Gần bốn thập niên sau sự kiện Gạc Ma, mỗi độ tháng Ba trở lại, trong những mái nhà ở TP Đà Nẵng và trong ký ức của những cựu binh Trường Sa, những lời hẹn tưởng niệm, những nén hương và ký ức về 64 chiến sĩ đã hy sinh vẫn lặng lẽ được nhắc lại – như một cách để những người ở lại giữ trọn nghĩa tình với người đã nằm lại giữa biển trời.
Tháng Ba năm 1988, tại bãi đá Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa, 64
chiến sĩ Hải quân nhân dân Việt Nam đã anh dũng hy sinh khi làm nhiệm vụ bảo vệ
chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc. Gần bốn thập niên trôi qua, ký ức
về trận hải chiến ấy vẫn còn in đậm trong lòng nhiều thế hệ người Việt.
Không chỉ là một sự kiện lịch sử, Gạc Ma còn
là câu chuyện của những con người cụ thể: những chàng trai tuổi đôi mươi rời
quê nhà ra biển lớn, những người mẹ lặng lẽ chờ con suốt hàng chục năm, những
đồng đội mang theo ký ức và nỗi day dứt suốt cuộc đời.
Tháng Ba trở lại trong những mái nhà còn khói hương Gạc Ma
Trong căn nhà nhỏ ở TP Đà Nẵng, mẹ Đặng Thị Nhung (80 tuổi)
lặng lẽ châm nén hương trước bàn thờ con trai cả – liệt sĩ Lê Văn Sanh. Trong
làn khói hương bảng lảng, di ảnh người lính trẻ đã cũ theo năm tháng. Gương mặt
trong khung hình vẫn là dáng vẻ của tuổi đôi mươi – ánh mắt hiền và nụ cười còn
rất trẻ.
Mẹ Nhung đứng lặng khá lâu trước bàn thờ con. Gần bốn mươi
năm đã trôi qua kể từ ngày người lính trẻ ra đi trong trận hải chiến tại bãi đá
Gạc Ma năm 1988, nhưng trong lòng người mẹ, hình ảnh về con vẫn vẹn nguyên như
thuở nào.
Mẹ Đặng Thị Nhung bên bàn thờ liệt sĩ Lê Văn Sanh. Ảnh: D.B
Trong ký ức của người thân và bà con lối xóm, liệt sĩ Lê
Văn Sanh là một chàng trai hiền lành, khỏe mạnh và luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi
người. Anh là con trai cả trong gia đình có bốn anh em, sinh ra và lớn lên tại
khu vực Hòa Cường, TP Đà Nẵng. Thời còn trẻ, anh Sanh được bạn bè trong xóm xem
như “thủ lĩnh”. Không phải vì anh nói nhiều, mà vì anh luôn là người đứng ra
giúp đỡ khi ai đó cần.
Em trai của liệt sĩ, ông Lê Văn Chép, vẫn nhớ rất rõ hình
ảnh người anh trai của mình. “Khi ai trong xóm xây nhà là anh Sanh chạy qua phụ. Bưng
gạch, bưng đá, việc nặng anh làm hết”, ông Chép kể.
Cuộc sống của gia đình khi ấy còn nhiều khó khăn. Là con
trai cả, anh Sanh sớm ý thức trách nhiệm với cha mẹ và các em. Nhưng cũng như
nhiều thanh niên thời bấy giờ, khi Tổ quốc gọi tên, anh không ngần ngại lên
đường nhập ngũ.
Năm 1988, khi vừa tròn 22 tuổi, anh nhận nhiệm vụ ra Trường
Sa. Cùng anh khi ấy còn có nhiều thanh niên khác ở địa phương. Không ai nghĩ đó
lại là chuyến đi không trở về.
Ngày 14/3/1988, trận chiến bảo vệ chủ quyền tại bãi đá Gạc
Ma đã đi vào lịch sử với sự hy sinh anh dũng của 64 chiến sĩ Hải quân Việt Nam.
Ở quê nhà, gia đình mẹ Nhung hoàn toàn không biết những gì đang xảy ra ngoài
biển xa.
