Nhận định tỷ số hiệp 1 Philippines vs Thái Lan (20h00 ngày 4/8, bảng B ASEAN Cup 2026): “Voi chiến” tạo cách biệt?
Philippines vs Thái Lan là cuộc đọ sức thuộc lượt trận thứ tư bảng B ASEAN Cup 2026 và đội khách có thể sớm vượt lên trong hiệp 1.
Báo điện tử của Trung ương Hội Nông dân Việt Nam
Tổng biên tập: Nguyễn Văn Hoài
Phó Tổng Biên tập: Phan Huy Hà (Thường trực), Lưu Phan, Đỗ Thị
Sâm, Hoàng Sơn
Giấy phép hoạt động báo điện tử số 115/GP-BTTTT do Bộ TT-TT cấp ngày 01/3/2022 và giấy phép
sửa đổi, bổ sung số 55/GP-BVHTTDL do Bộ VHTTDL cấp ngày 11/6/2025
Bản quyền thuộc về Báo điện tử Dân Việt.
Mọi hình thức sao chép lại thông tin, hình ảnh phải được sự đồng ý bằng văn bản .
Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để gửi bình luận
Xin chào, !
Bạn đã đăng nhập với email:
Đăng xuất
Có những câu nói chỉ dài vài chữ nhưng đủ để theo ta suốt cả cuộc đời.
Với tôi, đó là câu nói của bố vào một buổi sáng tháng Tám, trong căn hộ nhỏ ở phố Nhổn (Hà Nội):
– Mai con cứ đi làm. Để bố tự đi.
Nếu là một người khác, có lẽ chẳng có gì đặc biệt. Một người cha bảo con cứ yên tâm đi làm, mình tự lo được vốn là chuyện rất bình thường.
Nhưng người nói câu ấy lại là bố tôi – một người đàn ông gần bảy mươi tuổi, một ngư dân đã dành gần trọn cuộc đời lênh đênh trên biển Sầm Sơn.
Chỉ mới hôm trước thôi, ông còn lúng túng đứng trước cổng soát vé tàu điện, cầm tấm vé trên tay mà không biết phải đưa vào khe nào.
Ông nép sang một bên rất lâu. Không phải vì không dám hỏi, mà vì ngại làm phiền người khác.
Tôi vẫn nhớ rất rõ hình ảnh ấy.
Dòng người phía sau đi rất nhanh. Những tiếng "tít" từ cổng kiểm soát nối tiếp nhau không ngừng. Người trẻ bước qua chỉ trong vài giây, còn bố vẫn cầm tấm vé, nhìn hết cổng này đến cổng khác như đang cố đọc một thứ ngôn ngữ hoàn toàn xa lạ.
Tôi định bước tới thì ông khẽ xua tay.
– Để bố xem người ta làm.
Ông đứng nhìn.
Rồi làm theo.
Chậm rãi, cẩn thận nhưng chính xác.
Giống hệt cách ông từng học vá lưới, học sửa máy tàu hay học buộc những nút dây ngoài biển hàng chục năm trước.
Đó là bố tôi.
Cả đời không quen nhờ ai làm thay việc của mình.

Tôi sinh ra ở Sầm Sơn, Thanh Hoá, lớn lên cùng tiếng sóng và mùi mặn của biển.
Mùi muối bám trên quần áo, mùi dầu máy từ những con tàu đánh cá, tiếng máy nổ vang lên từ tinh mơ đã trở thành một phần ký ức tuổi thơ.
Khi nhiều đứa trẻ còn đang ngủ, bố tôi đã theo tàu ra khơi. Có những chuyến đi đến tối mới về, cũng có những chuyến phải nhiều ngày sau mới cập bến.
Trong ký ức của tôi, bố lúc nào cũng có làn da đen sạm vì nắng gió và đôi bàn tay dày lên bởi dây neo, bởi lưới cá.
Ông rất ít nói.
Không biết kể chuyện.
Cũng gần như chưa bao giờ ôm con.
Thế nhưng, chưa bao giờ tôi nghi ngờ tình yêu của bố dành cho mình.
Bởi tình yêu ấy không nằm ở lời nói mà ở những bữa cơm luôn dành phần cá ngon nhất cho con; ở những đêm mưa bão ông thức trắng để buộc lại mái nhà; ở những lần lặng lẽ nhận hết phần vất vả về mình.
Có lẽ, thế hệ của bố đều như vậy.
