Chủ Nhật, ngày 17/12/2017 02:13 AM (GMT+7)
Thứ Tư, ngày 01/01/2014 13:50 PM (GMT+7)

Nỗi đau của bà mẹ có hai con, một chết một đi tù

Sự kiện: Dòng đời

Tại phiên tòa ngày 3.12.2013, bà Chức nuốt nước mắt, chắp hai tay vái lia vái lịa trước HĐXX xin giảm nhẹ hình phạt cho Mười, bà bảo dù gì người chết cũng đã chết rồi không sao sống lại được, đứa còn lại thì vào tù bà đau lắm...

   
Phiên tòa mở lúc 9h, nhưng chờ mãi đến hơn 10h cùng ngày mới xét xử được vì tòa phải chờ người mẹ ruột của bị cáo Phùng Mười (SN 1976, trú thôn Phước Thượng, xã Phước Đông, TP.Nha Trang, Khánh Hòa) người kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt cho đứa con đánh chết anh ruột đến để trình bày lý do kháng cáo, vì hôm đó bà bị bệnh, bảo người chị gái của Mười thay thế bà nhưng tòa không đồng ý làm người này phải quay về nhà chở bà đến, rồi bà cũng lụ khụ bước vào tòa.

Bà Chức nuốt nước mắt xin tội cho con tại tòa
Bà Chức nuốt nước mắt xin tội cho con tại tòa.

Theo cáo trạng của Viện KSND TP.Nha Trang thì trước đó, khoảng 21h ngày 22.4.2013, sau khi hai anh em Phùng Mười và Phùng Quang cùng ngồi ăn nhậu với nhau tại nhà ở thôn Phước Thượng, xã Phước Đồng, Nha Trang xong. Anh Quang nói với bà Lê Thị Chức (là mẹ ruột của Quang) ngày mai ra trả tiền bia cho bà Bảy và bà Hè vì Quang nợ tiền. Mười nghe vậy bực tức, chửi Quang “ông ăn nhậu sao bắt bà già trả tiền hoài vậy”, Quang đáp “mày có vợ con mày lo, tao không vợ không con, không tiền thì bà già trả chứ mắc mớ gì mày” thế là hai bên xảy ra cãi nhau.

Giết anh trai vì dám… bắt mẹ trả tiền bia

Mười xông đến dùng chân đá vào bụng và hông của Quang làm Quang té từ hiên nhà xuống bậc tam cấp cao khoảng 1m. Lúc này, chị Nguyễn Thị Thu Loan và Phùng Thị Thu Ngân là vợ và con của Mười thấy vậy đã chạy ra đỡ và dìu anh Quang đi lên lại hiên nhà vì anh Quang bị liệt hai chân. Bị đánh đau, anh Quang thách thức “tao sống ăn bám đó, mày ngon thì giết tao đi…”.

Lúc này, Mười vốn đã không coi anh mình ra gì nên liền chạy lại dùng chân đạp liên tiếp vào bụng anh Quang mà không một chút xót thương tình máu mủ ruột rà làm Quang tiếp tục té xuống bậc tam cấp. Chị Loan tiếp tục can ngăn và dìu Quang lên. Sau đó, Mười cùng vợ bỏ đi về nhà ngủ.

Đến 13h ngày 23.4.2013, anh Quang nói đau bụng nên được người nhà đưa đến Bệnh viện Đa khoa tỉnh Khánh Hòa khám và điều trị nhưng do bác sĩ bó tay nên gia đình đành đưa về nhà. Đến 0h10 ngày 25.4.2013 Quang chết tại nhà vì viêm giác mạc do vỡ ruột kèm theo vỡ gan trong bao.

Khi Quang chết, gia đình tung tin với mọi người Quang bị “đột tử” rồi lặng lẽ phát tang, đưa Quang đi chôn ở nghĩa trang Phước Đồng (cách nhà khoảng một cây số) để nhằm che giấu hành vi của Mười. Tuy nhiên, hành vi này đã nhanh chóng được phát hiện và cơ quan điều tra đã khai quật mộ lên để làm rõ nguyên nhân cái chết của nạn nhân xấu số và lập tức Mười bị bắt giữ và bị truy tố về tội "Cố ý gây thương tích dẫn đến hậu quả chết người" theo khoản 3 điều 104 Bộ luật Hình sự.

Mười được sinh ra trong một gia đình lao động nghèo ở ngoại ô thành phố Nha Trang, có năm anh, chị em. Từ nhỏ Mười đã không được gia đình cho ăn học nên một chữ cắn đôi cũng không ra, lớn lên chỉ biết đi kiếm tiền bằng nghề lao động tự do, ai thuê gì làm nấy. Năm 22 tuổi, trong một lần tụ tập đi chơi với bạn bè, Mười dính án 6 năm tù về hành vi giết người. Thụ án được vài năm thì Mười được đặc xá ra tù trước thời hạn sau khi cha mất, đó là vào dịp lễ 2.9.2000.

Về địa phương, được một năm thì Mười cưới vợ, đến nay đã có ba đứa con, đứa lớn nhất sinh năm 2002, nhỏ nhất sinh năm 2013, tuy vậy nhưng Mười không những không lấy đó làm bài học để tu dưỡng bản thân lo cho vợ con mà lại mượn cái “mác” ở tù để “tác oai, tác quái” làm nhiều người ở gần nhà Mười phải ngán ngẩm.

Tại địa phương, Mười nổi tiếng hung hãn và côn đồ, nên nhiều người dân mỗi khi nhắc đến hắn cũng phải e dè, sợ hãi. Trò chuyện với chúng tôi nhiều người cho biết rằng, hệ lụy đau lòng cũng do gia đình Mười đã quá nuông chiều hắn. Bởi vì, rất nhiều lần hắn gây gổ, phạm tội với người lương thiện, khi nạn nhân báo với gia đình thì họ đều tỏ ra bao che.

