Thứ Hai, ngày 21/08/2017 02:46 AM (GMT+7)

Bé 3 tuổi trơ xương qua đời, bố mẹ ôm tiền bỏ con lại bệnh viện

author Thứ Bảy, ngày 20/04/2013 07:36 AM (GMT+7)
Sự kiện: Dòng đời

(Dân Việt) Dân Việt - Cháu Dũng, 3 tuổi, mắc bệnh hiểm nghèo nên đã qua đời tại Bệnh viện Nhi trung ương. Điều đau lòng hơn là bố mẹ cháu đã bỏ lại thi thể đứa con và “biến mất” cùng toàn bộ số tiền của các nhà hảo tâm.

   

Cháu Hứa Văn Dũng, 3 tuổi, trú tại đội 8, thôn Nà Bó, xã Thổ Bình, Lâm Bình, Tuyên Quang mắc bệnh hiểm nghèo nên đã qua đời vào ngày 1.4.2013 tại Bệnh viện Nhi trung ương (T.Ư). Điều đau lòng hơn là bố mẹ cháu đã bỏ lại thi thể đứa con tội nghiệp của mình và “biến mất” cùng toàn bộ số tiền của các nhà hảo tâm gửi tới giúp đỡ bé.

Tiền đi, con bỏ lại

Bác sĩ Mai Lan, trưởng khoa nhi - Viện Huyết học và truyền máu T.Ư - cho biết: "Trong ngày 18.3, khoa chúng tôi có tiếp nhận điều trị cho cháu Hứa Văn Dũng, 3 tuổi, quê ở Tuyên Quang. Khi kiểm tra sức khỏe cháu Dũng nặng chưa đầy 6kg. Chỉ có mẹ cháu bé xách ba lô nhập viện cho cháu nhưng trong tình trạng không có tiền.

Sau 4 ngày nằm điều trị tại đây, đến ngày 21.3, chúng tôi đã chuyển cháu qua Bệnh viện Nhi T.Ư để tiếp tục điều trị cho đúng với chuyên khoa".

 
Cháu Dũng lúc mới nhập Viện Huyết học và truyền máu T.Ư.

Theo bác sĩ Mai Lan, hình ảnh cháu Dũng khi nhập viện là một cậu bé chỉ còn da bọc xương, từng mảng sườn nổi lên như muốn đâm ra ngoài.

Chị Ma Thị Nhích, mẹ cháu bé cho biết, khi sinh ra bé nặng 2,7kg. 6 tháng đầu bú sữa mẹ, chị thấy con phát triển bình thường, cân nặng tăng đến 8kg. Nhưng cũng từ thời điểm đó, bé bỏ bú, không ăn, chỉ uống nước, nhiều khi uống nước vào lại nôn. Cơ thể bé cứ yếu dần, gầy tóp đi, da xanh xao. Nhà xa bệnh viện tỉnh đến vài chục cây số, quyết tâm mãi chị mới đưa con lên bệnh viện khám.

“Cũng chẳng biết bác sĩ nói con bị bệnh gì, chỉ biết con phải nhập viện truyền máu”, chị Nhích nói.

Những ngày trong viện, bé Dũng chỉ thoi thóp thở và liên tục đưa đôi tay gầy lên ra hiệu đòi được bón sữa. Mấy người cùng phòng với mẹ con bé Dũng kể: “Khổ thân cu Dũng, sinh ra thì chả có mà ăn, giờ có hộp sữa thì đòi ăn suốt ngày mà ăn được chút nào lại trào hết ra chút đó. Nhìn cảnh bé thèm ăn, nôn ra lại tự lấy khăn chùi miệng khiến cho mọi người không cầm được nước mắt vì thương cảm".

 
Chị Ma Thị Nhích bên cháu Dũng khi cháu còn sống.

Rạng sáng ngày 1.4.2013, bé Dũng đã vĩnh viễn rời bỏ cuộc đời trong nỗi xót xa đến tột cùng của các y, bác sĩ và những người luôn quan tâm đến bé. Theo kết luận của Bệnh viện Nhi T.Ư trong giấy báo tử, cháu Hứa Văn Dũng tử vong do bệnh suy hô hấp, viêm phổi, suy kiệt, AIDS.

Ngay sau khi bé Dũng qua đời, các y bác sĩ bệnh viện cho hay, người thân của bé đã “biến mất” luôn cùng toàn bộ số tiền từ thiện. Sau 3 ngày lạnh lẽo, cô độc trong nhà xác bệnh viện, bé được chuyển tới đài hóa thân Hoàn Vũ để hỏa táng y tế theo quy định. Bé ra đi mà không có một bóng người thân bên cạnh.

Trao đổi với phóng viên, thạc sĩ Dương Minh Thu, trưởng phòng công tác xã hội - Bệnh viện Nhi T.Ư, không khỏi xót xa cho hoàn cảnh của cháu Dũng: “Bố mẹ cháu nỡ lòng nào đối xử với con như vậy. Nghĩa tử là nghĩa tận. Khi cháu mất, nhiều nhà hảo tâm và đại diện bệnh viện đã thu xếp việc của cháu và xuống tận nơi thắp cho cháu nén nhang”.

 
Giọt nước mắt muộn màng của người cha.