Cho đến một ngày, họ nghe tin qua đài phát thanh. Danh sách
những chiến sĩ hy sinh được đọc lên, và tên của Lê Văn Sanh nằm gần cuối bản
tin. Khoảnh khắc ấy, cả gia đình chết lặng.
Thời điểm đó không có điện thoại, không có phương tiện liên
lạc trực tiếp. Tin tức duy nhất mà gia đình nhận được chỉ là những dòng thông
báo qua làn sóng radio. Nhưng ngay cả khi nghe tên con mình trong danh sách hy
sinh, mẹ Đặng Thị Nhung vẫn không thể tin đó là sự thật.
Sau sự kiện Gạc Ma, có một số chiến sĩ bị phía Trung Quốc
bắt giữ. Thông tin ấy khiến nhiều gia đình nuôi hy vọng rằng con mình có thể
nằm trong số những người bị bắt chứ chưa phải đã hy sinh. Mẹ Nhung cũng vậy.
“Có người nói con tôi bị bắt… tôi cứ nghĩ vậy”, mẹ nói chậm
rãi.
Trong nỗi đau và sự tuyệt vọng, người mẹ già từng tìm đến
cả những lời bói toán, chỉ mong có ai đó nói rằng con trai mình vẫn còn sống.
Những lời phán mơ hồ của vài “thầy” khiến hy vọng ấy kéo dài thêm nhiều năm.
Suốt một thời gian dài, mẹ vẫn tin rằng một ngày nào đó con trai sẽ trở về gõ
cửa nhà.
Nhưng khi những chiến sĩ bị bắt được trao trả về nước, sự
thật đau lòng dần được xác nhận. Những người sống sót kể lại rằng liệt sĩ Lê
Văn Sanh đã hy sinh ngay tại trận địa Gạc Ma.
Tin ấy như nhát dao cắt vào trái tim người mẹ. Mẹ Nhung gần
như suy sụp.
Qua bao năm tháng, những kỷ vật của liệt sĩ Lê Văn Sanh vẫn
được gia đình gìn giữ như báu vật: vài lá thư viết vội từ đơn vị, một tấm chứng
minh nhân dân và bộ yếm hải quân. Sau này, gia đình đồng ý gửi tặng một số kỷ
vật cho bảo tàng để lưu giữ và trưng bày cho nhân dân thăm viếng. “Để người ta
biết con tôi cũng từng là người lính ngoài đảo…”, mẹ Nhung nói.
Ở tuổi 80, trí nhớ của mẹ Đặng Thị Nhung đôi khi đã lẫn
quên nhiều chuyện trong đời. Nhưng nhắc đến người con trai cả, mẹ vẫn nhớ rất
rõ. Cứ gần đến ngày giỗ, mẹ lại gọi người con trai thứ: “Sắp tới ngày của anh
Sanh rồi đó, nhớ chuẩn bị hương hoa đi con.”
Mẹ Đặng Thị Nhung xúc động mỗi dịp đến ngày giỗ của con trai cả – liệt sĩ Lê Văn Sanh. Ảnh: D.B
Ở một góc khác của TP Đà
Nẵng, mẹ Lê Thị Lan (83 tuổi) vẫn không quên giấc mơ trong đêm tháng Ba năm
1988.
Trong giấc mơ ấy, người con trai – liệt sĩ Nguyễn Hữu Lộc
đứng trước mặt mẹ với quần áo ướt sũng như vừa bước lên từ biển. Anh nhìn mẹ và
nói: “Con lạnh quá… mẹ đưa con chăn bông.”
Ít ngày sau, qua sóng phát thanh, mẹ Lan nghe đọc tên con
trai mình trong danh sách những chiến sĩ hy sinh tại bãi đá Gạc Ma. Từ đó đến
nay, mỗi khi nhớ lại giấc mơ ấy, người mẹ già vẫn nghẹn long.
Năm 19 tuổi, Nguyễn Hữu Lộc nhập ngũ và công tác tại
E83 đóng tại Đà Nẵng. Đơn vị ở gần nhà nên hầu như tuần nào Lộc cũng xin phép
về thăm mẹ.
