Thứ Năm, ngày 08/12/2016 23:53 PM (GMT+7)
Thứ Ba, ngày 13/10/2015 08:26 AM (GMT+7)

Bi kịch cuộc đời cô giáo rủ chồng chở thuê ma túy

Chỉ vì một triệu đồng, Hồng đã rủ chồng đi chở thuê ma túy để rồi đánh đổi tất cả - gia đình, con cái - lấy bản án chung thân. Thương đứa con trai thiếu thốn tình cảm cha mẹ, Hồng lại day dứt vì lỡ chuyện sinh con cho chồng.

   

Mười mấy năm qua, Lừ Thị Hồng (39 tuổi ở Yên Châu, Sơn La) vẫn chưa nguôi day dứt bởi chính lòng tham của cô đã đẩy gia đình vào thảm cảnh vợ chồng con cái chia lìa, xa cách.

1 triệu đồng và 2 án chung thân

Hồng bảo điều day dứt lớn nhất của chị là đẩy người chồng thật thà vào cảnh tù tội, khiến con trai mang tiếng có bố mẹ mà sống như trẻ mồ côi. Hiện vợ chồng Hồng đều đang thi hành bản án chung thân ở trại giam số 5.

 bi kich cuoc doi co giao ru chong cho thue ma tuy hinh anh 1

Phạm nhân Lừ Thị Hồng.

Hồng sinh ra trong một gia đình gia giáo, bố mẹ và các chị em đều là công chức. Bản thân Hồng, trước khi khoác áo phạm nhân, là một cô giáo tiểu học. Chồng Hồng là một trai bản hiền lành, làm nghề thợ mộc. Lý do không lấy đồng nghiệp hay làm ở các cơ quan khác là vì để có người ở nhà chăm con chứ “chia nhau đi cắm bản thì con cái khổ”. Vậy mà Hồng lại làm khổ chồng con chỉ vì một phút tham và chấp nhận chở thuê ma túy.

Ngày đó, cách đây 17 năm, Hồng đang là giáo viên ở bản Ái - một bản gần biên giới của xã Phiêng Khoài, huyện Yên Châu, tỉnh Sơn La. Chồng làm thợ mộc, con trai gần 3 tuổi nên cuộc sống của gia đình Hồng gọi là tạm đủ. Hồng bảo chị chưa bao giờ phàn nàn về chuyện chồng không giỏi kiếm tiền bởi ở cái xã vùng biên như Phiêng Khoài, người ta chỉ quen với măng rừng và những thứ trồng ra, nuôi được, đâu có nhiều trò giải trí để mà tiêu tiền. Chị bằng lòng với cuộc sống hiện tại.

“Tôi là người Khơ Mú còn chồng là người Thái, khác nhau về dân tộc nhưng rất thương nhau, chưa bao giờ anh ấy nói nặng với tôi một câu kể cả khi can ngăn việc tôi cầm hộ ma túy”, Hồng kể.

Hồng còn nhớ như in cái ngày hôm đó, vào khoảng gần trưa khi Hồng vừa đi dạy về thì có hai người đàn ông tìm đến nhà. Họ đặt vấn đề nhờ mua hộ thuốc phiện. Chồng Hồng từ chối ngay. Trong suy nghĩ của anh, dính vào ma túy là đi tù.

Nhưng Hồng lại nghĩ khác. Chị nghĩ tới món tiền công hấp dẫn mà hai vị khách đưa ra. 1 triệu đồng ngày đó bằng cả mấy tháng lương gõ đầu trẻ và nói rát cổ họng; có thể làm được nhiều việc cho gia đình. Nghĩ mình vẫn hằng ngày đi từng nhà dân vận động cho con em tới trường, nếu có mua ma túy cũng chẳng ai để ý, thế là Hồng đồng ý.

