Chủ Nhật, ngày 11/12/2016 01:42 AM (GMT+7)
Thứ Tư, ngày 17/06/2015 10:20 AM (GMT+7)

Chẳng thể bỏ dù biết chồng không ra gì

Chồng tôi không chịu làm ăn, suốt ngày trai gái, đã vậy về nhà anh không giúp đỡ vợ việc gì. Tôi rất chán nản nhưng không thể bỏ vì vẫn còn nặng lòng với anh.

   

Trước đây, do không quên được người cũ tôi định kiếm đứa con an ủi và người tôi chọn là cậu bạn học cũ vì ký ức trong tôi cậu ta hiền và rất giỏi. Lúc có bầu cậu ta xin cưới. Tôi thử cậu ta bảo rằng đó là con người yêu cũ. Cậu ta sốc! Vài ngày sau cậu ấy bảo tôi vì đứa bé hãy cưới đi, cậu ta sẽ không bao giờ truy cứu đứa bé là con ai. Thậm chí có lúc còn quỳ xuống xin tôi vì tôi lần lữa không đi gặp chị gái cậu ta.

Tôi nghĩ dưới đầu gối đàn ông dát vàng, nhất là một người tài như cậu ta, cộng với việc mẹ tôi biết chuyện, đọc vị ý định làm mẹ đơn thân của tôi và phân tích nên tôi đồng ý. Cưới về mẹ chồng hỏi tôi đó là con ai, bố chồng không nhìn mặt nhưng tôi hiểu tự nhiên họ phải chấp nhận một đứa con dâu trên trời rơi xuống nên thế là bình thường. Vì vậy tôi cố gắng sống để họ biết mình là con nhà có giáo dục. Dần dần mọi việc với bố mẹ chồng suôn sẻ thì tôi biết chồng nợ nần do chơi bời.

Khi chồng nợ, tôi dồn tất cả tiền nong, gia đình chồng cho thêm để trả hết nợ nần mong chồng cảm động mà tu chí. Công bằng mà nói mẹ chồng tôi hiền, chỉ là vô tư quá đến mức vô tâm. Còn bố chồng, tôi quý và nể phục ông vì ông tuy thành đạt ngoài xã hội nhưng ở nhà lại là người chồng tuyệt vời dù ai cũng sợ ông và bảo ông khó tính nhưng tôi thấy bình thường, chỉ là ông hơi nghiêm khắc, việc đó tôi đã quen với ba đẻ tôi.

Lúc cưới về tôi đã lớn tuổi nên không đi làm mà ở nhà dưỡng thai. Ông bà không bắt làm gì, không thu tiền gì, thấy tôi dậy sớm còn bảo tôi ngủ thêm. Điều đó an ủi nỗi bực khi chồng tôi có quan hệ ngoài luồng. Thời gian đó chồng tôi cũng chẳng có việc làm, thi thoảng dạy kèm vài đứa trẻ thôi. Tôi phải nằm viện nửa tháng mới sinh và không dễ dàng gì. Về nhà chồng được ba ngày mẹ chồng bảo: "Nhờ bà ngoại thôi con ạ. Cháu quấy quá mà mẹ không giúp được". Từ đó tôi về ngoại.

 chang the bo du biet chong khong ra gi hinh anh 1

Ảnh minh họa.

