Thứ Tư, ngày 23/10/2019 06:50 AM (GMT+7)
Thứ Hai, ngày 05/08/2019 09:31 AM (GMT+7)

"Điên người" vì sự thật chồng bỗng nhiên đãng trí, thường mất đồ đắt tiền

Rồi bỗng dưng gần đây chồng tôi mắc bệnh…hay quên, chiếc điện thoại đắt tiền tôi tặng cho chồng nhân dịp sinh nhật anh để đâu cũng không nhớ, tệ hơn nữa vì thương anh phải vất vả mỗi khi đạp ga chiếc xe máy cũ nên mua cho anh chiếc xe tay ga đời mới. Vậy mà cách đây mấy tháng, anh thông báo rằng do quên không rút chìa khoá xe nên “ai đó” dắt mất…

   

Chồng tôi cũng tốt nghiệp khoa chế tạo máy trường đại học bách khoa đàng hoàng. Nhưng thời buổi người người học đại học mà muốn có việc làm ở thành phố thì cái nghề của chồng không dễ kiếm việc.

Vì vậy, sau đám cưới chồng chấp nhận ghi tên vào một khoá đào tạo ngắn hạn và trở thành nhân viên sửa chữa, bảo hành xe ô tô cho một doanh nghiệp có cửa hàng khá lớn trong thành phố.

Còn tôi có việc làm cho thu nhập tốt ở một công ty với vốn đầu tư của nước ngoài trước khi tôi lên xe hoa hơn 3 năm, nên tôi đủ thời gian tích cóp lương, thưởng cùng với sự trợ giúp của ba má tôi để mua được 1 căn hộ chung cư gần trung tâm và 1 chiếc xe ô tô 4 chỗ để tiện cho việc sinh sống và đi làm.

 "dien nguoi" vi su that chong bong nhien dang tri, thuong mat do dat tien hinh anh 1

Ảnh minh họa

Biết chồng có mức lương không dư dả, nên từ khi cưới đến nay tôi chưa bao giờ đòi hỏi một đồng nào của chồng. Ngược lại bất cứ lúc nào chồng cần tiền tôi cũng vui lòng đáp ứng đủ để chồng khỏi mặc cảm những lúc gặp gỡ cốc bia, ly rượu, hàn huyên với bạn bè.

Thế nhưng hình như khi người đàn ông, người chồng trong nhà không có được vai trò trụ cột, không phải lo toan, gánh vác việc mình là bờ vai để vợ, con nương tựa thì hay sinh tật, và chồng tôi thiệt buồn lại nằm trong số đáng phàn nàn đó.

Ngày còn đi học tôi trả dám trách chồng là dựa dẫm cả vào ba, má anh, nhưng nay đã đi làm, đã lấy vợ và chuyển về ở cùng tôi trong chung cư, lẽ ra chồng phải để tâm vun vén cho mái ấm của mình. Đằng này nhà chỉ có tôi và anh mà đến bữa, chuyện mỗi đứa ăn một giờ xảy ra thường xuyên.

Không biết công việc sửa chữa, bảo dưỡng xe ô tô của chồng ở cửa hàng bận đến mức nào mà chồng về đến nhà, nhiều đêm tôi đã chìm vào giấc ngủ. Không làm ra nhiều tiền nhưng chồng dạo này ăn diện lắm, anh đến của hàng đã có quần áo bảo hộ, nhưng vào những ngày nghỉ hay buổi tối có điện thoại mà anh bảo rằng đó là bạn lớp cũ, bạn đồng nghiệp gọi đi tụ tập thì anh sửa soạn chỉnh chu với thời trang đúng mốt, với nước hoa thơm phức mới rời nhà.

 "dien nguoi" vi su that chong bong nhien dang tri, thuong mat do dat tien hinh anh 3

Ảnh minh họa

Rồi bỗng dưng gần đây chồng tôi mắc bệnh…hay quên, chiếc điện thoại đắt tiền tôi tặng cho chồng nhân dịp sinh nhật anh để đâu cũng không nhớ, tệ hơn nữa vì thương anh phải vất vả mỗi khi đạp ga chiếc xe máy cũ nên mua cho anh chiếc xe tay ga đời mới. Vậy mà cách đây mấy tháng, anh thông báo rằng do quên không rút chìa khoá xe nên “ai đó” dắt mất…

Không lẽ vợ kiếm ra tiền lại để chồng thiếu thốn những thứ rất cần thiết như thế, nên tôi đành sắm lại cho anh để anh có cái mà liên lạc, mà đi làm. Xong “bệnh quên” đến lượt chồng không biết nghe ai tỉ tê, tư vấn mà chồng về nhà năn nỉ tôi cho anh vay vốn để hùn hạp với đồng nghiệp buôn ô tô đã qua sử dụng.

Anh khẳng khái rằng anh vay chứ không xin tôi, khi làm ăn được anh sẽ sòng phẳng hoàn lại vốn cho tôi. Chưa kịp mừng vì chồng chí thú làm ăn, tôi đã chết điếng khi tối qua bà chủ quán karaoke ôm đến tận nhà réo tên chồng tôi để đòi nợ, bà bảo vì chồng tôi là khách ruột lại xông xênh tiền bo cho gái quán mỗi lần giải khuây cùng em út, nên bà mới chịu để anh ghi sổ trả sau. Vậy mà đến nay đã quá hạn anh vẫn khất lần, khất nữa…

Chồng thú nhận anh không mất điện thoại, không mất xe, cũng chẳng hùn hạp làm ăn gì mà anh chỉ dàn cảnh, dựng chuyện moi tiền tôi để bao gái! Anh hứa sẽ sống tử tế nếu tôi trả hết nợ hộ anh…

(*) Tít bài đã được Dân Việt đặt lại. 

Theo An Trí (Tiền Phong)
Xem bình luận

TIN ĐỌC NHIỀU

Tôi là con trưởng trong dòng họ lớn, bố mẹ cũng chỉ sinh mỗi mình...
"Em mặc chân váy jeans, khó mở lắm, phải đứng lên mới mở được nút..."...
Chỉ với câu chuyện "chăm em bé" mà chàng trai đã giành được cảm tình...