Mỗi lần trở về, cậu con trai lại tất bật phụ giúp mẹ làm
việc. Có hôm vừa dựng chiếc xe đạp trước hiên nhà, Lộc đã xắn tay áo ra vườn
cuốc đất, nhổ cỏ. Có hôm lại lúi húi nhóm bếp nấu cơm.
Bữa cơm hai mẹ con khi ấy rất giản dị, chỉ có rau vườn và
cá kho. Nhưng với mẹ Lan, đó luôn là những bữa cơm ấm áp.
Những ngày bình yên ấy kéo dài cho đến đầu năm 1988. Một
buổi chiều, Lộc về nhà báo với mẹ rằng đơn vị điều anh vào Cam Ranh để chuẩn bị
ra Trường Sa làm nhiệm vụ.
Nghe con nói vậy, mẹ vừa lo vừa thương. Mẹ nói nửa đùa nửa
thật: “Cam Ranh chứ không phải như ở Đà Nẵng mô, hết trốn về được.”
Lộc cười: “Rứa con đi luôn mẹ hỉ.”
Khi ấy, câu nói chỉ như một lời trêu đùa của chàng trai
trẻ. Nhưng nhiều năm sau nhớ lại, người mẹ vẫn không khỏi bồi hồi.
Trước ngày lên đường, Lộc còn viết thư gửi về cho gia đình,
dặn mẹ đừng lo lắng. Ngày con vào Cam Ranh, mẹ Lan mang theo một tấm chăn bông
lên tận đơn vị gửi cho con. Mẹ sợ ngoài đảo gió biển lạnh.
Nhưng Lộc nhìn tấm chăn rồi cười: “Ngoài đó nóng lắm, con
không dùng đâu.”
Anh đưa lại cho mẹ mang về. Không ai ngờ đó là lần cuối
cùng hai mẹ con gặp nhau.
Rồi đến đêm 14/3, mẹ Lan có giấc mơ kỳ lạ. Trong giấc mơ,
Lộc đứng trước mặt mẹ, quần áo ướt sũng.
“Con lạnh quá… mẹ đưa con chăn bông.”
Ba ngày sau, bản tin phát thanh đọc tên những chiến sĩ hy
sinh tại Gạc Ma. Trong danh sách ấy có tên Nguyễn Hữu Lộc.
“Đau đến buốt lòng”, mẹ Lan nói khẽ.
Nỗi đau của người mẹ vẫn khắc khoải sau gần 40 năm. Ảnh: D.B
Ở tuổi 84, mẹ Trần Thị Huệ vẫn giữ một kỷ vật đặc biệt của
người con trai – liệt sĩ Lê Thế. Đó là bức thư cuối cùng anh gửi về từ Cam Ranh
trước khi ra Trường Sa.
Tờ giấy được ép cẩn thận trong lớp nhựa mỏng, những dòng
chữ viết tay vẫn còn rõ ràng. Bức thư đề ngày 29/2/1988.
“Con tới Cam Ranh lúc 9 giờ tối 28… con ở đảo này khoảng
chừng tuần lễ là con sẽ đổi đi đảo ngoài xa… má và mấy em khỏi trông, hẹn ngày
trở lại đất Đà Nẵng…”
Bức thư chỉ vài dòng ngắn ngủi. Nhưng mẹ Huệ nói bà có thể
đọc lại từng chữ mà không cần nhìn.
“Mắt tôi giờ mờ rồi, nhưng bức thư ni thì nhớ từng chữ”, bà
nói.
Lần gặp cuối cùng của hai mẹ con lại diễn ra ngoài cánh
đồng. Hôm đó, mẹ Huệ đang làm dở việc ngoài ruộng thì thấy con trai chạy ra bờ
ruộng tìm mình.
Anh đứng trên bờ gọi lớn: “Má ơi, con phải đi nhận nhiệm vụ
ở Cam Ranh.”
Chỉ nói vậy. Rồi anh quay đi.
Hai mẹ con không kịp cùng nhau trở về nhà. Không có bữa cơm
tiễn con. Không có lời dặn dò dài lâu. Chỉ có bóng người lính trẻ khuất dần
trên con đường làng.