Họ không biết nói "bố thương con", nhưng cả cuộc đời lại chỉ sống để con mình bớt khổ hơn.

Rồi thời gian trôi qua.
Biển trả bố về với đất liền.
Sau khi nghỉ theo chế độ mất sức, ông quanh quẩn với căn nhà nhỏ, sáng chiều ngồi dưới gốc đa đầu làng cùng mấy người bạn già.
Cuộc sống bình lặng đến mức nhiều năm liền tôi không nhớ bố từng chủ động đòi hỏi điều gì cho riêng mình.
Rủ đi du lịch, ông lắc đầu.
Mời đi ăn nhà hàng, ông cười.
Đưa tiền mua quần áo mới, ông bảo đồ cũ vẫn còn dùng được.
Lần nào cũng chỉ một câu quen thuộc:
– Để tiền đó mà lo việc khác.
Tôi từng nghĩ bố không thích đi đâu cả.
Sau này mới hiểu, không phải ông không thích.
Chỉ là cả đời ông đã quen đặt nhu cầu của người khác lên trước nhu cầu của chính mình.
Cho đến một ngày, bố gọi điện.
Ông hỏi rất ngắn:
– Năm nay ngoài Hà Nội có nhiều chương trình Quốc khánh lắm phải không?
– Dạ.
Đầu dây bên kia im lặng khá lâu.
Rồi ông mới nói, giọng như sợ làm phiền:
– Nếu được... bố muốn ra xem.
Đó là lần đầu tiên trong đời tôi nghe bố nói về một mong muốn dành cho chính mình.
Tôi bất ngờ đến mức phải hỏi lại:
– Bố muốn ra thật à?
Ông chỉ cười.
– Ừ.
Chỉ một tiếng "ừ" rất nhẹ.
Nhưng tôi biết, ông đã suy nghĩ rất lâu mới nói ra điều ấy.
Chuyến xe khách từ Sầm Sơn ra Hà Nội hôm đó không chỉ chở một người cha.
Nó còn chở theo gần bảy mươi năm cuộc đời của một người đàn ông hiếm khi sống cho những sở thích riêng.
Suốt quãng đường, bố vẫn giữ nguyên thói quen cũ.
Mang theo cá khô.
Mang theo ít tôm biển.
Tôi cằn nhằn:
– Trên này thiếu gì đâu bố.
Ông cười hiền:
– Biết là có... nhưng đồ quê vẫn khác.
Ngày bé, tôi nghĩ đó chỉ là thói quen.
Lớn lên mới hiểu, cha mẹ thường không biết mang gì cho con nên họ mang thứ mình có.
Cũng giống như họ không biết nói yêu thương nên chỉ biết yêu bằng những điều rất nhỏ.

Ngày đầu tiên ở Hà Nội, tôi đưa bố đi tuyến metro Nhổn – ga Hà Nội.
Những ngày ấy, dòng người từ khắp nơi đổ về Thủ đô để chờ Quốc khánh khiến toa tàu đông hơn thường lệ.
Bố gần như không nói gì.
Ông ngồi sát cửa kính, lặng lẽ nhìn thành phố lướt qua.
Những cây cầu vượt.
Những dãy chung cư.
Những dòng xe ken kín.
Những tòa nhà nối tiếp nhau đến tận chân trời.
Người đàn ông cả đời chỉ quen nhìn mặt biển hôm ấy cứ lặng lẽ nhìn Hà Nội bằng ánh mắt đầy tò mò.
Rất lâu sau, tôi mới hỏi:
– Bố thấy thế nào?
Ông mỉm cười rồi đáp:
– Hà Nội rộng thật.
Chỉ bốn chữ.
Nhưng trong đó là tất cả sự ngạc nhiên của một đời người.
Điều khiến tôi nhớ nhất hôm ấy lại không phải cảnh vật, mà là ánh mắt của bố mỗi khi có ai đó giúp mình.
Một chiến sĩ công an tận tình chỉ đường.
Một bạn trẻ nhường ghế.
Một nhân viên metro kiên nhẫn hướng dẫn cách quét vé.
Một người phụ nữ dừng xe để chỉ lối sang Ba Đình.
Đó đều là những việc rất nhỏ.
Có lẽ những người giúp ông cũng nhanh chóng quên đi.
Nhưng bố thì không.
Tối về, ông kể lại từng chuyện, say sưa như một đứa trẻ vừa khám phá ra điều mới mẻ.
– Người Hà Nội tốt.
Tôi hỏi:
– Sao bố biết?
