Thứ Ba, ngày 21/11/2017 15:50 PM (GMT+7)
Thứ Ba, ngày 17/12/2013 13:13 PM (GMT+7)

Đắng lòng cô gái quyết đốt sách, bỏ học đi bán dâm vì thương mẹ

"Em sợ thấy mẹ đau lắm nên một hôm, tranh thủ lúc mẹ vắng nhà, em mang sách ra đốt hết. Lúc mẹ về, mẹ đánh em và khóc, em cũng khóc. Em bảo mẹ: Con xin mẹ để cho con được nghỉ học. Con không muốn mẹ khổ vì con...".

   

Nhìn cô gái nhỏ nhắn ngồi trong, nấp sau những “chân dài” khác, tôi thật sự thương cảm. Ai cũng bảo tôi đừng nghe gái mại dâm kể chuyện, nhưng tôi chưa từng có một ý nghĩ xấu về họ. Họ cũng là con người, có quyền được tôn trọng.

 dang long co gái quyet dót sách, bỏ học di bán dam vi thuong me hinh anh 1
Cô gái nhỏ nhắn với tuổi thơ đầy bất hạnh.

Cô gái bé nhỏ ấy ngồi trước mặt tôi, thi thoảng nhìn tôi rồi lại nhanh chóng cúi mặt xuống. Tôi khẽ động viên: “Kể cho chị nghe câu chuyện của em nhé! Đừng sợ”.

Tuổi thơ không biết khóc

Cô gái ấy tên Vũ Thị Ngọc Quyên, SN 1996, quê ở Nghệ An. Quyên chỉ cao chừng 1,55m, tóc buộc cao và mặc chiếc áo khoác mỏng dù Hà Nội đang rét đậm. Không biết có phải vì thế mà trông Quyên nhỏ bé đến vậy!

Quyên nhìn tôi và hỏi: “Chị muốn nghe chuyện gì? Vì em không biết bắt đầu từ đâu cả...”. Nói xong cô bé lại cúi gằm mặt xuống. Tự dưng lúc đó trong tôi trào lên một nỗi xúc động, hay đúng hơn là một nỗi xót xa, cảm giác như xé ruột. Ở cái tuổi của Quyên, lẽ ra em phải được học hành đầy đủ, được yêu thương, được chăm sóc...

Tôi nhìn sâu vào đôi mắt Quyên, cố tìm kiếm ở cô gái bán dâm này một chút gì đó như là sự từng trải, nhưng không, thảng trong ánh mắt sợ sệt ấy là một sức mạnh vô hình nào đó mà tôi chưa thể hình dung ra được. Tôi nói khẽ: “Kể chị nghe chuyện tuổi thơ của em và lý do gì khiến em đi đến quyết định trở thành gái bán dâm?”.

Lúc này, Quyên tỏ ra bình tĩnh kể: “Khi em còn bé, em không biết khóc là gì đâu chị ạ! Không phải vì em là đứa vô tâm, mà bởi vì em căm ghét...”.

Năm 1996, Vũ Thị Ngọc Quyên ra đời thì sau đó hơn 1 năm, mẹ Quyên sinh con thứ hai. Nhưng kể từ khi nhận thức được cuộc sống, Quyên đã thường xuyên phải nhìn thấy cảnh bố đánh mẹ. Khi Quyên được 3 tuổi, mâu thuẫn của bố mẹ ngày càng lên đến đỉnh điểm. Mỗi lần đánh cãi nhau, bố lại đuổi ba mẹ con Quyên ra khỏi nhà. Vì thế cô bé cứ lẽo đẽo theo mẹ vào rừng...

Quyên bảo: “Em không sợ bóng tối, vì từ bé em đã quen ở trong rừng rồi chị ạ! Chị không biết đâu, trong rừng tối lắm. Hồi ấy em cũng sợ nhưng mà dần rồi cũng quen”.

Khi Quyên được 4 tuổi thì bố mẹ ly hôn. Quyên tiếp tục ở với mẹ. Ba mẹ con không nhà, không cửa nên mẹ dẫn hai chị em Quyên về nhà ngoại, dựng tạm một căn nhà nhỏ trong rừng, rau cháo nuôi nhau.

“Em không khóc, không bao giờ khóc, vì em sợ mẹ không chịu đựng nổi. Mẹ khổ quá rồi chị ạ! Em phải mạnh mẽ để mẹ không buồn” - Quyên tâm sự.

Đốt sách, nghỉ học để đi kiếm tiền đỡ mẹ

Mẹ Quyên rất yêu thương con, nhưng do bị bệnh tim và khớp nên không làm được việc gì nặng. Dù ly hôn rồi nhưng bố Quyên thỉnh thoảng vẫn về nhà, có điều, không phải về thăm vợ con, mà về bắt Quyên lên sống với bố nhưng Quyên không chịu. Cô bé kiên quyết đòi ở với mẹ. Tức quá không chịu nổi cái tính bướng bỉnh của con, người đàn ông vũ phu ấy lại trút giận bằng những cái tát lên mẹ Quyên, người phụ nữ vốn chịu thương, chịu khó và nhẫn nhịn.

 dang long co gái quyet dót sách, bỏ học di bán dam vi thuong me hinh anh 2
Quyên nép mình sau những cô gái cũng bị bắt ngày hôm ấy.

