Bão Điêu chết, kéo theo cả người kế vị xứng đáng duy nhất của Bố Lãng. Sự tranh quyền đoạt vị giữa những con khỉ đực nổ ra và sau cùng là họa diệt vong. Cả bầy khỉ Bố Lãng bị thảm sát, chỉ còn lại “duy nhất một con khỉ cái trẻ và khỉ con ba tháng tuổi của nó là thoát khỏi kiếp nạn đó. Khỉ cái trẻ may mắn đó chính là góa phụ của vua khỉ già Bão Điêu - Phất Đầu Đỏ.”
Tạm biệt, núi Bố Lãng sừng sững ngất trời. Tạm biệt, sông Lưu Sa cuồn cuộn.”
Cuộc đời của hai mẹ con Phất Đầu Đỏ rồi sẽ trôi về đâu?
Cuốn tiểu thuyết động vật “Hầu phi tâm kế” được kể chân thực và sông động. Những nhân vật khỉ trong truyện đều được nhân cách hóa - Kể chuyện khỉ mà như đang nói chuyện người. Sự nhân cách hóa ấy lại không hoàn toàn là hư cấu bởi nó xuất phát từ chính những hành vi tập quán mang nét tương đồng với loài người của bầy khỉ ăn lá. Đó cũng chính là dụng ý của tác giả: “Khỉ ăn lá thuộc loài linh trưởng, con người cũng thuộc loài linh trưởng, vậy khỉ ăn lá chắc chắn có quan hệ thân thích với con người. Chúng ta nên đối đãi thân thiện với những vị có quan hệ thân thích này, đừng dùng xương của những vị có quan hệ thân thích đó để ngâm rượu, đừng đẩy những vị có quan hệ thân thích này tới chỗ vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc sống chúng ta. Đây là lương tri và đạo đức tối thiểu cần có đối với loài người chúng ta.”
“Hầu phi tâm kế” không chỉ là một tiểu thuyết hấp dẫn li kỳ mà còn là một cuốn sách khoa học được kể một cách tài tình, giúp ta đến gần với loài khỉ ăn lá hơn, hiểu về chúng và đồng cảm với chúng một cách tự nhiên nhất.