Thứ Năm, ngày 27/07/2017 11:53 AM (GMT+7)

Những chiến sĩ áo trắng hết lòng với nỗi đau

authorGia Tưởng Thứ Sáu, ngày 30/06/2017 06:30 AM (GMT+7)

(Dân Việt) Nếu đến Trung tâm Điều dưỡng thương binh nặng Nho Quan (Ninh Bình) chỉ để chứng kiến những nỗi đau do chiến tranh gây ra thì chưa đủ. Nơi đây còn có những y, bác sĩ ngày đêm cống hiến hết mình với các nỗi đau chiến tranh để lại.

   

Kiên nhẫn với công việc

 nhung chien si ao trang het long voi noi dau hinh anh 1

Công việc thường ngày của các y tá, hộ lý ở Trung tâm là cho các thương binh ăn. Ảnh: GIa Tưởng

Chăm sóc thương binh không chỉ lo việc tắm rửa, cắt móng tay, móng chân, cạo râu, tỉa tóc, ăn uống, chữa bệnh. Ở đây chúng tôi phải làm nhiều việc để mình như người con, người cháu của các bác. Hàng ngày chúng tôi trò chuyện thăm hỏi, động viên để các bác lạc quan, đến khi các bác qua đời chúng tôi lo cả việc hậu sự”.

 Bác sĩ Phạm Thị Hoa 

Những y, bác sĩ ở đây, nếu không có tấm lòng yêu thương của thế hệ con cháu với các bậc cha anh đã hi sinh, cống hiến vì Tổ quốc thì không thể làm được công việc nguy hiểm luôn thường trực, để đem lại phút giây yên bình cho các thương binh.

Việc chăm sóc những thương, bệnh binh ở Trung tâm Điều dưỡng thương binh nặng Nho Quan (Ninh Bình), được bác sĩ Phạm Thị Hoa - Trưởng khoa 3 (khoa Chăm sóc bệnh nhân sa sút) đúc kết: “Nếu ai không có tính kiên trì, nhẫn nại, không chuẩn bị tâm lý đối xử với thương, bệnh binh như bố mẹ, người thân của mình thì rất khó để trụ lại được với nghề”. Chị Hoa nói vậy vì cũng có khá nhiều người do quá áp lực và mệt mỏi đã phải chuyển đi hay bỏ nghề tìm công việc mới. Khoa 3 - nơi chăm sóc bệnh nhân già yếu sa sút, phục hồi - có 12 người thì 11 người đang trực tiếp chăm sóc toàn diện cho các bệnh nhân.

Y tá Phạm Công Đức (25 tuổi), công tác ở Trung tâm 4 năm, được phân công chăm sóc toàn diện cho 3 thương binh, trong đó có một thương binh nữ, cho biết: “Do những thương binh ở khoa 3 phần lớn đã yếu, có nhiều người phải ngồi xe lăn, nên mọi việc vệ sinh cá nhân, từ thay quần áo, lau rửa, đưa đi đánh răng rửa mặt, đến việc  ăn uống đều do các y tá, hộ lý làm. Bón cháo cho các bác mình phải đứng, chứ hồi mới vào làm, các bác ngồi trên xe lăn, em cũng bắc ghế ngồi bón cháo, lúc các bác bị ho, cháo phun đầy vào mặt em”.  Nhiều lần nản, muốn bỏ việc, nhưng giờ đây, sau nhiều năm gắn bó với thương binh và học tập các anh chị đi trước, Đức không còn ngại nữa. Mỗi khi được về nhà với vợ con, Đức rất lo cho các bác ở trong Trung tâm, nên lần nào cũng cố gắng vào sớm để được làm công việc mà Đức đã chọn và bây giờ là gắn bó với tất cả trách nhiệm.

Bác sĩ Phạm Thị Hoa chia sẻ thêm: “Chăm sóc thương binh không chỉ là tắm rửa, cắt móng tay, móng chân, cạo râu, tỉa tóc, ăn uống, chữa bệnh. Ở đây chúng tôi phải làm nhiều việc để mình như người con, người cháu của các bác. Hàng ngày chúng tôi trò chuyện thăm hỏi, động viên để các bác lạc quan, đến khi các bác qua đời chúng tôi lo cả việc hậu sự”.

Như trường hợp của thương binh Nguyễn Hữu Thành, do không có gia đình, người thân, bác ở Trung tâm đã hơn 40 năm; tuổi cao lại bị bệnh phổi nên khi qua đời cách đây 6 tháng, thọ 98 tuổi, khoa 3 cùng Trung tâm tổ chức tang lễ, đưa bác vào nghĩa trang liệt sĩ an nghỉ, lập ban thờ cho bác.

Cũng có trường hợp may mắn hơn, như trường hợp của thương binh Phạm Công Chuẩn, được Trung tâm se duyên với hộ lý Trần Thị Tấm. Giờ họ đã có 2 con khỏe mạnh, bác Chuẩn vẫn đang điều trị tại khoa 3. 