Khi hỏi về hoàn cảnh gia đình, Quyên chia sẻ: “Nhà em nghèo, nghèo lắm ấy. Hôm qua, lúc các chú công an gọi về quê em xác minh lý lịch, chả ai biết em là ai. Mãi đến khi em nói tên ông em thì chú ở xã em mới nhận ra. Vì nhà em vốn nổi tiếng là nghèo mà”. Chính vì nghèo nên ba mẹ con Quyên luôn bị họ hàng khinh rẻ, coi thường. Cuộc sống của cô gái nhỏ ngày ấy dường như chỉ có mẹ và em trai.

Mùa hè năm 2004, lúc ấy Quyên vừa học xong lớp 8. Thấy gia cảnh quá khó khăn, bệnh tình của mẹ thêm nặng nên Quyên xin mẹ cho nghỉ học...

“Em không muốn mẹ vất vả nữa nên xin mẹ cho em đi làm kiếm tiền nhưng mẹ không đồng ý. Mẹ bảo còn một năm nữa là tốt nghiệp cấp hai rồi, nghèo mấy cũng phải có cái bằng tốt nghiệp. Nhưng chị biết không, em sợ thấy mẹ đau lắm nên một hôm, tranh thủ lúc mẹ vắng nhà, em mang sách ra đốt hết. Lúc mẹ về, mẹ đánh em và khóc, em cũng khóc. Em bảo mẹ: Con xin mẹ để cho con được nghỉ học. Con không muốn mẹ khổ vì con...”,
mắt Quyên đỏ hoe.

Thế rồi, cô gái ấy đã rời xa mái trường thân yêu dù cũng khao khát được đi học như bao bạn bè khác để bước vào đường đời đầy chông gai và trắc trở.

14 tuổi trở thành người giúp việc

Sống trong cảnh nghèo nên từ bé Quyên đã biết làm mọi việc từ trông em, nấu cơm, giặt giũ, làm nương… Thế nên, sau khi đốt sách với quyết tâm nghỉ học kiếm tiền, Quyên được một người giới thiệu cho đi giữ trẻ.

 dang long co gái quyet dót sách, bỏ học di bán dam vi thuong me hinh anh 3
Xót xa khi những cô gái bán dâm chỉ mới ở độ tuổi vị thành niên.

“Giữ em cho người ta không sướng đâu chị ạ! Hồi ấy em bé tẹo, nhưng phải làm tất cả mọi việc. Lúc nào không trông em thì người ta bắt em phải làm việc nhà. Bữa em chỉ được ăn một bát cơm với mắm, nhung em quen rồi, không sao cả. Ông chủ của em khó tính, mà em nhỏ thế em có biết gì đâu. Làm cái gì không đúng ý cũng bị ông chủ chửi mắng... Nhà người ta làm chăn bông nên buổi trưa, cả nhà ngủ, em cũng không phải trông em nữa thì người ta bắt em làm bông. Nói chung là cực lắm chị ạ!” - Quyên nhớ lại.

Cực như thế nhưng Quyên cũng chỉ được trả 700.000 đồng/tháng. Nhận được lương, Quyên đưa hết cho mẹ. Đó là lần đầu tiên Quyên kiếm được tiền gửi mẹ, dù không nhiều nhưng trong lòng Quyên cũng cảm thấy hạnh phúc…

Thấy việc trông giữ trẻ em cực quá nên Quyên xin nghỉ để xin đi rửa bát thuê cho nhà hàng. “Em cứ tưởng làm ở đây sẽ sướng hơn nhưng cũng khổ lắm chị ạ! Lương chủ trả cho 1,5 triệu đồng, nhưng em làm như một người hầu. Sáng em phải dậy từ 4h để nấu cháo cho cả chủ, cả nhân viên ăn, sau đó rửa bát, lau bàn, dọn dẹp cả ngày. Có hôm 4h chiều em mới được ăn cơm trưa. 12h đêm em mới được nghỉ. Ngày nào cũng như thế nhưng em vui vì cuối tháng gửi cho mẹ được nhiều hơn...”.

Câu chuyện của cô gái ấy cuốn tôi đi, và tôi cảm nhận được nỗi buồn nhen lên trong trái tim non nớt ấy...
Theo ANTĐ (Theo ANTĐ)
Xem bình luận

TIN ĐỌC NHIỀU

Chủ tịch UBND huyện Yên Lạc (Vĩnh Phúc) vừa gửi đơn tới cơ quan...
Ông Lê Văn Nam – Giám đốc BV Sản Nhi Bắc Ninh xác nhận sáng 20.11,...
Một thanh niên 27 tuổi ở Hải Dương bỗng phát hiện mình có một tài...