Chủ Nhật, ngày 11/12/2016 14:01 PM (GMT+7)

Lời tâm sự xúc động của người mẹ ung thư mổ ngồi cứu con

authorBảo Linh (tổng hợp) Thứ Sáu, ngày 29/07/2016 11:07 AM (GMT+7)

(Dân Việt) “Nghĩ xem, quan trọng gì sống bao lâu, sống thế nào mới đúng. Nhưng nếu có phép màu, cho mình thêm 5 năm nữa hoặc 1- 2 năm nữa khoẻ mạnh chút, mình chuẩn bị một vài thứ cho những người mình thương yêu..."

   

 Đó là lời chia sẻ của chị Đậu Thị Huyền Tr. -  người mẹ bị ung thư phổi giai đoạn cuối đã từ chối điều trị để bảo vệ đứa con của mình trước khi lên bàn mổ. Lời chia sẻ này đã được bạn bè chia sẻ lại trên facebook cá nhân của chị Tr, dẫn nguồn từ trang HVCS Confession. (Một nhóm facebook chia sẻ những tâm sự của các sinh viên đã và đang học tại trường Học viện Cảnh sát, nơi chị Tr đã từng theo học - PV).

 loi tam su xuc dong cua nguoi me ung thu mo ngoi cuu con hinh anh 1

Nguồn. Facebook cá nhân

“Gửi gia đình và người đàn ông của em.Từ bé con lớn lên trong truyền thống gia đình là Công an, dù luôn nghĩ rằng mình không vào được đâu, nhưng mỗi lần nhìn vào bộ đồ của bố mẹ treo ở tủ cạnh bàn thờ bố,con càng ao ước được học trường bố học,mặc màu áo bố mặc, kiểu như để an ủi mình mình cũng có kỷ niệm về bố dù khi bố mất con còn đỏ hỏn.

Mất 2 lần để thực hiện 1 giấc mơ, nỗi đau khi thất bại không là gì khi đến được thành công. Con học 5 năm học viện, ngày con đỗ mẹ và anh tự hào thế nào,con còn giật mình vì dường như còn vui hơn cả con. Đó là ngày mà con không bao giờ quên, không phải vì mình vui thế nào mà hôm đó mẹ và anh đã xúc động thế nào.12 năm đi học, 6 năm đèn sách,con không giúp được mẹ gì cả, chỉ biết học,mẹ là người hiểu con nhất, biết con học được gì và yêu gì. 

Mẹ thấy con không theo kịp lớp học thêm mẹ không ngại thuê gia sư dù hoàn cảnh mình là 1 tay mẹ vừa kiếm tiền vừa lo nội ngoại. Một đứa học lực như con mà đỗ Học viện thì 100 người là 100 người, kể cả thầy cô giáo nói là vì con có người mẹ như mẹ. Gia đình mãi là điểm tựa cho chị vượt qua mọi sóng gió cuộc đời.

Thế rồi ra trường, đi làm được mấy tháng, quen, yêu rồi lấy chồng. Tính ra cuộc đời mình chưa làm được gì, chưa biết gì. Mình lấy về có bầu liền, cả nội ngoại vui trông thấy, được 1 cu cậu, mình lại thấy cái hạnh phúc, tự hào đó ở mọi người. Đáng lẽ cuốn sách chỉ nên dừng ở đó và happy ending. Nhưng mình phát hiện ra tế bào ung thư khi mang thai tháng thứ 5, ung thư giai đoạn cuối. Sức khoẻ mình, mình biết chứ, nhưng nhiều người thương mình cố giấu.

Rồi sau tất cả chấp nhận và cùng bên mình chữa trị. Vốn không thích tự xoáy sâu vào cái không vui của mình. Mình nghĩ lại thời gian qua mình đã sống, thực sự còn quá nhiều điều mình muốn làm. Nhưng rất may mình có gia đình,người thân, bạn bè đã sát cánh bên mình lúc này. Nghĩ xem, quan trọng gì sống bao lâu, sống thế nào mới đúng. Nhưng nếu có phép màu, cho mình thêm 5 năm nữa hoặc 1- 2 năm nữa khoẻ mạnh chút, mình chuẩn bị một vài thứ cho những ng mình thương yêu chứ đừng để ốm đau mãi rồi đi.

Bây giờ trong tôi mọi thứ đã qua đều là kỷ niệm quý giá. Những gì đang có là tận dụng để cho mọi người biết tôi yêu mọi người thế nào. Và mỗi lần nhìn Học viện Cảnh sát chính là thời thanh xuân đẹp đẽ, sức sống và đáng sống nhất của tôi.".Những dòng tâm sự này của chị Tr. đã nhận được rất nhiều bình luận động viên của bạn bè, người thân quen và cộng động mạng. Rất nhiều người đã thực sự xúc động vì nghị lực phi thường của người mẹ trẻ này. Cầu mong chị an lành, vượt qua sóng gió để được hạnh phúc bên con nhỏ và gia đình là lời chúc của rất nhiều cư dân mạng dành cho người mẹ tuyệt vời này.

Xem bình luận

TIN ĐỌC NHIỀU

Sau loạt thông tin phản ánh của Dân Việt, Công an TP Hạ Long...
Điều làm tôi suy nghĩ mãi là tại sao một bộ phận giới trẻ bây giờ...
Để có được 1 tổ ong đất người đào ong đất phải chịu cảnh ong vây...