Tôi cứ một thời gian lại về nội để chồng tôi không thể lặp lại việc lừa vợ và bố mẹ để đi bồ bịch. Chồng tôi chưa mua được một cái quần áo nào cho con nhưng gái thích cái áo tiền triệu thì xin phép tặng nó ấy ạ. Mãi sau chị dâu và ba đẻ tôi xin cho chồng đi dạy tư thục nhưng chỉ được vài hôm anh ta bỏ nhà, đi ở khách sạn chơi bời, cá cược. Anh chị thương cháu đi tìm anh ta về mãi mới về và đem theo một cục nợ. Khi đó, còn ít vàng cưới tôi phải bán nốt và xin thêm anh chị để trả nợ, cả cái vespa nhà tôi tặng lúc cưới anh ta cũng cắm. Lấy về rồi được ít hôm lại đi tiếp, cắm tiếp. Tôi không còn gì nữa đành bảo bà ngoại xe tôi làm mất. Tôi cắm mặt chịu nhục khi anh chị bảo tôi lấy anh ta tôi phải tự lo lấy…mẹ chồng làm tôi bực điên người khi cứ đòi cho nhà ngoại tôi biết vì tôi cứ giấu, sợ ba mẹ đau lòng. Gặng mãi thì bà bảo cho ông bà ngoại biết để cùng gánh vác chia sẻ với.

Tất cả chuyện đó tôi không trách cứ anh ta mà động viên để anh ta quay đầu dù lòng tôi buồn rười rượi. Tôi chỉ không chịu được khi anh ta đã bồ bịch về còn mắng chửi tôi. Tôi lao vào ẩu đả với chồng. Lúc đầu, bố mẹ chồng ngăn lại tôi im lặng. Nhưng kể từ hôm nghe bố chồng nói với mẹ chồng cứ để anh ta đánh cho tôi chừa, làm vợ mà hỗn láo dám đánh chồng thì mọi sự kính trọng tôi dành cho ông biến mất. Tôi sống như cái bóng. Đã vậy con tôi rất quấy. Cả ngày cả đêm tôi chỉ ngủ 5-6 tiếng. Luôn phải bế trên tay đi dong cả lúc bú lẫn lúc ngủ. May có bà ngoại với nhỏ em họ của chồng phụ giúp không tôi gục mất. Đến giờ cháu đã 2 tuổi nhưng tôi vẫn chưa được ngủ ngon giấc với con. Lúc tôi chuẩn bị đi làm lại bố mẹ chồng bảo bọn tôi ra ở riêng, chồng đòi đi nhưng cả hai vợ chồng đều chưa đi làm. Tôi sợ không nuôi nổi con nên lần lữa mãi đến khi ông bà bảo chúng mày không đi chúng tao đi thuê nhà để ở.

Làm con dù chỉ là con dâu ai dám, ai nỡ để ông bà đi thế. Vợ chồng con cái ra khỏi nhà không có chỗ ở phải ở nhà trọ của nhỏ em họ. Lúc thời tiết nóng bức trong căn phòng vài mét vuông với đứa bé và 4 người lớn. Tiền không có. Được hơn chục ngày anh trai thuê cho cái nhà để ở. Chồng bắt đầu dạy thêm ở nhà. Nhưng cũng chỉ được một thời gian. Với bản tính ham chơi, gái gú anh lại lao vào đàn đúm, không biết giúp vợ việc gì. Đã thế về nhà có chuyện gì bực anh lại trút hết lên đầu vợ con. Trong khi tôi phải bươn chải, sáng 5h dậy nấu cháu cho con, 5h30 đi làm, tới tận 7h tối mới về.

Tôi thực sự chán ngán cuộc sống này cũng như chán ngán anh. Nhưng để ly hôn tôi lại không đủ cam đảm. Mọi người hãy cho tôi lời khuyên với. Tôi xin chân thành cảm ơn.

Theo (Theo Ngôi sao)
Tag:  vợ chồng, hạnh phúc,    
Xem bình luận
Đó là tâm lý chung của phụ nữ a đông chúng ta.chúng ta sợ dư luận,sợ mang tiếng đã...
Bình luận có 0 phản hồi

TIN ĐỌC NHIỀU

Nếu là phượt thủ, bạn không thể bỏ qua những homestay xinh xắn và...
Những sự thật thú vị về Đại học Cambridge (Anh) sẽ khiến bạn muốn...
Jun Vũ, Emmy Nguyễn, Lilly Luta, Quỳnh Anh Shyn đều sở hữu làn da...