Đó là lần cuối cùng mẹ nhìn thấy con trai.
Liệt sĩ Lê Thế là một trong 64 chiến sĩ Hải quân Việt Nam đã ngã xuống để bảo vệ chủ quyền Tổ quốc. Ảnh: D.B
Gần bốn mươi năm đã trôi qua kể từ trận chiến Gạc Ma. Máu của những người lính trẻ năm ấy đã hòa vào biển, trở thành một phần của chủ quyền Tổ quốc nơi đầu sóng ngọn gió.
Ở đất liền, trong những căn nhà nhỏ chiều muộn tháng Ba, hương trên bàn thờ lúc nào cũng nhiều hơn thường lệ. Người mẹ già vẫn lặng lẽ thắp hương cho con trai mình mỗi ngày.
Bởi có những sự hy sinh không bao giờ mất đi.
Những người lính tuổi đôi mươi năm ấy có thể đã nằm lại giữa biển khơi. Nhưng hình bóng của họ chưa bao giờ rời khỏi ký ức của gia đình.
Tên tuổi và tinh thần của những người lính Gạc Ma vẫn sống mãi – như những cột mốc bất tử khẳng định chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc trên Biển Đông.
Gần 4 thập kỷ, thắp nến cho đồng đội
Buổi sáng tháng Ba, sân
đình làng Nại Nam ở TP Đà Nẵng phủ một vẻ trầm mặc. Trước gian chính điện, bàn
hương án được bày trang nghiêm với tấm bảng ghi tên 64 liệt sĩ Gạc Ma. Khói
hương quyện trong không khí dưới mái ngói cũ của ngôi đình đã đứng đó qua nhiều
thế hệ.
Giữa khoảng sân yên ắng ấy, nhiều năm nay, cứ đến dịp 14/3,
người ta lại thấy một người đàn ông tóc đã điểm bạc đến rất sớm lặng lẽ đứng
nhìn lên danh sách những cái tên quen thuộc.
Đó là ông Nguyễn Văn Tấn – cựu binh Trường Sa.
Trưởng Ban liên lạc Bộ đội Trường Sa TP Đà Nẵng Nguyễn Văn Tấn (giai đoạn 1984 - 1988) thắp nhang tưởng nhớ đồng đội. Ảnh: D.B
Năm 1987, chàng trai Nguyễn Văn Tấn nhập ngũ, biên chế vào
Trung đoàn 83 công binh Hải quân. Khi ấy ông còn rất trẻ, như bao thanh niên
thời đó – mang theo lòng háo hức và niềm tự hào khi khoác lên mình bộ quân
phục.
Đầu năm 1988, đơn vị nhận nhiệm vụ tham gia chiến dịch
CQ-88 – chiến dịch xây dựng, củng cố các đảo và bãi đá thuộc quần đảo Trường
Sa. Đó là thời
điểm căng thẳng trên Biển Đông. Nhiệm vụ của những người lính công binh khi ấy
không chỉ đơn thuần là xây dựng công trình mà còn là khẳng định sự hiện diện của
Việt Nam trên những bãi đá giữa biển.
Tối 11/3/1988, ông Tấn cùng đồng đội lên tàu ra biển. Trong khi các tàu
HQ-604, HQ-605 và HQ-505 ra các bãi đá thuộc cụm đảo Sinh Tồn, tàu của ông Tấn
được giao nhiệm vụ ra xây dựng đá Tốc Tan. Nhưng
khi con tàu của ông chưa kịp đến nơi thì lịch sử đã rẽ sang một hướng khác.
Sáng 14/3/1988, giữa biển Trường Sa, cuộc đụng độ xảy ra
tại bãi đá Gạc Ma. Hơn 60 chiến sĩ Hải quân Việt Nam đã hy sinh.
Tin dữ đến với những người lính trên tàu của ông Tấn như
một cú sét. Khi danh sách những chiến sĩ được đọc lên, cả con tàu lặng đi.