Ông đáp rất thật:
– Vì mình hỏi ai người ta cũng chỉ.
Tôi cười.
Rồi bất giác thấy cay nơi khóe mắt.
Một thành phố hàng triệu dân, cuối cùng lại được bố ghi nhớ bằng cách người ta sẵn sàng dừng lại vài phút để chỉ đường cho một ông già quê biển.
Có lẽ, văn minh chưa bao giờ là điều gì quá lớn lao.
Đôi khi, nó chỉ bắt đầu từ việc không ai bỏ mặc một người đang lúng túng giữa biển người.
"Để bố tự đi"
Sáng hôm sau, khi tôi còn đang loay hoay chuẩn bị đi làm, bố đặt chén trà xuống bàn rồi nói rất tự nhiên:
– Mai con cứ đi làm. Để bố tự đi.
Tôi ngẩng lên, tưởng mình nghe nhầm.
Mới hôm trước, ông còn đứng rất lâu trước cổng soát vé tàu điện. Hôm nay, ông lại bảo sẽ tự đi giữa Hà Nội vào những ngày đông nhất trong năm, khi hàng triệu người từ khắp nơi đang đổ về Thủ đô chờ Quốc khánh.
Tôi hỏi:
– Bố định đi đâu?
– Xuống Kim Mã, rồi đi bộ ra Ba Đình. Có gì thì hỏi người ta.
Ông nói nhẹ như thể đã sống ở Hà Nội từ lâu.
Tôi vẫn chưa yên tâm:
– Bố không sợ lạc à?
Ông cười, nụ cười hiền như sóng biển lặng.
– Không ai bắt nạt mình đâu. Bộ đội, công an hướng dẫn nhiều lắm. Người Hà Nội cũng nhiệt tình. Không biết thì cứ hỏi.
Tôi lặng đi.
Sau này nghĩ lại, tôi mới hiểu điều khiến bố tự tin không phải vì ông đã thuộc đường, mà vì ông đã tin con người.
Buổi chiều, tôi mở điện thoại xem định vị. Dấu chấm nhỏ mang tên bố cứ chầm chậm di chuyển từ ga Nhổn xuống Kim Mã, rồi tiếp tục đi bộ về phía Ba Đình.
Tôi gọi.
Ông bắt máy ngay. Đầu dây bên kia vang lên tiếng người rất đông, tiếng loa, tiếng bước chân và tiếng cười nói rộn ràng.
– Bố đang ở đâu?
– Đang đứng xem bộ đội hợp luyện.
Giọng ông vui như trẻ nhỏ.
– Đông lắm không bố?
– Đông, nhưng vui. Người ta còn nhường bố đứng lên phía trước.
Tôi hình dung ra người đàn ông gần bảy mươi tuổi, mặc chiếc áo sơ mi đã cũ, lặng lẽ đứng giữa biển cờ đỏ rực.
Những ngày sau đó, Hà Nội như có thêm một người dân mới.
Buổi sáng, ông đi tàu điện. Buổi chiều, ông đi bộ. Buổi tối, ông lại kể cho tôi nghe những điều vừa nhìn thấy.
Ông nhớ rất rõ đường nào nhiều cờ, ga nào đông nhất, ở đâu có nhiều chiến sĩ đứng hướng dẫn, ở đâu người dân xếp hàng rất ngay ngắn.
Có lần, ông kể rất say sưa:
– Hôm nay bố gặp một cậu thanh niên. Thấy bố đứng lâu, cậu ấy bảo: “Bác vào đây đứng cho dễ nhìn”. Nói xong, cậu lùi xuống phía sau.
Ông kể đi kể lại chuyện ấy đến hai lần.
Tôi biết, trong lòng ông, đó không còn là chuyện nhường một chỗ đứng. Đó là sự tử tế – điều mà một người cả đời sống ở làng biển luôn coi trọng.
Những ngày ở Hà Nội, ông bắt đầu tự làm mọi việc.
Tự quét vé tàu điện. Tự hỏi đường. Tự đổi tuyến khi đi nhầm ga. Có lần còn tự tìm đường sang Hồ Gươm rồi chiều mới về.
Ông kể với vẻ đầy tự hào:
– Bố hỏi ba người là đến nơi. Người thứ ba còn dẫn bố đi một đoạn.
Nghe ông nói, tôi bỗng thấy người cha ngày nào đang thay đổi từng chút một.
