Thứ Tư, ngày 07/12/2016 18:33 PM (GMT+7)

Nhớ thời... tắm mát ở sông quê!

authorBài, ảnh: Hoàng Lê Chủ Nhật, ngày 07/06/2015 12:00 PM (GMT+7)
Sự kiện: Hương quê

(Dân Việt) Đám trẻ quê khi xưa dăm ba đứa nắm lấy tàu dừa, đu đưa trên mặt nước rồi nhảy ùm xuống sông làm nước văng tung toé. Ấy vậy mà đứa nào đứa nấy cười vang, tiếng cười nói xôn xao cả mé sông quê vốn yên bình, lặng lẽ. Trò chơi tắm sông dù đơn giản nhưng đã để lại trong ký ức của tôi những kỷ niệm không thể mờ phai.

   

Quê tôi vùng đất Vĩnh Long với dòng sông Cổ Chiên hiền hoà được phân chia thành nhiều nhánh nhỏ. Trước nhà tôi có một dòng sông nhỏ, nước trong mát quanh năm. Theo lời ông tôi kể lại, con sông này đã có từ lâu đời, nó là một phần của dòng Cổ Chiên rộng lớn.

Tuổi thơ của chúng tôi gắn liền với dòng sông này. Nhớ lắm những ngày hè, tôi cùng đám bạn ở quê nghèo tắm mát trên dòng sông này. Nước sông mát dịu như ôm ấp tâm hồn thơ dại của chúng tôi.

 nho thoi... tam mat o song que! hinh anh 1
Trò chơi tắm sông gắn bó với tuổi thơ chúng tôi (ảnh: Hoàng Lê)

Con sông quê hương gắn bó thân thiết với người dân quê tự bao đời, nâng những chiếc thuyền buôn bán khắp nơi. Ngày ấy, giao thông đường bộ còn hạn chế, dân quê tôi đi đò dọc trên sông lên chợ huyện để mua bán, trao đổi các mặt hàng. Cuộc sống lao động của người dân quê gắn với dòng sông êm ả, lênh đênh con nước lớn ròng.

Ngày đi học trên thành phố, mẹ tiễn tôi ngay tại bến sông này. Giờ nhắc lại chuyện ngày xưa mà trong tôi hiện về nhiều xúc cảm, nhớ lắm đôi vai tảo tần của mẹ mang gánh củi trên vai với bao ước mong, hoài bão về tương lai, hạnh phúc cho con cái sau này. Ngày ấy, chuyến đò đã rời bến mà tôi cứ mãi nhìn theo, dòng sông quê như minh chứng cho tình cảm của mẹ đằm thắm, nồng nàn.
 nho thoi... tam mat o song que! hinh anh 2
Nô đùa thoả thích nơi con sông quê hiền hoà (ảnh: Hoàng Lê)

Trở lại quê nhà trong những ngày hè đầy nắng nóng, dòng sông quê vẫn trong xanh, phẳng lặng như tờ. Dọc mé sông xanh mát những hàng cây dừa nước, cây bần. Bất giác tôi nhìn thấy đám trẻ quê đang “thả tàu” trên dòng nước hiền hoà. Thì ra chúng nó đang chơi trò… tắm sông.

Có đứa trèo tuốt trên đọt cây bần nhảy tùm xuống sông làm nước văng lên tung toé. Một đứa khác ôm trái dừa làm phao lội nhanh hướng giữa sông để cho dòng nước mát quê hương mơn man “tấm thân” xạm nắng của mình. Bến sông xưa vẫn còn đó, nhưng mẹ tôi giờ đã mãi mãi đi xa, để lại trong lòng tôi nỗi nhớ mẹ không nguôi. Lặng ngồi nơi bến sông, tôi nhớ lại những kỷ niệm ngọt ngào mà chúng tôi đã được trải qua trong thời thơ ấu.

Thời gian cứ trôi, con sông quê hiền hoà vẫn âm thầm chảy, lặng lẽ đưa lại nguồn nước mát lành về cho người dân quê tôi. Trải qua bao thăng trầm của cuộc sống, dòng sông quê vẫn nguyên dáng hình, không hề thay đổi bất chấp sự tàn phá của gió mưa.

Người dân quê tôi luôn xem dòng sông ấy là niềm tự hào, là nhân chứng sống cho sự đổi mới của làng quê. Đối với tôi, trò chơi tắm sông ngày xưa vẫn luôn còn mãi trong ký ức, để khi nhắc lại mà da diết nỗi nhớ quê. Mỗi lần nhớ đến làng quê dấu yêu, trong tôi lại thầm ngân nga câu hát về dòng sông quê của tác giả Hoàng Hiệp:

“…Quê tôi ai cũng có một dòng sông bên nhà
Con sông quê gắn bó với tuổi thơ đời tôi
Bao năm xa quê ấy trong mơ tôi vẫn thấy
Hôm nay khi trở về lòng chợt vui thấy sông không già…”.
Xem bình luận