Thứ Năm, ngày 17/08/2017 11:02 AM (GMT+7)
Thứ Ba, ngày 14/04/2015 15:54 PM (GMT+7)

Tôi thành kẻ “đổ vỏ” cho gã hàng xóm suốt 20 năm

Sau gần 20 năm nuôi hai đứa con gái của gã hàng xóm và người vợ mất nết, tôi chết lặng khi biết mình bị vô sinh.

   

Những năm 90 của thế kỷ hai mươi, cuộc sống sau đổi mới với vô vàn khó khăn khiến hai vợ chồng tôi quyết định chưa vội có con để lo cho kinh tế. Sau 3 năm phấn đấu, chúng tôi mua được mảnh đất xây ngôi nhà cấp bốn nhỏ ở khu đường mới hứa hẹn sẽ phát triển thành con đường kinh tế trọng điểm.

Ngày mới dọn đến cả xóm vẫn còn vắng vẻ xơ xác, sát vách nhà tôi có gia đình Hiếu và Hiền bằng tuổi vợ chồng tôi, họ có 2 đứa con 4 tuổi và 2 tuổi. Hai gia đình cùng hoàn cảnh và độ tuổi nhanh chóng thân thiết, chia ngọt sẻ bùi với nhau từng bữa ăn giấc ngủ.

Chỉ trong một năm vận may bắt đầu đến với gia đình tôi khi nhờ sự giúp đỡ của Hiếu tôi được vào làm trong trạm kiểm lâm và bắt đầu ăn nên làm ra, niềm hạnh phúc vỡ ào hơn khi vợ tôi mang bầu. Hai cô con gái xinh xắn lần lượt ra đời cách nhau 2 năm, chúng gọi vợ chồng Hiếu là cha mẹ nuôi và coi hai đứa con nhà họ như anh chị ruột của mình.

Nhìn 4 đứa trẻ lớn lên bên nhau từng ngày khiến tình bạn của 4 người lớn chúng tôi càng thêm khăng khít, không bữa cơm giỗ chạp nào của hai nhà thiếu bóng ai, cả hai gai đình gần như đã mặc định mọi việc của hai nhà đều là việc chung.

Con gái lớn của tôi bắt đầu vào cấp một thì con trai lớn của họ bắt đầu vào cấp hai, có lẽ do chúng lớn lên bên nhau nên đôi lúc hàng xóm hay trêu chúng có nhiều nét giống nhau nhưng trong lòng tôi chưa từng nghi ngờ. Thậm chí khi tôi trêu kết thông gia với gia đình Hiếu, bảo vun vào cho chúng nó lớn lên thành đôi thành cặp, thì tình bạn và tình làng xóm của chúng tôi sẽ trở thành tình thông gia càng gần gũi hơn, nhưng vợ tôi và cả Hiếu đều cười trừ cho qua.

 toi thanh ke “do vo” cho ga hang xom suot 20 nam hinh anh 1
Tôi vẫn không thể tha thứ cho người đàn bà mất nết bội bạc ấy (Ảnh minh họa)

Con gái lớn của tôi bắt đầu dậy thì khi bước vào giữa cấp hai được khá nhiều cậu nhóc choai choai tán tỉnh, còn Tuấn - con trai lớn của họ đang học cuối cấp ba. Hai gia đình sẽ chẳng có gì xảy ra xích mích cho đến khi vợ tôi và vợ Hiếu phát hiện thằng cu Tuấn đang tán tỉnh và hẹn hò con gái lớn nhà tôi. Vốn chỉ là một câu chuyện trẻ con thích nhau đơn thuần, nhưng sau khi biết chuyện Hiếu đã đánh con rất đau bằng cả tay chân và gậy gộc mặc cho vợ chồng tôi và vợ anh ta can ngan thế nào đi nữa.

Hai bên gia đình đang có mối quan hệ giao hảo tốt bỗng chốc vì chuyện của hai đứa con nhỏ bỗng ngấm ngầm có một hố sâu ngăn cách. Thời điểm đó tôi và vợ tôi cũng mâu thuẫn nặng nề trong cách dạy con, điều kiện kinh tế dư dả khiến chúng tôi ngày một xa cách, tôi đã tự an ủi và cho rằng đó là lẽ tất yếu của cuộc sống hôn nhân chung đụng quá lâu.