Không phải thay đổi vì Hà Nội quá hiện đại, mà vì ông nhận ra mình vẫn có thể học cái mới, vẫn có thể tự bước đi giữa một thành phố rộng lớn mà không cần nắm tay con trai như một người già yếu.
Đêm cuối cùng trước lễ chính thức, hai bố con ngồi uống trà ngoài ban công. Dưới phố, dòng người vẫn nối nhau đi về phía trung tâm.
Tôi hỏi:
– Nếu sau này có dịp, bố còn muốn ra Hà Nội nữa không?
Ông nhìn xuống con đường sáng đèn rất lâu rồi đáp:
– Có chứ.
– Vì thích xem Quốc khánh à?
– Không chỉ thế.
Ông im lặng một lúc rồi nói tiếp:
– Vì ở đây, mình có thể tự đi mà vẫn thấy yên tâm.
Tôi không nói gì.
Giữa thành phố hàng triệu dân, người cha quê biển của tôi cuối cùng nhớ Hà Nội không phải bằng những đại lộ rộng hay những tòa nhà cao, mà bằng cảm giác rằng một người già lần đầu đến đây vẫn có thể bình thản bước đi, bình thản hỏi đường và tin rằng sẽ luôn có người sẵn sàng chỉ lối.
Đến lúc ấy, tôi mới hiểu hết ý nghĩa của câu nói hôm đầu tiên:
– Để bố tự đi.
Đó không chỉ là chuyện tự đi từ ga Nhổn đến Ba Đình.
Đó là khoảnh khắc một người cha bước qua nỗi e dè của tuổi tác, bước qua giới hạn của chính mình để tin rằng giữa biển người Hà Nội, ông vẫn không bị bỏ lại phía sau.
Và có lẽ, chính từ ngày ấy, Hà Nội trong lòng bố tôi đã không còn là một thành phố xa lạ nữa.

Rồi cũng đến tối mùng Một tháng Chín.
Tôi đưa bố đến sân vận động Mỹ Đình dự Chương trình nghệ thuật quốc gia.
Nếu không phải là vé mời, có lẽ ông đã từ chối. Bố vẫn vậy, chi tiền cho con thì chẳng tiếc, còn dành cho mình điều gì cũng bảo "không cần".
Đứng trước cổng sân vận động, ông bỗng dừng lại.
Ngay phía trước là dàn đại bác được đặt trang nghiêm.
Ông nhìn rất lâu.
Không phải ánh mắt tò mò của một người lần đầu được thấy tận mắt, mà là ánh mắt của một người đang đứng rất gần một phần lịch sử mà trước đây chỉ biết qua màn hình ti vi.
Tôi bảo:
– Bố đứng đây, con chụp cho kiểu ảnh nhé.
Ông cười.
Nụ cười hiền, hơi ngượng nghịu của một người cả đời hiếm khi đứng trước ống kính.
Ông đứng thẳng, một tay chống tay vào eo, tay còn lại bám vào hàng rào như những tấm ảnh đen trắng ngày xưa.
Về sau, tôi xem đi xem lại bức ảnh ấy rất nhiều lần.
Không phải vì nó đẹp.
Mà vì đó là lần đầu tiên tôi thấy bố cười rạng rỡ đến vậy.
Khi chương trình bắt đầu, hàng vạn khán giả cùng hướng về sân khấu.
Ánh sáng phủ kín sân vận động.
Âm nhạc vang lên.
Những ca khúc về Tổ quốc nối tiếp nhau trong tiếng vỗ tay không dứt.
Nhưng tối hôm ấy, tôi không nhìn sân khấu nhiều.
Tôi nhìn bố.
Người đàn ông cả đời chỉ quen với tiếng sóng biển và tiếng máy tàu hôm ấy lặng lẽ vỗ tay theo từng tiết mục.
Đến những bài hát cách mạng quen thuộc, ông hát rất khẽ.
Không thuộc hết.
Nhưng câu nào nhớ thì hát câu ấy.
Có lúc, bàn chân còn nhịp rất nhẹ theo tiếng trống.
Tôi chợt thấy sống mũi cay cay.
Suốt bao năm, tôi vẫn nghĩ bố không thích văn nghệ.
Hóa ra không phải.
Chỉ là cuộc đời chưa từng cho ông cơ hội được ngồi giữa một sân khấu lớn như thế, giữa hàng vạn con người cùng hát về đất nước.
Tan chương trình, tôi nghĩ bố sẽ mệt.
Ông đã gần bảy mươi tuổi.
