Thứ Bảy, ngày 10/12/2016 16:24 PM (GMT+7)

Em day dứt cảm giác tội lỗi với người cũ và tôi

author Người đưa tin Thứ Tư, ngày 05/08/2015 10:14 AM (GMT+7)

(Dân Việt) Suốt 10 năm kết hôn chúng tôi không thể có con vì cảm giác tội lỗi của em với người cũ.

   

Tôi và cô ấy quen nhau trong một lần tình cờ đi du lịch ở Hà Nội. Em là cô nhân viên bán đồ lụa trên phố cổ. Nụ cười như mùa thu tỏa nắng của em khiến tôi “chết đứ đừ” từ giây phút gặp gỡ đầu tiên. Em nói bằng thứ giọng Anh Mỹ lơ lớ nghe ngồ ngộ đến phì cười.

Thấy em ấp úng nghĩ mãi mới ra được vài từ mời chào hàng, tôi đành “xổ” một tràng tiếng Việt khiến em ngỡ ngàng rồi mỉm cười chuyển ngay sang thứ giọng nhẹ nhàng.

Hôm đó tôi lấy cớ đặt mối hàng xin số em luôn. 1 tuần sau tôi quay trở lại Sài Gòn để tiếp tục công tác. Tôi mở thêm một công ty xuất nhập khẩu ở Hà Nội vừa mở rộng địa bàn vừa có thêm cơ hội để được gặp em.

Sau 3 tháng hẹn hò, em nhận lời yêu. Thời gian đó, tôi ngập tràn trong hạnh phúc khi có thể đưa em đi khắp nơi, đến những nơi mình mơ ước. Ở bên em tôi cảm thấy yên bình, thoải mái không còn những mệt mỏi, lo toan công việc thường ngày.

Mỗi khi em nở nụ cười là tôi đứng hình mất mấy giây nhìn ngắm em không chớp mắt. Em đẹp đến lạ lùng, đẹp đúng kiểu Á Đông mà tôi từng ngẩn ngơ, mơ ước từ lúc còn bé. Ba tôi là người Mỹ, mẹ tôi là một người phụ nữ Trung Quốc, đẹp đằm thắm. Từ nhỏ, tôi thường được mẹ cho xem những bức hình các thiếu nữ châu Á đẹp đến mê hồn. Họ khác với những cô gái Mỹ mạnh mẽ, cá tính, đôi mắt họ cuốn hút, ẩn chứa những cảm xúc khó nói.

 em day dut cam giac toi loi voi nguoi cu va toi hinh anh 1

Dù mọi chuyện đã qua và tôi chấp nhận nhưng cô ấy vẫn chưa mở lời với tôi (Ảnh minh họa)

4 tháng sau đó tôi cầu hôn và em nhận lời. Đám cưới diễn ra ở một nhà thờ nhỏ gần nơi tôi làm. Ba mẹ tôi từ Pháp sang dự lễ cưới. Mẹ tôi vốn người Á Đông nên nhìn con dâu rất kỹ, sau đó bà lẳng lặng về khách sạn không nói gì. Ba tôi vẫn vui vẻ tiếp đón khách khứa và không quên nháy mắt với tôi hàm ý con dâu tuyệt lắm.

Sau đám cưới, mẹ tôi bảo, “Mẹ không yên tâm lắm, ánh mắt con bé có vẻ không tự nhiên và ẩn chứa điều gì đó. Mẹ mong các con hạnh phúc nhưng con nên chú ý đến vợ”. Lúc đó tôi chỉ nghĩ chắc mẹ để ý quá, sợ mất con trai nên mới nhắc nhở như vậy rồi quên bẵng đi.

Lấy vợ 9 năm mà mãi chúng tôi vẫn chưa có con. Nhìn bạn bè, đồng nghiệp con cái đuề huề trong khi tôi gần 40 tuổi vẫn chưa có một mụn con nóng lòng lắm. Hai vợ chồng đi khám khắp nơi nhưng đều nhận được kết quả sức khỏe bình thường, không vấn đề gì. Thậm chí, bác sĩ còn bảo tinh trùng tôi khỏe.

