Thứ Bảy, ngày 25/11/2017 15:24 PM (GMT+7)
Thứ Bảy, ngày 04/01/2014 20:43 PM (GMT+7)

Suýt ly dị vì chuyện ăn Tết nhà nội hay nhà ngoại

Sự kiện: Dòng đời

Cuốn theo sự phát triển của xã hội, mô hình gia đình vệ tinh như gia đình Hùng – Hoa cũng được ra đời và phổ biến. “Ăn tết bên nào”, vô hình trung trở thành nỗi trăn trở và là một quyết định khó khăn đối với họ.

   
Gần mười năm cưới nhau, cứ mỗi lần Tết đến là Hùng luôn sống trong sợ hãi. Bên cạnh nỗi lo cơm áo gạo tiền cùng hàng trăm thứ nỗi lo ngày Tết thì quyết định “ăn Tết bên nào” (nhà nội hay nhà ngoại) luôn là một thách thức căng thẳng, nó tốn không biết bao nhiêu mồ hôi (cãi nhau kịch liệt) nước mắt (cãi không lại: khóc), giấy mực (làm đơn ly hôn, nhưng ngu gì ký).

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Nhà Hùng ở Khánh Hòa, nhà Hoa mãi tận Hải Dương. Hai người quen nhau trong một lần Hoa vào Nha Trang du lịch. Tình yêu không phân biệt biên giới, huống gì Hải Dương và Khánh Hòa lại ở cùng chung một bầu trời tổ quốc. Cái khoảng cách địa lý ấy với hai người đang yêu nhau say đắm đâu có là cái đinh gì. Chỉ sau này mới thấy vì nó mà hai vợ chồng luôn xung đột.

Kết hôn nhằm mùa cưới nên Hoa về nhà chồng chưa đầy tháng là Tết cũng theo về. Công việc nhà chồng ngập đầu nào là dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ, phơi phóng lau chùi… Đồ đạc từ thời nảo thời nao, bụi bám nhện giăng, mẹ chồng Hoa cứ thế cần mẫn lôi ra. Chợ Tết mấy phiên nhừ cả chân, mỏi cả tay vẫn chưa đủ các thứ, nào thịt cá, rau quả, bánh mứt, đồ tươi, đồ khô… tối mặt tối mũi, ngẩng lên đã thấy ba mươi Tết.

Nhớ lại hồi còn ở nhà, mọi năm vào giờ này, Hoa đang tăm tia quần áo, háo hức chờ bữa cơm tất niên, chờ giao thừa chúc Tết, chờ tiền lì xì rồi đi chùa hái lộc. Chuyện dọn dẹp nấu nướng đã có mẹ và chị dâu làm tất tần tật. Có khi cũng thấy ngại, Hoa xuống bếp xem có việc gì để phụ một tay, y như rằng lần nào cũng bị mẹ xua: “Thôi thôi, đi lên, đi lên… đừng có mà càng ràng đổ tháo của tôi, tôi cám ơn”. Hoa đâm nhớ nhà, chị nói với chồng xin phép về Hải Dương ăn Tết. Hùng ngạc nhiên nhìn vợ: “Em nói chơi hay nói thiệt, nghĩ sao dâu mới cưới mà bỏ về nhà mẹ đẻ ăn Tết, rồi trả lời làm sao với họ hàng nhà anh”. Tự nhiên hai hàng nước mắt Hoa chảy ròng ròng. Đó là cái Tết đầu tiên xa nhà. Trước mặt mọi người, Hoa cố làm vui nhưng đêm về nàng lại rấm rứt khóc, đầu tiên Hùng còn dỗ dành nhưng sau đó anh bực bội cáu gắt… Tết trôi qua trong nỗi buồn tê tái.

