Thứ Năm, ngày 17/08/2017 16:55 PM (GMT+7)
Thứ Năm, ngày 30/01/2014 08:07 AM (GMT+7)

Con cầu trời cho tấm lưng mẹ bớt còng thêm nữa…

Chiều nay, 29 Tết, con về quê, ra phụ mẹ nhổ từng cây cải, cắt từng cọng rau, mà lòng trào lên những nỗi niềm day dứt quá mẹ ơi.

   


Nguyễn Thành Giang

Địa chỉ: Tổ 6, Khối phố 2 phường Trường Xuân, Tam Kỳ, Quảng Nam

Lang bạt trên những vùng đất tứ phương, trên những phận người xa lạ, giờ mới về bên mẹ, để thấy rằng lưng mẹ đã còng hơn nhiều so với năm ngoái...

Những ngày cận Tết này, mẹ lại phải làm việc gấp nhiều lần ngày thường để mong có được thêm ít đồng mua ít thịt heo, mứt, bánh kẹo cho gia đình, để anh em con có thêm được tấm áo lành lặn như người ta, để hương khói trên bàn thờ ông bà đủ cháy 3 ngày Tết...Ba giờ sáng, mẹ đã lặng lẽ cùng sương giá, cùng ánh đèn dầu ra ruộng rau bắt đầu một ngày vất vả, để khoảng 5 giờ sáng là kịp xuống chợ ngày giáp Tết. Rồi trưa về, chưa kịp ăn một miếng, mẹ lại phải tất bật làm rau, cải để có cho buổi sáng ngày mai...

Hình chụp mẹ chiều 29 Tết, bên luống rau ruộng nhà
Hình chụp mẹ chiều 29 Tết, bên luống rau ruộng nhà

Đã 26 năm qua, 26 mùa Tết con lớn lên trong mồ hôi và nước mắt của mẹ, trong sự vất vả và thiếu thốn của một người mẹ nhà quê nhưng luôn hy sinh tất cả vì chồng con mình...Buổi chợ ngày thường cũng như ngày Tết, mẹ không dám mua một tô bún 10000 đồng hay một ly nước vài nghìn để uống vì muốn để dành thêm cho con có đôi dép mới, em con có được tiền nộp học đúng kỳ, cho gia đình mình có lát thịt trong bữa ăn...

Con thì vẫn chưa làm gì để mẹ có được một ngày vui, một nụ cười dù là nhỏ nhất. Con bước vào đời với phận nghèo trót mang, với những câu thơ, dòng văn, cùng một tấm lòng long đong theo từng miền quê, từng con hẻm, nhưng bình yên, no đủ vẫn chỉ mãi mãi là ước mơ...Con biết, mẹ ba kỳ vọng ở con nhiều, nhiều lắm...Nhưng mỗi người mỗi phận, con đã gắng hết sức mình rồi mẹ ạ...

Năm nay, mẹ bảo lưng mẹ đau lắm, không ngồi xuống lâu được, nhổ cải, cắt rau đều phải cúi lom khom. Hôm rồi chở mẹ đi khám, bác sỹ bảo huyết áp mẹ lên cao và đang ở giai đoạn đầu của bệnh tai biến mạch máu não. Con thấy xót xa và đắng lòng, nước mắt tự nhiên ứa ra...

Trong sương chiều ngày 29 Tết dần buông, con chỉ biết nhìn tấm lưng còng của mẹ đi qua đi lại bên những luống rau, luống cải mà nuốt nước mắt vào trong...Cầu trời cho bệnh của mẹ giảm bớt, cho lưng mẹ đừng còng thêm nữa...Bởi chiều nay, con đã thấy tấm lưng thân thương ấy còng đi rất nhiều, so với ngày này năm ngoái. Một năm, con đã quá vô tâm, giờ nhìn lại, thấy mình sao bất hiếu quá...

Mẹ ơi!

Theo Nguyễn Thành Giang (Quảng Nam) (Nguyễn Thành Giang (Quảng Nam))
Xem bình luận
Giao thừa chỉ còn 30 phút nữa, đọc những lời này, tôi đã khóc...Tấm lưng còng của biết bao người mẹ...
Bình luận có 0 phản hồi
Bài chia sẻ và bức hình của bạn Nguyễn Thành Giang làm mình rất xúc động. Mình cũng mong sao mẹ bạn...
Bình luận có 0 phản hồi

TIN ĐỌC NHIỀU

Cô giáo tiểu học tương lai khoe đường cong nuột nà, nóng bỏng trong...
Dù ngồi ở hàng ghế khán giả nhưng nữ sinh Luật vẫn gây chú ý vì lời...
“Trong lúc khùng nhất, tôi từng nghĩ đến điều tiêu cực là tự sát”,...