Hoàn cảnh gia đình của chị Hoa khá vất vả, chồng bộ đội đi công tác xa, 2 con trai đang tuổi ăn tuổi lớn cần sự kèm cặp của bố mẹ, lại có mẹ già 91 tuổi ốm nhiều năm nay nhưng mỗi tuần chị đều trực tại trung tâm từ 2 đến 3 buổi. Chị Hoa chia sẻ thêm: “Đúng là bố mẹ mình ốm cũng không thể chăm sóc đủ đầy được, còn các bác ở đây đều là người có công, lại thiệt thòi không có con cái, gia đình nên chúng tôi coi các bác như cha mẹ mình, đem hết kiến thức và sức mình ra chăm sóc. Mong được bù đắp, an ủi phần nào công lao các bác đã đóng góp cho đất nước”.

Còn nhiều chông gai

 nhung chien si ao trang het long voi noi dau hinh anh 2

Các thương, bệnh binh tại Trung tâm Điều dưỡng thương binh nặng Nho Quan. Ảnh: G.T

50 năm qua, với sự quyết tâm, phấn đấu của nhiều thế hệ y, bác sĩ, nhân viên, Trung tâm Điều dưỡng thương binh  nặng Nho Quan (Ninh Bình) đã đạt được nhiều thành tích, được Đảng và Nhà nước ghi nhận. Nhưng theo bác sĩ, Giám đốc Trung tâm - Lâm Quang Đạo, để làm tốt hơn nữa phần chăm lo sức khỏe cho các thương binh, Trung tâm phải khắc phục nhiều khó khăn, nhất là trong những khâu phát sinh khi điều trị.

Do đặc điểm của bệnh lý tâm thần, thương binh phải uống một ngày 3 lần thuốc, chủ yếu là nhóm an thần kinh, đây là những chất độc bảng B. Thương binh có thể bỏ cơm chứ không thể bỏ thuốc. Trong quá trình điều trị, có người đã uống thuốc liên tục lên đến hơn 40 năm. Chính vì vậy, tác dụng phụ của thuốc đã phát sinh ra rất nhiều các bệnh nội, ngoại khoa khác nhau như: Lao phổi, gan, mật, tiêu hóa, tim mạch, dạ dày, loãng xương...

Do vậy, các bác sĩ phải đề ra các phác đồ điều trị cụ thể, lựa chọn và giảm thuốc chuyên khoa, tăng cường thuốc bổ và chế độ nuôi dưỡng hợp lý, để hạn chế những tác dụng phụ của thuốc. Lập ra những nhóm bệnh nhân để phục vụ tốt hơn cho công tác điều trị. Như bệnh nhân điểm già yếu, sa sút có hướng điều trị cụ thể riêng với công thức “thuốc + nuôi dưỡng + chăm sóc”. Bệnh nhân tâm thần, loạn thần tạm ổn định áp dụng chế độ “thuốc + quản lý + nuôi dưỡng + phục hồi chức năng”. Riêng bệnh nhân kích động nguy hiểm, đề ra phương pháp điều trị chặt chẽ hơn, khi xử lý phải sử dụng nhân viên để thực hiện tiêm thuốc chuyên khoa.

Các bác sĩ ở đây luôn theo dõi bệnh nhân và diễn biến tác dụng của thuốc, từ đó điều chỉnh lượng thuốc cho phù hợp, hạn chế sử dụng buồng kích động, tránh cho bệnh nhân có cảm giác bị giam cầm tù túng. Chính vì vậy, trước kia những cơn kích động của bệnh nhân thường kéo dài từ 7 đến 10 ngày, nay đã giảm xuống còn 1 đến 3 ngày. Nhiều năm nay, Trung tâm không có bệnh nhân bỏ trốn như những năm trước.

Bác sĩ Lâm Quang Đạo chia sẻ thêm: “Ngoài khó khăn vất vả về công việc, đời sống của cán bộ, y bác sĩ nhân viên tại Trung tâm còn khá khó khăn. Họ phải dành toàn bộ thời gian để chăm sóc thương binh, không thể  làm thêm được bất cứ  công việc gì khác, nên thu nhập còn hạn chế. Nhiều nhân viên đã hợp đồng 5 năm nhưng mức lương cũng chỉ 2,2 triệu đồng/tháng mà vẫn đang phải chờ chỉ tiêu biên chế. Chính vì vậy, tuy đã trải qua 50 năm vượt khó, nhưng cả thương, bệnh binh và các y, bác sĩ, nhân viên tại Trung tâm Điều dưỡng thương binh nặng Nho Quan (Ninh Bình) rất cần sự giúp đỡ chia sẻ của xã hội và cộng đồng”. 

Xem bình luận

TIN ĐỌC NHIỀU

Những thông tin cơ bản của người trúng giải đã được hé lộ tại lễ...
Đoàn kiểm tra công vụ cho rằng việc cấp giấy chứng tử cho người dân...
Phó giám đốc Sở Tư pháp Phạm Thanh Cao dẫn đầu đoàn thanh tra công...