Đi bộ cả ngày.
Đứng hàng giờ giữa dòng người.
Nhưng trên đường về, ông nói không ngớt.
Ông nhớ tên ba chương của chương trình.
Nhớ những bài hát.
Nhớ màn hình sân khấu.
Nhớ cả những chùm ánh sáng quét ngang bầu trời.
Ông kể say sưa như một cậu học trò vừa được xem buổi biểu diễn đầu tiên trong đời.
Đến lúc ấy tôi mới hiểu, có những niềm vui không hề mất đi theo tuổi tác.
Chúng chỉ lặng lẽ ngủ yên, đợi đến một ngày đủ đầy để thức dậy.

Đêm ấy, gần như bố không ngủ.
Khoảng một giờ sáng, ông gõ cửa phòng tôi.
– Đi thôi con.
Tôi dụi mắt:
– Đi đâu hả bố?
– Ra Mỹ Đình.
– Giờ này?
– Nghe nói đoàn xe diễu binh xuất phát.
Giọng ông đầy háo hức.
Tôi bật cười.
Không ngờ người nghĩ ra chuyện thức trắng đêm lại là bố – người từng chín giờ tối đã lên giường ngủ.
Rồi tôi chợt nhớ.
Cả tuổi trẻ của ông cũng từng thức trắng như thế.
Chỉ khác, ngày ấy thức vì biển.
Còn hôm nay thức vì đất nước.
Mỹ Đình lúc hai giờ sáng vẫn sáng đèn.
Mưa bụi lất phất.
Những dòng người kiên nhẫn đứng chờ.
Có em bé ngủ gục trên vai bố.
Có cụ già chống gậy.
Có những bạn trẻ trải áo mưa ngồi ngay trên vỉa hè.
Không ai quen ai.
Nhưng dường như ai cũng có chung một lý do để có mặt.
Khi những đoàn xe bắt đầu lăn bánh, cả đám đông đồng loạt vỗ tay.
Bố không reo hò.
Ông chỉ đứng rất thẳng.
Đôi mắt lặng lẽ dõi theo từng đoàn xe đi qua.
Thỉnh thoảng, ông đưa tay chào.
Rất nhẹ.
Rất chậm.
Như đang chào một người thân sau nhiều năm xa cách.
Rạng sáng.
Bầu trời Hà Nội vẫn còn bảng lảng hơi sương.
Tôi đưa bố đến gần khu vực đặt những khẩu đại bác.
Ông chưa biết điều gì đang chờ mình.
Rồi...
Tiếng nổ đầu tiên vang lên.
ẦM!
Mặt đất rung rất nhẹ.
Không khí như dội thẳng vào lồng ngực.
Hai mươi mốt phát đại bác nối tiếp nhau vang lên giữa buổi sớm Quốc khánh.
Tôi quay sang.
Bố đứng rất thẳng.
Đôi mắt không chớp.
Đến loạt pháo cuối cùng, ông quay sang tôi.
Giọng vẫn nguyên vẻ mộc mạc của người làng biển:
– Nó phầm phập vào trong lồng ngực con ạ.
Tôi lặng người.
Một người đàn ông gần bảy mươi tuổi.
Không nói về lịch sử.
Không dùng những mỹ từ.
Cũng không nói về lòng yêu nước.
Ông chỉ nói cảm giác thật nhất của mình.
"Phầm phập vào trong lồng ngực".
Có lẽ, đó cũng là cách chân thật nhất để một người dân bình thường cảm nhận thời khắc thiêng liêng của đất nước.
Không bằng lý trí.
Mà bằng nhịp tim.
Sau loạt đại bác, hai bố con đứng trước màn hình lớn theo dõi lễ diễu binh.
Bố chăm chú dõi theo từng khối quân đi qua.
Thỉnh thoảng lại xuýt xoa:
– Đẹp thật!
– Hoành tráng thật!
Nhìn ông, tôi chợt nhận ra một điều rất lạ.
Suốt những ngày ở Hà Nội, bố gần như không chụp nhiều ảnh.
Ông cũng hiếm khi cầm điện thoại.
Ông chọn nhìn bằng mắt.
Và ghi nhớ bằng trái tim.
Có lẽ những ký ức quan trọng nhất của một đời người chưa bao giờ nằm trong bộ nhớ của một chiếc điện thoại.
Chúng nằm ở nơi thời gian không thể xóa nhòa.