Rồi thằng cu Tuấn đi học Đại Học, nó có người yêu và thường xuyên dẫn về nhà, con gái lớn của tôi cũng nhanh quên chuyện cũ nên cũng không còn tơ tưởng gì anh hàng xóm nhỏ năm xưa. Những đứa trẻ gắn kết hai gia đình lại cứ lần lượt trưởng thành khiến mối quan hệ của hai gia đình xa các hơn.

Nhưng điều kỳ lạ là tôi luôn cảm thấy Hiếu thương hai đứa con gái của tôi còn hơn hai đứa con của anh ta. Nếu không kể đến ngày vợ tôi sinh đứa con đầu rồi đứa thứ hai, anh ta và vợ luôn là người có mặt đầu tiên, thì trong suốt những năm tháng tuổi thơ của hai đứa con tôi, cứ con của Hiếu có đồ chơi gì là anh ta lại mua cho hai đứa con tôi món ấy.

Tôi nhớ có một lần đứa con gái bé của tôi đạp xe đi chơi cùng bạn bị ngã gãy chân gần cơ quan Hiếu, anh ta đã bỏ cả làm để đưa con bé đi bó bột, một lần trong chuyến du lịch Nha Trang của hai nhà, Hiếu đã đá ngã cả đống bàn ghế để chạy xuống cứu con gái lớn của tôi bị chuột rút. Ánh mắt Hiếu nhìn và xoa đầu hai đứa con gái tôi hệt như ánh mắt của một người bố trìu mến nhìn con gái mình…

Có lẽ sự ngờ vực của tôi mãi mãi chỉ giấu ở trong lòng nếu như không có một ngày sau hơn 18 năm chung sống, tôi vô tình thấy được cảnh vợ mình và Hiếu đang lấm lét ôm Hiếu trong bếp nhà anh ta. Tất cả mọi sự thật giấu kín như giọt nước tràn ly, không lời thanh minh nào giải thích được hành động của họ khi kẻ vắng vợ người vắng chồng.

Một trận đấm đá chửi rủa túi bụi xảy ra, hai gia đình hoàn toàn không nhìn mặt nhau. Dù vợ tôi và anh ta ra sức phủ nhận chưa đi quá giới hạn và lần đầu tiên lén lút nhưng sự ám ảnh của thằng đàn ông bị cắm sừng đã thôi thúc tôi làm nhiều hơn như thế.

Tôi lén lút mang tóc của 2 đứa con gái và của tôi đi xác nhận ADN, tôi biết hành động của mình nếu bị phát hiện sẽ để lại hậu quả lớn như thế nào, nó đồng nghĩa với việc tôi chối bỏ hoàn toàn tình máu mủ ruột già với hai đứa trẻ đã gọi tôi bằng cha trong ngần ấy năm. Nhưng cuộc đời giường như không công bằng với bất kỳ ai cho dù họ chưa từng sống ác độc một lần.

Tôi cầm tờ giấy thông báo kết AND và kết quả vô sinh của tôi ném vào mặt vợ, lần đầu tiên tôi tát cô ta và hiểu thế nào là nỗi nhục nhã không nói nên lời. Cô ta im lặng và thừa nhận tất cả, và dĩ nhiên tôi và vợ của Hiếu đều đã hiểu ra ai mới thực sự là bố của hai đứa con tôi, Hiếu cũng câm lặng nhận những cú đấm nặng nề từ tôi, vợ anh ta thì lao vào vợ tôi chì chiết và chửi bới mặc cho hai con gái tôi ngăn cản.

Đến bây giờ khi đang xây dựng hạnh phúc muộn lại với một người phụ nữ cũng đã từng một lần lỡ dở, tôi vẫn không thể tha thứ cho người đàn bà mất nết bội bạc ấy. Tôi cũng không dám nhận lại hai đứa con mình dù cho chúng vẫn rất thương tôi, bởi cứ nhìn chúng tôi lại nhớ đến khuân mặt trơ tráo cùng sự khốn nạn của mẹ chúng đã biến tôi thành một kẻ “Đổ vỏ” nhục nhã trong gần 20 năm.

Theo Hạnh Mai (Đời sống & pháp luật)
Xem bình luận

TIN ĐỌC NHIỀU

Dù ngồi ở hàng ghế khán giả nhưng nữ sinh Luật vẫn gây chú ý vì lời...
“Trong lúc khùng nhất, tôi từng nghĩ đến điều tiêu cực là tự sát”,...
Để những bé gái chỉ mới ở độ tuổi tiểu học trình diễn nội y, ban tổ...