm áp.

Ngoài những bữa tiệc xuân, những đêm giao thừa đi chúc Tết từ nhà gốc đến anh em trong họ, từ nhà cả đến nhà út, còn có cả những trò vui như chơi đánh mảng, đánh bóng chuyền mà cả các chị phụ nữ cũng tham gia rất nhiệt tình. Bà con vui ngày Tết bằng các món ăn chế biến từ thóc gạo, thịt con lợn, con gà, bằng những lời chúc gắn kết tình làng nghĩa xóm, bằng những niềm vui mà ta tự tạo ra và tặng cho nhau.

Ngày Tết muộn ở Phú Lương trong một ngày nắng ấm áp và khó quên trong lòng du khách.

Xem bình luận

TIN ĐỌC NHIỀU

Hồi nhỏ, những chiều sau giờ học, về tới nhà là tôi nhanh chóng đặt...