Trong danh sách ấy có
cả những người quen của ông – những người từng cùng huấn luyện, cùng ăn ở trong
doanh trại trước khi ra biển. Đặc biệt, trong số những người đã ngã xuống hôm
ấy có nhiều người quê ở Đà Nẵng. Có người ở cùng quận, có người chỉ cách nhà
ông vài con phố. Chỉ trong một buổi sáng, họ đã nằm lại giữa biển.
“Lúc ấy tôi cứ nghĩ…
giá như mình ở đó”, ông từng nói khi nhớ lại.
Nhưng chiến tranh không
cho ai quyền lựa chọn. Những người lính công binh trên tàu của ông Tấn vẫn tiếp
tục nhiệm vụ xây dựng đảo, giữa biển trời đang dậy sóng.
Mỗi năm, Ban liên lạc Bộ đội Trường Sa TP Đà Nẵng (giai đoạn 1984 - 1988) đều tổ chức lễ tưởng niệm, tri ân 64 liệt sĩ đã hy sinh vào ngày 14/3/1988. Ảnh: D.B
Sau khi hoàn thành
nhiệm vụ, ông Tấn trở về đất liền. Tại quân cảng Cam Ranh, lễ truy điệu các
liệt sĩ được tổ chức trang nghiêm. Đó là khoảnh khắc
khiến ông hiểu rằng một phần tuổi trẻ của thế hệ mình đã nằm lại nơi bãi đá
giữa trùng khơi.
Sau khi xuất ngũ, cuộc
sống cuốn ông vào vòng xoáy mưu sinh như bao người lính khác. Ông đi làm, lập
gia đình, nuôi con khôn lớn. Nhưng ký ức về Gạc Ma chưa bao giờ rời khỏi ông.
Mỗi khi tháng Ba trở
lại, ông lại nhớ đến buổi sáng năm ấy. Nhớ những gương mặt đồng đội, nhớ những
cái tên được đọc lên trong lễ truy điệu ở Cam Ranh. Có một điều khiến ông day
dứt suốt nhiều năm: sự kiện Gạc Ma ít khi được nhắc đến. Nhiều người trẻ thậm
chí không biết rằng đã từng có một trận hải chiến như vậy.
Ông nhiều lần tự hỏi:
“Lẽ nào những người đã hy sinh lại không có một lễ tưởng niệm đúng nghĩa?”
Câu hỏi ấy theo ông
suốt nhiều năm.
Năm 2012, khi Ban liên
lạc bộ đội Trường Sa tại TP Đà Nẵng được thành lập, ông Tấn cùng các cựu binh
bắt đầu bàn bạc về việc tổ chức một lễ tưởng niệm cho những người đã ngã xuống
ở Gạc Ma.
Họ không có nhiều kinh
phí. Cũng không có sân khấu lớn hay những nghi thức cầu kỳ. Nhưng họ có một
điều quan trọng: ký ức.
Lễ tưởng niệm đầu tiên diễn ra giản dị với một tấm pano ghi tên 64
liệt sĩ dựng trước biển, một mâm cúng nhỏ và những người lính cũ lặng lẽ xếp
hàng thắp hương. Sau nghi thức chào theo điều lệnh quân đội, họ thả vòng hoa
xuống biển, nhìn những vòng hoa trôi dần theo sóng. Không ai nói nhiều, nhưng
tất cả đều hiểu ý nghĩa của khoảnh khắc ấy. Sau buổi lễ đó, họ quyết định: năm nào cũng sẽ
tổ chức tưởng niệm.
Ông Tấn trong buổi gặp mặt đồng đội Trường Sa 1988. Ảnh: NVCC
Để duy trì lễ tưởng
niệm không phải chuyện đơn giản. Mỗi năm, ông Tấn lại phải chạy khắp nơi để xin
giấy phép tổ chức, tìm nguồn tài trợ, lên kế hoạch chương trình. Có năm ông bắt
đầu chuẩn bị từ rất sớm. Có khi gần cả năm trời.
Ông gọi điện cho đồng
đội cũ ở nhiều tỉnh thành, nhắc họ thu xếp thời gian về dự lễ tưởng niệm. Ông
liên hệ với các cơ quan, vận động kinh phí để chuẩn bị vòng hoa, hương nến.