Bị cáo Phùng Mười trước vành móng ngựa
Bị cáo Phùng Mười trước vành móng ngựa.

Chị Lê Thị H, một hàng xóm của gia đình nạn nhân và hung thủ cho biết “Mười không chỉ coi thường tính mạng và pháp luật mà còn gây gổ trong gia đình. Tôi từng chứng kiến nó đánh đập anh nó nhiều lần, đến mẹ già nó cũng không tha…”. Có thể nói, không riêng gì chị H mà rất nhiều người dân ở đây đều nhận định: dù là đứa con ngỗ nghịch trong nhà, nhưng mỗi khi Mười gây chuyện, gia đình lại bao che, bảo vệ. Nên hết lần này đến lần khác, Mười được thể lấn tới.

Ngay vụ án giết người do hắn gây ra ở trên cũng là bài học đối với nhiều người xung quanh vì sự côn đồ, thiếu giáo dục của hắn. Nhất là từ lúc mãn hạn tù trở về, khác với vẻ ăn năn hối cãi, hắn tỏ ra là mình có “số má”, luôn dọa nạt và thách thức những ai dám mạo phạm đến hắn.

Ngược lại, nạn nhân Phùng Quang vốn là một người hiền lành, từ nhỏ hai chân đã bị bại liệt do bệnh nên chẳng vợ chẳng con ở chung với người mẹ già trong căn nhà từ đường, hằng ngày đi bán vé số dạo để kiếm tiền tiêu vặt, nhưng ngặt nỗi Quang lại hay ăn nhậu, bán vé số kiếm được vài đồng là Quang mua bia rượu uống hết, không có tiền thì bảo mẹ trả giúp, thế là cớ sự xảy ra.

Không được giảm án vì cấp sơ thẩm đã xử quá nhẹ

Sau khi bị TAND TP.Nha Trang tuyên phạt 5 năm tù, ngoài việc Mười kháng cáo xin giảm nhẹ, bà Lê Thị Chức người đại diện hợp pháp cho người bị hại, đồng thời cũng là mẹ ruột của Mười cũng làm đơn kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt cho y.

Tại phiên tòa ngày 3.12.2013, bà nuốt nước mắt, chắp hai tay vái lia vái lịa trước HĐXX xin giảm nhẹ hình phạt cho Mười, bà bảo dù gì người chết cũng đã chết rồi không sao sống lại được, đứa còn lại thì vào tù bà đau lắm chứ!

Tòa bảo bà dừng lại đừng vái lạy nữa tòa chưa có quyết định và hỏi bà xin giảm nhẹ với lý do gì. Tới lần thứ ba bà mới nghe được vì bà nặng tai, bà nói xin giảm nhẹ để Mười sớm trở về chăm sóc cho bà và vợ con Mười vì bà chẳng còn sống được bao lâu, gia đình bà không còn ai chỉ có Mười sống chung với bà, Mười đi tù căn nhà trở nên hiu quạnh lắm. Còn Mười thì nại rằng mình không cố ý giết chết anh Quang, không ngờ anh Quang té rồi chết.

Tòa phải cắt ngang lời y: "Anh Quang chết là do vỡ gan bởi lực đạp của bị cáo, bị cáo không thể nói thế được, bị cáo xin giảm hình phạt vì lý do gì?". Bị cáo Mười trả lời là để sớm trở về lo cho vợ, cho con và nuôi mẹ. Tòa vặn bị cáo từ trước tới giờ có nuôi mẹ một ngày nào không mà nói nuôi mẹ, bị cáo còn chưa chấp hành xong phần dân sự cho người bị hại của bản án trước, phạm tội lần này là tái phạm nguy hiểm, cấp sơ thẩm xử bị cáo dưới khung hình phạt là quá nhẹ. Lúc này Mười chỉ biết cuối đầu im lặng.

Khi tòa cho Mười nói lời sau cùng trước khi vào nghị án, Mười cũng chỉ biết xin tòa giảm nhẹ cho mình và nói rất ân hận việc của mình làm. Còn bà Chức khi tòa vào nghị án bà nằm dài trên băng ghế của phòng xử không một lời hỏi thăm hay nhìn sang đứa con trai đang ngồi ở hàng ghế bên cạnh. Có lẽ phiên tòa một lần nữa làm bà quặn đau, nhói lòng khi nhắc lại sự việc này, bởi với một người mẹ từng mang nặng đẻ đau, để rồi anh em tàn sát lẫn nhau, kẻ chết người vào tù chỉ vì một mâu thuẫn nhỏ trong cuộc sống hằng ngày, đau lắm chứ.

Sau khi nghị án, HĐXX TAND tỉnh Khánh Hòa đã tuyên bác kháng cáo giữ nguyên mức án sơ thẩm 5 năm tù đối với Mười. Tòa vừa tuyên xong bản án, Mười bị còng tay đưa ra xe để về trại còn người mẹ mãi một lúc sau mới ngồi dậy, lầm lũi nuốt những giọt nước mắt vào trong rồi từ từ rời khỏi phòng xử.
Theo Hoàng Văn (Dòng Đời) (Hoàng Văn (Dòng Đời))
Xem bình luận

TIN ĐỌC NHIỀU

Ủy ban kiểm tra Trung ương yêu cầu Ban Thường vụ Tỉnh ủy Quảng Nam...
Một số cán bộ là lãnh đạo hoặc nguyên lãnh đạo ở Quảng Nam cảm thấy...
Theo Ủy ban Kiểm tra Trung ương, Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh Thanh...