Chủ Nhật, ngày 11/12/2016 20:56 PM (GMT+7)

Món ngon của má

authorCÚC TẦN Thứ Năm, ngày 17/03/2016 14:00 PM (GMT+7)
Sự kiện: Ẩm thực Việt

(Dân Việt) Thường, món ăn nào cũng có tên, nhưng đây là một món có lẽ duy nhất trên đời không được diễm phúc đó. Nếu có, nó mang một cái tên rất dài dòng, vì phải bao gồm hầu như tất cả những thực phẩm làm ra nó!

   

Thường, món ăn nào cũng có tên, nhưng đây là một món có lẽ duy nhất trên đời không được diễm phúc đó. Nếu có, nó mang một cái tên rất dài dòng, vì phải bao gồm hầu như tất cả những thực phẩm làm ra nó!

 mon ngon cua ma hinh anh 1Tép bạc ưng ửng đỏ, tạo nên món đặc trưng riêng của má. (ảnh:Đ.K)

Khi rộ mùa tép bạc, cứ nhìn những con tép no tròn, láng lẩy, tươi roi rói, nhảy soi sói trong rổ cũng đã “no” mắt rồi. Đó cũng là lúc những củ gừng non được thu hoạch. Gừng cạo bỏ vỏ, ửng màu vàng nghệ, tuyệt không một sớ chỉ. Đó cũng là lúc me kết trái. Những trái me non như những hạt đậu khổng lồ, da xanh mông mốc trắng. Và đó cũng là lúc ớt rộ. Những trái ớt sừng trâu cong như vành trăng khuyết, đỏ tươi như mời, như gọi. Và, đó cũng là lúc má tôi, năm nào cũng vậy, làm cái thức ăn không có tên gọi đó.

Má rang tép trong cái ơ đất. Những con tép vừa ưng ửng đỏ đã nhanh chóng biến thành màu nâu sậm dưới bàn tay chế nước màu và trộn đều bằng đũa của má. Những con tép khô rang được má trút vào cối. Má cho vào đó nào gừng xắt lát, nào me non rửa sạch để nguyên vỏ, nào ớt sừng trâu cùng một ít gia vị cho vừa ăn.

Rồi má giã chúng, không nát quá mà cũng không to quá. Vậy là cả nhà tôi có một món ngon, cái thức ăn đơn giản, quê mùa, hơi sền sệt nước và xem chừng như ba bã. Nhưng khi gắp một đũa thức ăn đó cho vào miệng, tôi bắt gặp ngay cái mùi vị chua chua, chan chát của me non. Sau đó, mùi gừng cay cay, ấm nồng xông đầy sống mũi. Rồi mùi tép rang mằn mặn, ngòn ngọt, beo béo. Cuối cùng là mùi ớt nồng thơm.

Chưa hết, tôi còn bắt gặp trong món ăn này mùi khác nữa. Mùi cơm nguội làn lạt. Vị cơm nguội ngan ngát trong kẽ răng. Cơm nguội cũng đem đến cho tôi chất ngòn ngọt của tinh bột. Và vậy là tôi ăn mê mải, ăn quên thôi, trong buổi trưa trời nắng nóng. Tất cả, đều ở trong cái món ăn không tên gọi mà tôi nghĩ có lẽ hiếm có người được thưởng thức, “món ngon của má”, như tôi từng gọi như vậy.

Xem bình luận

TIN ĐỌC NHIỀU

Nhắc đến Hà Nội xưa là nhắc đến hình ảnh các cụ già nhâm nhi cốc...