Trưa hôm ấy, trên đường trở về, tôi hỏi:
– Bố có mệt không?
Ông lắc đầu.
Một lúc sau mới nói:
– Hà Nội đông thật... nhưng yên tâm.
Tôi hỏi:
– Sao lại yên tâm?
Ông suy nghĩ rất lâu rồi đáp:
– Vì ở đây, không biết thì có người chỉ. Đông nhưng không thấy sợ.
Tôi chợt hiểu, điều bố mang về sau chuyến đi ấy không phải là những bức ảnh, cũng không phải ký ức về những chương trình hoành tráng của ngày Quốc khánh. Điều ông mang về là một niềm tin giản dị: giữa một thành phố rộng lớn, con người vẫn có thể tìm thấy nhau bằng sự tử tế. Và có lẽ, đó mới là món quà đẹp nhất Hà Nội đã dành cho bố tôi.
Cuộc thi “Kể câu chuyện Việt Nam” do Báo Dân Việt/Nông thôn Ngày nay phối hợp với Cục Thông tin cơ sở và Thông tin đối ngoại - Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch tổ chức. Cuộc thi được phát động từ ngày 1/6/2026, thời hạn nhận bài đến hết ngày 15/8/2026. Lễ tổng kết và trao giải dự kiến diễn ra ngày 26/8/2026 tại Hà Nội.
Cuộc thi có một giải Nhất trị giá 30 triệu đồng, 2 giải Nhì mỗi giải trị giá 15 triệu, 3 giải Ba mỗi giải 10 triệu đồng và các giải thưởng có giá trị khác bao gồm: 10 giải chuyên đề, 5 giải nhân vật truyền cảm hứng.
Tác phẩm dự thi gửi về địa chỉ email: kecauchuyenvietnam2026@gmail.com hoặc qua đường bưu điện tới Ban Thời sự Chính trị, tầng 10, Tòa nhà Báo Nông thôn Ngày nay, Lô E2, Khu đô thị mới Cầu Giấy, đường Dương Đình Nghệ, phường Cầu Giấy, thành phố Hà Nội.
Có những câu nói chỉ dài vài chữ nhưng đủ để theo ta suốt cả cuộc đời.
Với tôi, đó là câu nói của bố vào một buổi sáng tháng Tám, trong căn hộ nhỏ ở phố Nhổn (Hà Nội):
– Mai con cứ đi làm. Để bố tự đi.
Nếu là một người khác, có lẽ chẳng có gì đặc biệt. Một người cha bảo con cứ yên tâm đi làm, mình tự lo được vốn là chuyện rất bình thường.
Nhưng người nói câu ấy lại là bố tôi – một người đàn ông gần bảy mươi tuổi, một ngư dân đã dành gần trọn cuộc đời lênh đênh trên biển Sầm Sơn.
Chỉ mới hôm trước thôi, ông còn lúng túng đứng trước cổng soát vé tàu điện, cầm tấm vé trên tay mà không biết phải đưa vào khe nào.
Ông nép sang một bên rất lâu. Không phải vì không dám hỏi, mà vì ngại làm phiền người khác.
Tôi vẫn nhớ rất rõ hình ảnh ấy.
Dòng người phía sau đi rất nhanh. Những tiếng "tít" từ cổng kiểm soát nối tiếp nhau không ngừng. Người trẻ bước qua chỉ trong vài giây, còn bố vẫn cầm tấm vé, nhìn hết cổng này đến cổng khác như đang cố đọc một thứ ngôn ngữ hoàn toàn xa lạ.
Tôi định bước tới thì ông khẽ xua tay.
– Để bố xem người ta làm.
Ông đứng nhìn.
Rồi làm theo.
Chậm rãi, cẩn thận nhưng chính xác.
Giống hệt cách ông từng học vá lưới, học sửa máy tàu hay học buộc những nút dây ngoài biển hàng chục năm trước.
Đó là bố tôi.
Cả đời không quen nhờ ai làm thay việc của mình.
Philippines vs Thái Lan là cuộc đọ sức thuộc lượt trận thứ tư bảng B ASEAN Cup 2026 và đội khách có thể sớm vượt lên trong hiệp 1.
Sau chiến thắng 3-0 của đội tuyển Việt Nam trước Indonesia tối 3/8, huấn luyện viên Kim Sang-sik tuyên bố có thể loại bỏ áo trắng trong tủ. Nhà cầm quân người Hàn Quốc cho rằng chiếc áo polo đen mang lại niềm tin may mắn cho ông tại ASEAN Cup 2026.
