Thứ Bảy, ngày 19/08/2017 13:01 PM (GMT+7)
Thứ Sáu, ngày 03/01/2014 20:28 PM (GMT+7)

Nghèo nhất cơ quan, tôi sợ Tết như sợ nợ

Ba tháng nay, vợ chồng em đói lắm vì chỉ trông vào đồng lương còm của em, trả tiền nhà đã mất gần nửa lương rồi. Vay cũng không còn chỗ vay. Em không mong Tết đến chút nào, nghe các anh chị ở đây bàn tiêu đến cả vài chục triệu, em buồn quá.

   
Em làm ở đơn vị sự nghiệp thuộc nhà nước hẳn hoi, tuy nhiên, em chỉ đang làm hợp đồng. Chồng em làm tự do, tính ra cả hai vợ chồng đều có công ăn việc làm nhưng nghèo vẫn hoàn nghèo. Thu nhập hàng tháng của cả 2 chưa đầy 8 triệu đồng.

Năm ngoái gom cả lương cả thưởng vợ chồng em mới được gần 15 triệu. Em và chồng lấy nhau được 3 năm (em kết hôn từ lúc 22 tuổi) thì năm nào hai đứa cũng phải đi vay mượn về lo Tết. Người ta vui đón Tết còn chúng em sợ Tết như sợ nợ.

 ngheo nhat co quan, toi so tet nhu so no hinh anh 1
Người ta vui đón Tết còn chúng em sợ Tết như sợ nợ (Ảnh minh họa)

Đây là danh sách các khoản nhà em tiêu tháng Tết đây ạ:

- Trả tiền phòng trọ: 2 triệu (tuy về quê mất 10 ngày nhưng người ta vẫn bắt đóng đủ. Sống ở thành phố mà phòng trọ chỉ có 2 triệu là mọi người biết em “thảm” tới mức nào rồi.

- Quà cáp 2 bên bố mẹ: 4 triệu

- Mứt kẹo mang về quê cho gia đình và chòm xóm: 4 triệu

- Tàu xe về quê: 1 triệu 500 nghìn

- Tiền mừng tuổi ông bà, bố mẹ và các cháu hai bên: 2 triệu. Họ hàng nhà nội ngoại đông lắm, mỗi cháu chỉ cho tầm 10-30 nghìn mà hết hơn triệu rồi.

- Hai vợ chồng, mỗi người một triệu dằn túi để đi chúc Tết riêng với bạn bè là 2 triệu.

- Sữa, áo quần cho con: 1 triệu.

Hai vợ chồng em chẳng năm nào mua sắm gì cho bản thân. Các chị ở cơ quan chắc biết hoàn cảnh nghèo khó nên hay cố ý thải đồ mặc rồi cho em cũng được xúng xính mặc Tết. Em tủi thân lắm vì em quê nhất và nghèo nhất cơ quan. Nhưng em an phận, thôi thì cũ người mới ta. Còn chồng em toàn bị em cho mặc hàng thùng thôi.

- Tàu xe quay lại thành phố: 1 triệu 500 nghìn nữa.

Thế mà năm nào Tết quê nội, Tết quê ngoại xong, vợ chồng em quay lại thành phố thì may lắm chỉ còn khoảng vài trăm nghìn trong túi. Nhỡ có chuyện gì là không biết xoay xở làm sao. Ngặt nỗi, lương tháng đem ra tiêu sạch cho Tết nên còn nửa tháng sau toàn phải đi vay.

 ngheo nhat co quan, toi so tet nhu so no hinh anh 2
Chẳng lẽ phận vợ chồng nghèo như hai chúng em sẽ mãi mãi chẳng bao giờ có Tết sao? (Ảnh minh họa)

Đang nuôi con nhỏ nên hầu như tháng nào em cũng phải vay thêm ít nhất vài trăm nghìn, ngay cả Tết cũng vay dù không muốn thế. Nhưng hai vợ chồng còn có thể ăn qua loa bữa đói bữa no, còn thì nhịn làm sao được. Vì vậy mà nửa tháng còn lại sau Tết là khoảng thời gian thảm nhất của chúng em.

Đi làm về hai đứa chỉ dám ăn mỳ tôm suông. Quê em trồng rau chứ không trồng lúa nên cũng không có gạo mang lên mà ăn. Mà có nấu cơm cũng chỉ ăn tạm với ít mắm ruốc. Thực phẩm sau Tết thì giá trên trời còn hơn cả trước Tết.

Cứ lên mạng là trông thấy người ta bàn đến tiêu Tết hàng triệu hàng chục triệu, em thấy mình như thuộc về một cuộc sống hoàn toàn khác. Lắm lúc ăn cơm mà nước mắt còn nhiều hơn cả nước canh và miếng nào cay cay sống mũi miếng đó. Bạn bè làm việc ở quê mà thu nhập còn cao hơn cả vợ chồng em. Mang tiếng là lập nghiệp thành phố mà chẳng bằng ai cả.

Mà đó là năm ngoái, ít ra vẫn còn lương tiền để trang trải. Năm nay em còn khó khăn hơn. Công ty chồng em sắp giải thể, nợ lương đến tháng thứ 3 rồi. Tết lại sắp đến, có khi còn phải trắng tay trắng túi không nhận được đồng nào.

Đến cơ quan em toàn phải giả vờ bận công văn giấy tờ để tránh những cuộc nói chuyện của chị em về Tết nhất. Nghe người ta xôn xao em thêm buồn phiền. Chị em đã bắt đầu rủ nhau đi chợ, tăm tia món này món nọ cho Tết làm em càng tủi thân.

Tránh Tết ở cơ quan không khổ tâm bằng tránh Tết ở nhà. Bố mẹ gọi điện hỏi thăm bao giờ về, về được mấy ngày. Quê em quê lắm, hầu như ai cũng mong hai vợ chồng em về để mang thức ngon món lạ từ thành phố về. Bố mẹ chồng em thì muốn được con cháu báo hiếu bằng chút tiền mừng tuổi. Chính vì thế mà em càng não nề.

Ba tháng nay, vợ chồng em đói lắm vì chỉ trông vào đồng lương còm của em, trả tiền nhà đã mất gần nửa lương rồi. Vay cũng không còn chỗ vay. Em không mong Tết đến chút nào, nghe các anh chị bàn tiêu đến cả vài chục triệu, em buồn quá.

Buồn hơn là từ khi lấy chồng em không hề biết niềm vui Tết đến là gì. Thấy Tết là thấy bao nhiêu khoản phải lo, thấy tiền ra, thấy gia đình mình thảm hại. Tết cũng là lúc mà người giàu và người nghèo phân cấp rõ ràng nhất.

Có cách nào chỉ tiêu Tết trong khoảng vài triệu không mọi người ơi? Chẳng lẽ phận vợ chồng nghèo sẽ mãi mãi chẳng bao giờ có Tết?
Theo Pháp Luật Xã Hội (Theo Pháp Luật Xã Hội)
Xem bình luận
Sao bạn không về quê lập nghiệp sẽ tiết kiệm nhiều đấy, nếu ở quê bạn có 10 t là tết cũng vui rồi,...
Bình luận có 0 phản hồi

TIN ĐỌC NHIỀU

Nhiều cô gái ra ngoài thì thơm tho, sạch sẽ nhưng ở nhà lại bẩn...
Đây là một trong những chàng trai được yêu thích nhất chương trình...
Mặc dù phải gánh chịu rất nhiều tiếng xấu nhưng họ vẫn không rời bỏ...