Có người hỏi ông vì sao
phải vất vả như vậy. Ông chỉ cười: “Vì nếu mình không làm thì ai sẽ nhớ đến họ?”
Trong một lần tưởng
niệm, khi những vòng hoa được thả xuống biển, mọi người nhìn thấy ông Tấn thắp
thêm một ngọn nến.
Không phải 64, mà là
65. Có người hỏi vì sao. Ông nói đó là ngọn nến dành cho một người bạn, một
đồng đội từng bị phía Trung Quốc bắt giữ sau trận chiến Gạc Ma năm ấy.
Ngọn nến thứ 65 cũng là
cách ông nhớ về những người lính khác – những người mang trong mình nỗi day dứt
vì đã sống sót.
Khi những ngọn nến được
thả xuống nước, ánh sáng nhỏ bé ấy trôi theo sóng biển. Nhìn từ xa, chúng tạo
thành một vòng tròn sáng giữa biển. Ông Tấn gọi đó là “vòng tròn Gạc Ma”. Một
vòng tròn của ký ức.
Con tàu mô hình mang tên HQ - 604 mang theo bài vị các liệt sĩ. Ảnh: D.B
Những năm gần đây, mỗi
lễ tưởng niệm không chỉ có các cựu binh, nhiều bạn trẻ cũng tìm đến. Có người
mang theo quốc kỳ, có người mang theo hoa trắng, có người chỉ đứng lặng nhìn ra
biển.
Nhiều sinh viên lần đầu
nghe kể về trận hải chiến Gạc Ma. Họ đứng rất lâu trước tấm bảng ghi tên 64
liệt sĩ. Ông Tấn nói ông rất vui khi thấy ngày càng nhiều người trẻ biết đến sự
kiện này. Với ông, việc tưởng niệm không chỉ là nhớ về quá khứ. Mà còn là cách
để nhắc nhở thế hệ sau về lịch sử, về chủ quyền biển đảo và về những người lính
đã hy sinh.
“Chỉ cần các bạn trẻ
biết rằng ở Trường Sa đã có những người ngã xuống như vậy… là đủ rồi”, ông nói.
Vòng hoa được thả xuống biển, tưởng nhớ 64 chiến sĩ Hải quân nhân dân Việt Nam đã anh dũng hy sinh khi làm nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc. Ảnh: D.B
Thời gian đi qua, nhưng với những cựu binh như ông, ký ức về ngày tháng Ba năm ấy vẫn còn nguyên vẹn. Mỗi lễ tưởng niệm được tổ chức giống như một lời
hẹn. Lời hẹn của những người còn sống với những đồng đội đã nằm lại giữa biển
trời Trường Sa.
Michal Nguyễn - cựu trung vệ Việt kiều CH Czech từng khoác áo nhiều đội bóng ở V.League và từng 2 lần khoác áo ĐT Việt Nam, đã sở hữu chứng chỉ HLV UEFA A – một trong những bằng cấp cao cấp nhất ở cấp độ huấn luyện tại châu Âu.
Mô hình nuôi lươn không bùn của anh Trương Doãn Hồ, ở thôn Trung Văn, xã Đồng Tiến, tỉnh Hà Tĩnh cho thu nhập tốt, đang được nhiều nông dân quan tâm, tham quan, học hỏi...
Dịp lễ 30/4 - 1/5/2026, ngành đường sắt ghi nhận hơn 44.200 vé tàu đã được bán ra, đồng thời tăng mạnh tần suất chạy tàu, đặc biệt tại TP.HCM đi các địa phương.
Việc Tổng Bí thư Tô Lâm được Quốc hội bầu giữ chức Chủ tịch nước không đơn thuần là một sự kiện nhân sự cao cấp, mà là dấu mốc quan trọng trong quá trình tinh gọn bộ máy, nhất thể hóa chức danh lãnh đạo tối cao. Sau khi thực hiện sắp xếp lại địa giới hành chính, bỏ cấp huyện, đây là bước đi chiến lược để tập trung quyền lực, nâng cao hiệu lực điều hành, đưa đất nước bước vào kỷ nguyên mới đầy khát vọng.