Ngay chiều hôm đó, với số tiền hai vị khách đưa, Hồng mua được 9kg thuốc phiện, đem về nhà, định giấu vào đống gỗ của chồng nhưng Chung (chồng Hồng) nhất định không đồng ý. Anh bắt vợ mang số thuốc phiện trên ra khỏi nhà và gọi người mua tới lấy ngay, không được lấy một xu tiền công nào. Hồng bảo lúc đó cô cũng thấy sợ nhưng lại tiếc công mình đi xa vất vả.

Hẹn khách tới lấy hàng, Hồng nỉ non nhờ chồng chở đi với lời hứa lần duy nhất và cuối cùng. Lo an nguy tính mạng của vợ, Chung đã chở Hồng đi nhưng khi hai người đèo nhau đến Cổng Trời, xã Chiềng On, Yên Châu thì bị bắt. Với gần 9kg thuốc phiện bị bắt quả tang, cả hai vợ chồng Hồng đều nhận về cùng bản án chung thân.

Mỗi lần gặp chồng là một lần day dứt

Dáng người cao ráo và giọng nói chậm rãi, Hồng bộc bạch nỗi niềm của mình trong rơm rớm nước mắt. Ngày hai vợ chồng cùng bị bắt, cậu con trai còn nhỏ lắm nhưng giờ đã là một thanh niên 18 tuổi. Năm vừa rồi cậu bé thi đỗ ĐH Sư phạm.

 bi kich cuoc doi co giao ru chong cho thue ma tuy hinh anh 2

“May cho em là bố mẹ đều là người có trình độ, cưu mang được con em nên người chứ không thì em còn ân hận nữa”, Hồng tâm sự.

Hai vợ chồng cùng một trại giam nhưng hai tuần, thậm chí có khi một tháng họ mới được gặp nhau một lần ở nhà thăm gặp. Hồng cải tạo ở đội may mặc còn chồng ở đội sản xuất nên hằng ngày cô vẫn nhìn thấy chồng đi về. Hỏi Hồng làm sao nhận ra chồng mình trong lớp lớp những người màu áo giống nhau, chị cười: “Chúng em có ám hiệu riêng chứ” rồi bật mí: “Chúng em thỏa thuận với nhau là đầu tuần thì anh ấy đi đầu hàng, cuối tuần đi cuối hàng, hôm nào không khỏe thì đi trong hàng. Ở trong này không thường xuyên được gặp nhau, chỉ có cách đó để báo tin ốm hay khỏe thôi”.

“Em là người mẹ chẳng ra gì, là người vợ còn đáng trách hơn. Chồng em chưa bao giờ trách cứ nhưng thà cứ nói em một câu nặng lời có khi lại đỡ day dứt”, Hồng tâm sự. Chị bảo đã rất nhiều lần nhìn thấy phạm nhân cùng buồng mang con về phòng, nghĩ cảnh mình mà trào nước mắt. Giá như ngày đó Hồng không tham lam thì giờ có lẽ cô đã có một đàn con để bế bồng, lo lắng.

Do có kiến thức nên khi về lao động ở đội may mặc, Hồng được cán bộ quản giáo tin tưởng, giao cho làm đội trưởng đội phạm nhân, giúp cán bộ làm một số việc như vào sổ sách, chấm công và kiểm đếm hàng do phạm nhân làm ra. Hồng khoe vừa được giảm án xuống có thời hạn nhưng vẫn phải không ngừng phấn đấu mới sớm được trở về. Ý nguyện lớn nhất của Hồng khi về nhà là sinh thêm con nữa nhưng “không biết có thực hiện được không cho dù cả hai vợ chồng đã bàn bạc rằng cùng quyết tâm về sớm”.

Theo Gia Hân - Linh Chi (VNN)
Xem bình luận

TIN ĐỌC NHIỀU

Ập vào một khách sạn, Công an quận 11 TP.HCM phát hiện 20 đối tượng...
Liên quan đến vụ cướp ngân hàng gây chấn động dư luận tại TP.Huế,...
S (2 tuổi) - bé trai bị chích điện ở đồn điền Campuchia - được cha...