Thứ Sáu, ngày 09/12/2016 04:58 AM (GMT+7)

Vợ thiếu tá phi công CASA-212 vẫn hy vọng chồng sẽ về

authorKhánh Gia Thứ Tư, ngày 29/06/2016 17:01 PM (GMT+7)

(Dân Việt) “Chưa ngày nào em thôi chờ đợi anh ấy trở về”, chị Trần Thị Huyền - người vợ trẻ của anh Nguyễn Văn Chính, thiếu tá phi công trên chuyến bay CASA-212 - chưa tin chồng mình đã hy sinh...

   

Ngóng chờ tin cha

Trong căn nhà cấp 4 đơn sơ tại khu tập thể nép mình ở phố Lê Trọng Tấn (Hà Nội), chị Huyền ngồi lặng lẽ, không khóc. Nhưng, trên gương mặt chị hiện rõ đôi mắt thâm quầng, sưng mọng.

Chị Huyền tâm sự: “Từ ngày yêu và lấy anh ấy, em xác định rõ sự thiệt thòi xa vắng chồng, vì là vợ bộ đội. Biết rõ là nghề phi công rất nguy hiểm, nhưng em tin vào kinh nghiệm bay của anh ấy. Như mọi chuyến bay trước đây, cứ bay xong, hạ cánh là anh ấy lại điện thoại nói đã hạ cánh an toàn… Em không thể tin, có một ngày em mất anh ấy nhanh đến thế”.

Thiếu tá Nguyễn Văn Chính là chính trị viên phi đội Phi công cấp 3 Lữ đoàn 918 (1 trong 9 cán bộ, chiến sĩ hy sinh trên chiếc máy bay CASA-212 gặp nạn ngày 16.6 vừa qua) đã để lại trong lòng người vợ trẻ và 2 cô con gái nỗi thiếu vắng đến tột cùng.

Cô con gái đầu tên Vân Anh (SN 2005) hôm biết tin máy bay của bố gặp nạn đã ngồi lặng lẽ khóc trên gác xép. Hơn 10 ngày nay, cô bé không ra ngoài sân chơi đùa cùng các bạn trong khu tập thể. Ngày nào em cũng lên mạng đọc mọi tin tức về bố và lưu lại tất cả tấm hình có bố vào điện thoại.

 vo thieu ta phi cong casa-212 van hy vong chong se ve hinh anh 1

Chị Huyền cạn nước mắt khóc chồng.

Còn cô con gái nhỏ mới 5 tuổi vẫn ngơ ngác trước sự ghé thăm của rất nhiều người trong căn nhà nhỏ. Thi thoảng cô bé ôm mẹ hỏi: “Mẹ ơi, mấy ngày nữa thì bố về? Sao lần này bố đi bay lâu thế, không gọi điện thoại về cho con?”. Chị Huyền chỉ biết ôm con vào lòng, vỗ về: “Con ngoan, bố bay xong sẽ về thôi”.

Chị Huyền cho biết, anh Chính yêu chiều 2 cô con gái nhiều lắm. Tối nào cô con gái nhỏ cũng đợi tiếng xe máy của bố về đến cửa là ào ra, quấn quýt cười đùa với bố. Hơn 10 ngày nay, cứ tối đến là hai con lại ra cửa ngóng tiếng xe máy. Theo chị Huyền, ông bà nội, ngoại 2 bên đều suy sụp, nhưng cả hai ông đều là người lính nên nén đau thương, túc trực trông nom hai cháu.

Cứ 1-2 ngày, ông Nguyễn Văn Chiến (70 tuổi, bố anh Chính) trở về nhà ở xã Mỹ Hà, huyện Mỹ Lộc (Nam Định) lo động viên sức khoẻ của vợ rồi lại ngược lên. Mọi nỗi đau, dường như ông nén cả vào trong, chỉ thấy 2 mắt và gương mặt ông hóp lại từng ngày.

Ông Chiến cho biết, anh Chính là người con thứ 2 của ông bà. Ngoài anh Chính, ông bà còn có con trai cả và cô con gái út. Anh Chính mang vóc dáng cao ráo, to khoẻ nhất nhà, là người sống tình cảm, vui tính, nên mỗi dịp về quê Chính luôn mang niềm tự hào, niềm vui về cho bố mẹ và gia đình.

Lời hứa lỡ dở

Trước ngày thực hiện chuyến bay định mệnh, anh Chính đã thực hiện được lời hứa suốt nhiều năm với vợ con là đưa cả nhà đi nghỉ mát ở Đà Nẵng.

“Đúng hôm biết tin chiếc máy bay Su-30 gặp nạn, cả gia đình em cùng lên chùa Linh Ứng và chùa Non Nước để cầu bình an cho anh Khải và anh Cường” - chị Huyền kể.

Lần đầu tiên anh Chính đưa vợ con đi chơi nên anh cũng tiện thể đến thăm nhiều gia đình bạn bè cùng học trường Không quân trước đây. Vì bữa cơm sum họp với nhiều gia đình bạn bè mà anh lỡ kế hoạch đưa 2 con gái đi xem chương trình rồng phun lửa ở khu du lịch. Con gái lớn phụng phịu với bố, vì bố phải về ngay để bay đi tìm đồng đội. Anh hứa với con gái sang năm có tiền sẽ lại cho 2 chị em đi chơi Đà Nẵng và chắc chắn sẽ không bỏ chương trình xem rồng phun lửa.

Không ngờ, lời hứa này với con gái nhỏ của anh đành bỏ ngỏ. Chuyến đi nghỉ mát, sum họp với vợ con lần cuối cùng như thay lời chào vĩnh biệt với mái ấm nhỏ yêu thương của mình. Anh lặng lẽ để lại dư âm hạnh phúc, sự ấm áp trong lòng vợ con, bạn bè, người thân, như bù đắp phần nào sự tảo tần, bươn bả làm thêm mỗi ngày của vợ hiền để chu toàn việc nhà cho anh yên tâm công tác, cũng như nỗi thiếu vắng anh suốt nhiều ngày xa gia đình để thực hiện nhiệm vụ của người lính với đất nước.

Chị Huyền chăm chú ngắm bức ảnh chụp hình chiếc máy bay CASA-212 màu xanh treo trên tường, cố ngăn dòng nước mắt chỉ trực trào ra trên gương mặt mỏi mệt: “Anh ấy là người chồng, người cha mẫu mực, luôn đầu ắp tình cảm, chỉ vì không may mắn, nên anh không về được với vợ con nữa thôi”.

Xem bình luận

TIN ĐỌC NHIỀU

Công an tỉnh Thừa Thiên- Huế đã thu giữ được chiếc xe máy Attila...
Cán bộ, công chức, viên chức và lực lượng vũ trang sẽ được tăng...
“Như dự án mở rộng sân bay Đà Nẵng hơn 3.500 tỷ, doanh nghiệp vào...