Thay vì phải tự tìm đến cơ sở y tế, từ ngày 7/4, người dân tại các xã Hiệp Phước, Đất Đỏ và Bắc Tân Uyên được đội ngũ y tế đa ngành chăm sóc sức khoẻ tại nhà và lập hồ sơ quản lý sức khỏe.
Sáng 7/4, thông tin từ lãnh đạo xã Cù Lao Giêng (địa phận huyện Chợ Mới trước đây) cho biết, ngày 6/4 Chủ tịch UBND tỉnh An Giang đã chính thức ký ban hành Quyết định công nhận xã Cù Lao Giêng là xã đảo-một xã đảo bao quanh vùng nước ngọt. Đây là cột mốc lịch sử đối với địa phương này, mở ra cơ hội đột phá về chính sách và phát triển kinh tế - xã hội cho vùng đất trù phú giữa dòng sông Tiền.
Một con chó ở xã Tân Châu, tỉnh Nghệ An điên cuồng cắn hàng loạt con chó trong vùng. Sau đó, con chó này lăn đùng ra chết, nghi là bị bệnh dại. Hiện, xã Tân Châu đang khẩn trương triển khai phương án phòng chống dịch.
Nghị quyết 85/NQ-CP vừa được Chính phủ ban hành mở ra một hướng đi mới cho nông nghiệp, nông dân, nông thôn. Nhưng điều người dân chờ đợi không chỉ là một chủ trương đúng, mà là chính sách phải đi thật nhanh vào cuộc sống, tháo đúng điểm nghẽn, nâng được thu nhập và giảm bớt rủi ro cho người sản xuất.
Từ ngày 15/4/2026, quy định mới nằm trong Thông tư 08/2026 do Bộ Khoa học và Công nghệ ban hành ngày 31/3 sẽ có hiệu lực. Tất cả các thuê bao di động phát triển mới phải thực hiện xác thực thông tin thông qua sinh trắc học khuôn mặt, để hạn chế tối đa tình trạng sử dụng SIM không chính chủ.
Cái chết của Phùng Hằng là bi kịch lớn nhất trong cuộc đời Đông Tà Hoàng Dược Sư. Chỉ vì một nước cờ sai lầm, ông đã đánh mất người vợ yêu thương nhất đời mình.
Hiện tượng nước biển Bãi Sau Vũng Tàu bất ngờ đổi sang màu xanh, xuất hiện bọt trắng khiến người dân và du khách lo ngại. Chính quyền địa phương đã lấy mẫu nước đi phân tích để xác định nguyên nhân.
Bộ Chỉ huy Trung ương Mỹ (CENTCOM), chịu trách nhiệm về các hoạt động quân sự của Mỹ ở Trung Đông và đang dẫn đầu các cuộc tấn công vào Iran, cho biết lực lượng của họ đã tấn công hơn 13.000 mục tiêu của Iran.
Thống kê từ Seasia Goal cho thấy làn sóng sử dụng cầu thủ nhập tịch và con lai đang giúp bóng đá Đông Nam Á vươn tầm, trong đó ĐT Việt Nam đang sở hữu những nhân tố chất lượng như Nguyễn Xuân Son, Đỗ Hoàng Hên.
UBND xã Phong Nha (tỉnh Quảng Trị) đang thụ lý, giải quyết đơn tố cáo của công dân liên quan đến dấu hiệu vi phạm pháp luật đất đai và đạo đức công vụ của một cán bộ địa phương, vụ việc gắn với thửa đất đang tranh chấp.
Từ một đảo tiền tiêu còn nhiều hoang sơ, đặc khu Cồn Cỏ (Quảng Trị) đang dần trở thành điểm đến hút khách nhờ hệ sinh thái rừng – biển độc đáo và chiều sâu lịch sử. Không chỉ phát triển du lịch sinh thái gắn với bảo tồn, địa phương còn mở ra hướng đi mới khi kết hợp với sản phẩm OCOP miền biển, từng bước định hình tiềm năng kinh tế “tỷ đô” bền vững.