Từ một nhánh hậu duệ hoàng tộc nhà Lý, dòng họ Nguyễn ở làng Vân Điềm đã bền bỉ gây dựng truyền thống hiếu học qua nhiều thế kỷ.
Nhằm góp phần xây dựng thành phố không ma túy, Huế dự kiến hỗ trợ người trực tiếp thực hiện nhiệm vụ phòng, chống ma túy, cao nhất 3 triệu đồng/người/tháng.
Cựu thư ký báo chí của ông Volodymyr Zelensky, Yulia Mendel, đã cảnh báo người dân Ukraine trên mạng xã hội về tình hình sưởi ấm nghiêm trọng trong mùa đông sắp tới.
Tập 9 của "Say hi rực rỡ" khép lại hành trình sinh tồn của các anh trai bằng nhiều cảm xúc. Bên cạnh lễ trao giải cho hai chặng rừng và biển, chương trình còn ghi dấu với những chia sẻ chân thành về góc khuất phía sau ánh hào quang và lời tạm biệt đầy lưu luyến.
Triển khai nhiều giải pháp từ linh hoạt điều chuyển nguồn vốn đến tăng cường kiểm tra hiện trường, TP.HCM đã tạo bước chuyển biến tích cực trong công tác giải ngân vốn đầu tư công.
Chính phủ đề xuất ban hành Luật Phòng, chống phổ biến vũ khí hủy diệt hàng loạt nhằm hoàn thiện khuôn khổ pháp lý, đáp ứng yêu cầu bảo đảm an ninh, hội nhập và thực hiện cam kết quốc tế.
Philippines vs Thái Lan là cuộc đọ sức thuộc lượt trận thứ tư bảng B ASEAN Cup 2026 và đội khách có thể giành chiến thắng thuyết phục.
1. Vụ Khánh Sky đến nhà Vua Quạt livestream: Có dấu hiệu của nhiều hành vi vi phạm pháp luật 2. Bắc Ninh: Phát hiện 37 người nước ngoài lập "đại bản doanh" lừa đảo qua mạng 3. Hiệu trưởng, hiệu phó khó chuyển công chức sau sáp nhập 4. Mỗi ngày 3 ly nước ép để 'detox', nhập viện khẩn vì đường huyết tăng vọt 5. Bé 4 tuổi suy đa cơ quan vì uống hơn 1 lít sữa tươi mỗi ngày 6. Đồng Nai: Phát hiện 201 con heo dương tính Salbutamol 7. Tạm giữ hơn 16 tấn thịt, trứng non không rõ nguồn gốc
Ngày 03/8 tại Hà Nội – Sở Y tế Hà Nội và Sở Y tế Cần Thơ phối hợp cùng Hệ thống Y tế Vinmec công bố triển khai thành công ca phẫu thuật robot hai chiều từ xa đầu tiên tại Việt Nam, đặt nền móng cho mạng lưới “ngoại khoa không khoảng cách” và mở ra bước ngoặt mang tính cách mạng cho y tế nước nhà. Sự kiện cũng đưa Việt Nam trở thành 1 trong 2 quốc gia Đông Nam Á đầu tiên làm chủ mô hình phẫu thuật bằng hệ thống robot công nghệ cao hiện đại hàng đầu thế giới.
Myanmar vs Lào là cuộc đọ sức thuộc lượt trận thứ tư bảng B ASEAN Cup 2026 và đội chủ nhà đủ khả năng chiếm lợi thế ngay trong hiệp 1.
Sau chiến thắng thuyết phục 3-0 trước Indonesia, HLV Hoàng Anh Tuấn đánh giá đây là một trong những trận đấu hoàn hảo nhất của ĐT Việt Nam dưới thời HLV Kim Sang-sik. Theo ông, sự khác biệt đến từ cách tiếp cận trận đấu hợp lý, hệ thống phòng ngự chặt chẽ cùng những điều chỉnh chiến thuật phát huy tối đa điểm mạnh của các cầu thủ.
Myanmar vs Lào là cuộc đọ sức thuộc lượt trận thứ tư bảng B ASEAN Cup 2026 và đội chủ nhà đủ khả năng giành chiến thắng cách biệt.
Thay mặt Ủy ban Thường vụ Quốc hội, Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn đã ký ban hành 4 Nghị quyết về công tác nhân sự.