Nhiều lần vợ tôi khóc lóc bảo tôi ra ngoài kiếm một đứa con rồi về cô ấy sẽ xem như là con đẻ nhưng tôi không đồng ý. Với tôi, có con cái chắc chắn là niềm vui và mong mỏi của bất cứ ai đã kết hôn nhưng vợ tôi cũng chính là niềm hạnh phúc mà Chúa ban cho nên tôi không thể phản bội cô ấy được.

Tôi quyết định đi nhận một đứa con nuôi về. Ban đầu vợ tôi phản đối, nhiều lúc thấy cô ấy một mình ngồi trầm ngâm trong phòng khiến tôi thương cảm và thấy cần phải chở che cho cô ấy hơn nữa. Sau đó, thằng bé con suốt ngày cười khúc khích khi được tôi cưng nựng khiến cô ấy thay đổi, quan tâm thằng bé hơn.

Cuộc sống của chúng tôi từ đó tràn ngập tiếng cười. Với tôi dù thằng bé không phải là con ruột của mình nhưng nó chính là sợi dây thắt chặt tình cảm gia đình, đưa vợ tôi và tôi đến gần nhau hơn. Có lẽ đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc hôn nhân của tôi. Nhưng nó không kéo dài lâu.

Một ngày cuối tuần tháng 7, khi vợ tôi đang lúi húi nấu ăn dưới bếp, tôi và thằng bé đùa nghịch ở trong phòng. Bất chợt, tôi thấy thằng bé lấy một cuốn sổ mang ra chơi. Thằng bé vô tư cầm cuốn sổ khám bệnh của mẹ ngồi chơi rồi xé tung bày ra khắp sàn nhà. Tôi chạy lại chơi cùng con và thu dọn lại rồi bất ngờ với tờ hóa đơn làm tôi chết lặng.

Đó là tờ hóa đơn tiền thuốc tiêm tránh thai của cô ấy. Đây chính là lý do suốt 10 năm kết hôn chúng tôi không thể có con. Tôi thẫn thờ ngồi lặng trong phòng.

Khi cô ấy lên gọi hai bố con xuống ăn cơm, nhìn tờ hóa đơn trên giường, cô ấy cũng hoảng hốt không thốt nên lời. Rồi cô ấy khóc thanh minh rằng, tất cả đều là lỗi của cô ấy. Trước khi đến với tôi, cô ấy từng yêu một người rất sâu đậm. Họ từng thề ước sẽ không bao giờ rời xa nhau. Rồi một lần, vào đúng ngày sinh nhật của cô ấy, vì biết cô ấy mơ ước có một chiếc áo dài bằng lụa thêu tay mà anh ta cất công đi tìm và gặp tai nạn qua đời khi đang trên đường mang quà đến tặng “người yêu”.

Day dứt và luôn mang cảm giác tội lỗi, cô ấy quyết sẽ không yêu ai cho đến khi gặp tôi. Cô ấy khóc nức nở rằng, mặc dù có tình cảm với tôi nhưng lại đan xen cảm giác tội lỗi với người cũ. Vì vậy mà cô ấy quyết định sẽ không sinh con để giữ trọn tình cảm với người ấy.

Thực sự là bây giờ, dù mọi chuyện đã qua và tôi chấp nhận nhưng cô ấy vẫn chưa mở lời với tôi. Vợ tôi càng ngày càng sống trầm lặng. Cô ấy thậm chí còn không cười với tôi một lần như trước đây. Tôi biết, cô ấy đang day dứt cảm giác tội lỗi với người cũ và với cả chính tôi. Chính tôi cũng đang đau đớn khi biết sự thật nhưng làm sao tôi có thể ghen với một người đã khuất. Xin hãy cho tôi lời khuyên lúc này để có thể cân bằng lại cuộc sống. Xin hãy giúp tôi.

Gwynethpaltrow...@gmail.com

Tag:  Người cũ, sinh con   
Xem bình luận

TIN ĐỌC NHIỀU

Đột nhiên sống dậy trước lúc bị chôn, người phụ nữ khiến nhiều...
Cô gái tiết lộ về quan hệ thực sự với những đối tượng hẹn hò đặc...
Khán giả vừa đã tai lại mãn nhãn khi xem những phần thi của các...