Lần đầu tiên trong lịch sử, Liên hoan Phát thanh toàn quốc sẽ phá vỡ khuôn mẫu truyền thống để mở màn bằng đại nhạc hội ngoài trời quy mô hàng vạn khán giả.
Chiều 4/4, trên Quốc lộ 1 đoạn qua xã Phú Lộc (TP Huế), một tình huống nguy hiểm đã được ngăn chặn kịp thời nhờ hành động nhanh trí, dũng cảm của một tài xế xe tải, nhận được nhiều lời khen ngợi từ cộng đồng.
Hàng trăm hộ dân tại xã Trảng Bom đang được đo đạc, kiểm đếm đất đai phục vụ Vành đai 4 qua Đồng Nai, khi địa phương bước vào chiến dịch 100 ngày đêm giải phóng mặt bằng, quyết bàn giao kịp tiến độ khởi công tháng 6/2026.
Lãnh đạo UBND TP.HCM vừa phê duyệt kế hoạch thi tuyển phương án kiến trúc cho các hạng mục cầu vượt và nút giao trọng yếu thuộc Dự án đường liên cảng Cát Lái - Phú Hữu.
Kể từ tháng 4 năm ngoái, khoảng 315 công ty đã phá sản tại các khu vực của Phần Lan giáp biên giới với Nga, RIA Novosti phát hiện sau khi xem xét dữ liệu từ trang web theo dõi phá sản Konkurssilista.
Bị dẫn trước ở cả hai set, Lý Hoàng Nam vẫn thể hiện bản lĩnh để lật ngược tình thế, đánh bại Vinh Hiển sau hai set tại chung kết PPA Asia 1000 - MB Hanoi Cup 2026, qua đó lần thứ hai đăng quang trên hệ thống PPA Asia Tour.
Nông dân Mỹ, nông dân Canada đang đối mặt nguy cơ thiếu nguồn cung phân bón, lưu huỳnh (nguyên liệu sản xuất phân bón) trong bối cảnh căng thẳng liên quan đến Iran làm gián đoạn thương mại toàn cầu, đúng thời điểm chuẩn bị bước vào mùa gieo trồng vụ Xuân 2026.
Quốc hội đã biểu quyết thông qua Nghị quyết về cơ cấu tổ chức của Chính phủ nhiệm kỳ Quốc hội khóa XVI (2026 -2031), theo đó cơ cấu tổ chức của Chính phủ nhiệm kỳ Quốc hội khóa XVI có 14 Bộ, 3 cơ quan ngang bộ.
Công an TP Hà Nội cảnh báo các nhóm tội phạm công nghệ cao người nước ngoài đang có xu hướng dạt sang Việt Nam hoạt động sau khi bị truy quét tại nhiều nước Đông Nam Á, đặc biệt là Campuchia, với thủ đoạn lừa đảo và tổ chức đánh bạc qua mạng.
Trong bối cảnh hơn 1.300 hộ dân phải bàn giao mặt bằng phục vụ ây dựng dự án Cảng hàng không quốc tế Gia Bình trước 30/4 để kịp tiến độ APEC 2027, tỉnh Bắc Ninh đang xem xét tăng đơn giá bồi thường đối với nhà ở, tài sản theo hướng có lợi hơn cho người dân – động thái nhằm tháo gỡ những băn khoăn về thiệt thòi khi di dời.
Theo Trung tâm Dịch vụ đấu giá tài sản TP. Đà Nẵng, địa phương này sắp đấu giá khu đất Sân vận động Chi Lăng với mức khởi điểm hơn 9.700 tỷ đồng. Tiền đặt trước để tham gia đấu giá là 900 tỷ đồng/hồ sơ và bước giá tối thiểu thấp nhất 90 tỷ đồng.
Bảo dưỡng, vệ sinh điều hòa trước mùa hè không chỉ giúp thiết bị hoạt động ổn định, tiết kiệm chi phí mà còn kéo dài tuổi thọ và đảm bảo môi trường không khí trong lành. Đây là bước chuẩn bị cần thiết, mang tính chủ động để tránh những rủi ro không đáng có trong mùa nóng.