Hội tụ hệ thống cảng biển quốc tế, khu thương mại tự do và trung tâm tài chính quốc tế, TP.HCM hướng tới trở thành trung tâm trung chuyển hàng hóa lớn của khu vực Đông Nam Á.
Kim ngạch xuất khẩu nông lâm thủy sản (NLTS) 7 tháng đầu năm 2026 đạt gần 42,8 tỷ USD, tăng 7,5% so với cùng kỳ năm 2025, xấp xỉ đạt 60% mức Chính phủ giao là 72,4 tỷ USD.
Chủ tịch Đà Nẵng đề nghị Công an áp dụng "phạt nguội" qua camera đối với hành vi đổ rác sai quy định, đây là một trong những chỉ đạo quan trọng Chủ tịch UBND TP. Đà Nẵng về tăng cường quản lý công tác thu gom, vận chuyển chất thải rắn, kiên quyết xử lý các hành vi xả thải, đổ trộm rác thải.
Mới đây, tiền vệ Đặng Văn Lắm đã trở lại khoác áo SLNA sau khi chia tay CLB Công an TP.HCM.
Tin mưa to Hà Nội mới nhất, cơ quan khí tượng dự báo từ chiều và đêm nay (4/8), các tỉnh thành miền Bắc trong đó có Hà Nội sẽ có mưa vừa, mưa to, cục bộ có nơi mưa rất to.
Cựu Bộ trưởng Quốc phòng Ukraine Rustem Umerov, người bị nghi ngờ là thành viên của một đường dây tham nhũng cấp cao có liên quan đến doanh nhân Timur Minchich, đã được bổ nhiệm làm người đứng đầu cơ quan tình báo dân sự của Kiev.
Dù nắm giữ nguồn lực lớn và vị trí quan trọng trong nhiều lĩnh vực, không phải doanh nghiệp nhà nước nào cũng đạt hiệu quả tương xứng. Những bài học thành công của một vài doanh nghiệp "mũi nhọn" có thể là gợi ý cho quá trình tái cấu trúc doanh nghiệp nhà nước.
Công viên công cộng phường Phú Thượng đang được xây dựng nằm ngay dưới chân cầu Thăng Long, có diện tích gần 20hecta, vốn đầu tư trên 1.700 tỷ đồng.
Áo chống nắng cuốn vào bánh xe khiến cánh tay phải của trẻ bị nhổ giật và đứt rời hoàn toàn, các bác sĩ đã mất 3 giờ để nối lại cánh tay.
Tại lễ hội và xúc tiến thương mại Nhãn lồng Hưng Yên năm 2026 sẽ diễn ra việc công bố Quyết định, trao Chứng nhận của Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch, Chứng nhận Tri thức trồng và chế biến Nhãn lồng Hưng Yên được đưa vào Danh mục quốc gia về di sản văn hóa phi vật thể.
Từ vùng bãi ngoài đê thường xuyên chịu ảnh hưởng của mưa lũ, người dân thôn Đức Xá, xã Đức Quang (tỉnh Hà Tĩnh) đã sáng tạo mô hình vườn trồng 2 loại cây, giàn cây leo phía trên, rau gia vị phía dưới. Cách làm này không chỉ tận dụng tối đa diện tích đất, giảm rủi ro do thiên tai mà còn tạo nguồn thu nhập ổn định, góp phần xây dựng những khu vườn mẫu xanh, sạch, đẹp gắn với chương trình xây dựng nông thôn mới.
Xã Nghĩa Trụ, tỉnh Hưng Yên (địa phận huyện Văn Giang cũ) đã triển khai chương trình khám sức khỏe, tư vấn và cấp phát thuốc cho người cao tuổi thuộc gia đình chính sách, thân nhân người có công với cách mạng và người cao tuổi có hoàn cảnh khó khăn...
Sau thất bại 0-3 của ĐT Indonesia trước ĐT Việt Nam, một số tờ báo Indonesia đã bày tỏ sự lo lắng về khả năng đội nhà sớm dừng bước ở vòng bảng ASEAN Cup 2026.
Trong bối cảnh giao thông tại eo biển Hormuz tiếp tục bị gián đoạn do cuộc chiến tranh Iran kéo dài nhiều tháng, một công ty đang hưởng lợi từ sự hỗn loạn thương mại toàn cầu.
Giá xăng dầu hôm nay 4/8 hồi phục nhẹ từ 03-0,4 USD/thùng trên thị trường thế giới. Trong khi đó, giá xăng dầu trong nước đang có cơ hội giảm giá.
2