Sáng 3.4, tại đài hóa thân Hoàn Vũ, nghĩa trang Văn Điển, cơ thể chỉ còn da bọc xương của bé Dũng đã được đưa vào lò hỏa táng. Sau khi lo hậu sự cho cháu xong, ban lãnh đạo Bệnh viện Nhi T.Ư tiếp tục liên lạc với gia đình cháu Dũng để lên đưa hài cốt của cháu về an táng.

Phó giám đốc bệnh viện, ông Trần Minh Điển, đau xót: “Bệnh viện đã nhiều lần gọi điện cho mẹ cháu bé để gia đình lên đưa cháu về quê an táng nhưng đã 3 ngày trôi qua, cũng không thấy họ đâu cả".

Giọt nước mắt muộn màng

Trưa ngày 5.4 - ông Nguyễn Quốc Cường, phó phụ trách Đài hóa thân Hoàn Vũ - cho biết: “Sáng nay, người nhà của cháu Hứa Văn Dũng đã lên làm thủ tục đưa hài cốt của cháu về quê an táng”.

Theo ông Cường, khi đến làm thủ tục nhận hài cốt của cháu bé chỉ có cha cháu là Hứa Văn Dụng và một người đàn ông khác đi cùng. Ban lãnh đạo nghĩa trang cũng đã tạo điều kiện hết mức để người nhà nhanh chóng đưa hài cốt của cháu về quê hương.

Đến nhận tro cốt con, anh Dụng nước mắt lưng tròng nhận bình tro từ tay nhân viên nhà hỏa táng. Liệu có phải người bố này đã nhận ra sự nhẫn tâm của mình khi bỏ mặc thi thể con tại bệnh viện. Ghì chặt bình tro cốt trước ngực, anh Dụng bấm điện thoại gọi về nhà thông báo đã nhận được tro cốt của con. Mẹ cháu không đi được vì đang ốm ở nhà. Anh Dụng cho biết, hiện vợ anh đang mang thai được 6 tháng.

 
Gói tro cốt của con trai để mang về quê.

Chiếc túi du lịch mang từ quê xuống, bên trong chứa mấy gói bánh để làm lễ thắp hương cho cháu Dũng ở nhà tang lễ. Chiếc bàn thờ sơ sài được lập vội. Người bố trầm ngâm thắp nén nhang trước bàn thờ con và òa khóc. Anh Dụng cho biết đêm nay về đến nhà sẽ tổ chức an táng cho cháu luôn.

Khi PV đặt câu hỏi, sao gia đình lại lặng lẽ bỏ về để cháu nằm lạnh lẽo một mình ở bệnh viện đến tận hôm nay, thì anh Dụng phân trần: "Vì gia đình muốn về quê lo việc ở nhà rồi sẽ xuống đón cháu về mai táng nên đến hôm nay mới có điều kiện xuống để nhận tro cốt của cháu".

Theo anh Dụng, hiện gia đình anh không còn nhà để ở, phải ở nhờ nhà bà thím. Nhà anh đã bán từ tháng 6 năm ngoái để có tiền đưa cháu Dũng đi điều trị. Hoàn cảnh khó khăn là một trong những lý do mà anh Dụng đưa ra để bào chữa cho việc bỏ rơi con tại bệnh viện của mình. Nhưng không hiểu sự khó khăn ấy nên được hiểu theo nghĩa nào.

Bởi theo thống kê chưa đầy đủ của bệnh viện thì số tiền ủng hộ cho bé Dũng đã hơn 80 triệu đồng. Nếu tính con số thực tế mà nhiều nhà hảo tâm trao tận tay mẹ bé Dũng, con số đó có thể còn lớn hơn rất nhiều. Khoản tiền của bao tấm lòng hảo tâm ấy, cha mẹ bé để ở đâu mà bỏ mặc thi thể con trai lại bệnh viện.

Thật xót xa tột cùng cho thân phận bé Dũng. Sinh ra đã bệnh tật, 3 năm sống trên cõi đời là ngần ấy năm chống chọi lại những đau đớn khôn cùng. Khi trở về cát bụi cũng bị gia đình bỏ rơi nơi nhà xác. Phải đến 5 ngày sau, người cha của bé mới có mặt để đón con về. Và cũng chỉ có anh Dụng và một người hàng xóm đi cùng chứ tuyệt nhiên không thấy bóng dáng bất kỳ người thân nào nữa.

Chỉ có chiếc túi du lịch đựng vội bình tro trong chuyến xe đêm vội vã. Nhưng dẫu sao, những người làm cha làm mẹ, cuối cùng cũng đã quay trở lại để mang con mình về với quê hương, cho cậu bé bất hạnh được hưởng niềm an ủi cuối cùng khi được yên nghỉ gần gia đình, làng xóm.

Theo Dòng Đời

 

Xem bình luận
tat ca chi la bien minh. da de con ra thi phai co trach nhiem chu. khong the chap nhan được
Bình luận có 0 phản hồi
Thật xót xa cho cháu quá. 3 năm làm kiếp người cũng là 3 năm cháu phải chịu đựng bệnh tật hành hạ....
Bình luận có 0 phản hồi

TIN ĐỌC NHIỀU

Đã đến lúc cần chấm dứt sự phân biệt giữa người mua dâm và người...
Trong tất cả các văn bản gửi Thủ tướng Chính phủ về dự án tuyến...
Căn cứ pháp lý quan trọng để Bộ GTVT xây dựng tuyến tránh Cai Lậy...