Thêm hai cái Tết nữa thì Hùng được công ty chuyển vào Sài Gòn quản lý chi nhánh trong đó. Hoa cũng theo chồng vào Sài Gòn lập nghiệp. Do công việc bận rộn, mỗi năm họ chỉ về nhà một lần vào Tết Nguyên Đán. Chuyện ăn Tết nhà anh hay nhà em cứ thế trở thành một đề tài bàn luận của hai vợ chồng mỗi khi tết đến. Đủ thứ cung bậc cảm xúc xảy ra, từ bàn bạc nhẹ nhàng đến tranh luận sôi nổi, thậm chí xung đột cãi vã mới quyết định được là sẽ ăn Tết ở đâu. Để tránh căng thẳng, Hùng đề nghị luân phiên nhau mỗi nơi một năm. Nhưng chỉ được đúng một cái tết.

Năm sau, chuẩn bị Tết, Mẹ Hùng ngoài quê đột ngột bị tai biến, thế là thay vì đến lượt về Hải Dương, Hoa phải theo chồng về Khánh Hòa. Bao nhiêu kế hoạch dự tính đều bị phá sản. Không còn cách nào khác, Hoa lại về ăn Tết ở quê chồng mà trong lòng không hề “vui như tết”. Năm sau nữa, Hoa sinh con. Tết, bé mới tròn hai tháng tuổi, họ hàng hai bên ai cũng muốn trông thấy cháu, thế là hai vợ chồng lại cãi vã. Tạm thời bé còn nhỏ quá không tiện đi xa thế là lại về Khánh Hòa. Hoa ấm ức mặt nặng như đeo chì. Cho nên xem ra, ăn Tết luân phiên cũng không phải là phương án khả thi. Thì thôi mỗi năm tùy tình hình mà linh động vậy.

Tết là thời khắc mà bậc làm cha mẹ luôn mong mỏi những đứa con xa nhà cùng tụ họp đông đủ về bên mái ấm gia đình. Ngược lại, con cái cũng vậy, trông chờ Tết đến để được về nhà sum họp bên cạnh những người thân yêu của mình. Vì thế, đòi được về nhà mình ăn Tết là một đòi hỏi chính đáng. Đã không còn cái thời nhiều thế hệ cùng sống quây quần bên một chiếc ao làng để “mồng một tết cha, mồng hai Tết vợ, mồng ba Tết thầy”.

Cả Hùng và Hoa đều có nhu cầu được về “bên mình” ăn Tết. Giá như hai bên gia đình ở gần nhau, tiện chạy qua chạy lại thì vấn đề đã đỡ rắc rối. Đàng này họ sống một nơi, nhà ngoại một nẻo, nhà nội lại một nẻo khác xa xôi khiến hai người luôn luôn căng thẳng khi giải quyết vấn đề. Mâu thuẫn có những lúc cao trào đến nỗi hai người suýt đưa nhau ra tòa ly dị.

May sao, mẹ anh cũng hiểu ra vấn đề, mỗi năm Tết đến bà không lấy việc về nhà mình ăn tết làm áp lực cho con. Hùng cũng hiểu được vợ, không cho đó là đòi hỏi quá đáng rồi cáu gắt mà mềm mỏng thương lượng. Về sau, khi điều kiện kinh tế có phần ổn định, thoải mái, mỗi lần Tết đến vợ chồng con cái lại bay ra bay vào, mồng một nhà nội, mồng hai nhà ngoại, mồng ba du lịch, thăm thú họ hàng. Thấy chồng quan tâm đến mình, Hoa vô cùng cảm động. Có năm chị còn đề nghị ăn tết hẳn bên nhà nội vì “nội già yếu lắm rồi, ngoại vẫn còn khỏe chán”.

Nhiều năm rồi, “ăn Tết bên nào” không còn là mối bận tâm của Hùng và Hoa nữa. Cứ tết đến là họ lại… “vui như Tết”.

Theo Cát Tường (Dòng Đời) (Cát Tường (Dòng Đời))
Xem bình luận
câu chuyện của bạn giống của tôi quá, nhiều lúc mệt mỏi
Bình luận có 0 phản hồi

TIN ĐỌC NHIỀU

Khi không đứng cạnh những chiếc xe hầm hố, hot girl xứ Nghệ lại đẹp...
Bức ảnh chụp "góc nghiêng thần thánh" của một cô gái lập tức khiến...
Sau đêm “động phòng” gian nan ấy, hai vợ chồng phải rủ nhau học hỏi...