Thứ Tư, ngày 07/12/2016 23:14 PM (GMT+7)

Hạnh phúc chênh vênh sau cái tát “lật mặt” của chồng

authorHạ Nhiên Thứ Sáu, ngày 17/06/2016 10:51 AM (GMT+7)

(Dân Việt) Cú tát như trời giáng khi đang mang bầu khiến người vợ mất hết niềm tin vào hôn nhân.

   

Tâm sự của người vợ là cựu sinh viên khóa 51 trường ĐH Kinh tế Quốc dân lấy phải người chồng vũ phu đang “gây sóng” trang Confession của trường này những ngày gần đây.

 hanh phuc chenh venh sau cai tat “lat mat” cua chong hinh anh 1

Tâm sự của người vợ có chồng vũ phu hút hơn 23.000 lượt thích và hơn 3.000 lượt chia sẻ

Người vợ trẻ chia sẻ, cô sinh ra trong một gia đình gia giáo, hạnh phúc, bố mẹ là giáo viên. Từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng bị bố mẹ đánh, phạm lỗi lớn lắm cũng chỉ bị phạt đứng góc nhà. Cô lại được học hành đàng hoàng, có công việc ổn định, bản tính hiền lành, ngoan ngoãn. Cũng vì cuộc sống quá êm đẹp nên việc bị chồng đánh với cô là cú sốc lớn.

Chồng hiện tại của cô từng là một người yêu tuyệt vời. Suốt 3 năm yêu nhau, cô được cưng chiều hết mực, dù đúng, dù sai cô cũng được nghe câu xin lỗi. Thế nhưng, sau 3 tháng kết hôn, cô mới biết rõ “mùi vị tình yêu thật sự” của chồng.

Một lần đi dự tiệc cùng công ty, về nhà lúc 10 giờ tối, cô bị chồng giật tóc và nói những lời cay nghiệt: “No xôi chán chè rồi cô mới về à?”. Lần thứ 2, khi mang bầu ba tháng, chỉ vì đi họp lớp mà cô bị chồng ném dép vào mặt. Và còn nhiều lần cô bị chồng đập ghế nhựa vào lưng, quăng đồ vật vào người…

 hanh phuc chenh venh sau cai tat “lat mat” cua chong hinh anh 2

Cô vợ đau khổ vì sự thay đổi của chồng sau khi kết hôn (ảnh minh họa)

Cho đến gần ngày sinh nở, một sự việc xảy đến khiến cô hoàn toàn mất niềm tin vào cuộc hôn nhân này. Đó là khi cô xin phép chồng về quê ngoại chơi mấy hôm, chờ ngày “lâm bồn”, chồng cô tỏ thái độ không đồng ý. Và khi vừa kịp cho cái áo vào túi, cô đã hứng trọn cái tát như trời giáng của chồng.

Không còn chút niềm tin nào vào người chồng vũ phu, cựu nữ sinh Kinh tế muốn ngay lập tức viết đơn ly dị. Nhưng nghĩ đến đứa con trong bụng và danh dự của bố mẹ, cô lại không đành lòng.

Câu chuyện của người vợ trẻ bị chồng đánh đập gây phẫn nộ trong cộng đồng mạng. Nhiều người tỏ ra xót xa cho cô gái hiền lành, ngoan ngoãn chỉ vì lấy nhầm chồng mà chịu khổ.  Phần khác lên án, chỉ trích mạnh mẽ người chồng vũ phu, không biết trân trọng hạnh phúc có trong tay.

Trích nguyên văn confession của người vợ trẻ: 

#7683

Suốt 25 năm trời, tôi chưa từng bị 1 người đàn ông nào tát, kể cả bố tôi. Vậy mà giờ đây tôi bị tát bởi 1 người được gọi là CHỒNG.

Sinh ra và lớn lên trong 1 gia đình gia giáo có bố mẹ là giáo viên, gia đình tôi có 1 nếp sống khá văn hóa và hạnh phúc. Từ nhỏ đến lớn tôi chưa bị bố mẹ đánh bao giờ, cùng lắm mỗi lần phạt là bị đứng góc nhà. Bản thân tôi cũng là 1 cô gái khá ngoan, lễ phép và có đạo đức. Thêm nữa, tôi được học hành đàng hoàng, học ĐH Kinh tế Quốc dân K51, ra trường có việc làm ngay trong 1 công ty liên doanh của Nhật.

Cứ ngỡ cuộc đời thế đã là may mắn nhưng đời người chỉ may mắn khi có tấm chồng tử tế mà thôi.

Chồng tôi là cựu sinh viên ĐH Xây Dựng. Khi tôi học ĐH năm 2 cũng là lúc chồng tôi theo đuổi tôi tha thiết. Gần 1 năm sau, khi bước sang năm 3 ĐH tôi mới nhận lời yêu anh. Anh hơn tôi 1 tuổi, ra trường và đi làm trước tôi. Khi yêu, anh chiều chuộng tôi như 1 công chúa, bảo gì cũng nghe, nói gì cũng làm. Nhiều lúc tôi làm anh giận, anh cũng chỉ im lặng 2, 3 ngày là hết. Anh nhường nhịn tôi và cũng chăm sóc tôi rất nhiều. Lúc yêu, tôi ngỡ mình may mắn lắm mới có được anh.

Sau khi ra trường được 1 năm, tôi làm đám cưới. Ngày cưới, bố mẹ họ hàng nhà tôi ai cũng chúc mừng kêu tôi tốt phước lấy được chồng chiều, chồng hiền. Tôi cũng nghĩ vậy và đón chờ hạnh phúc.

Những tháng ngày trăng mật đi qua, sau 3 tháng cưới tôi bắt đầu nếm "mùi vị tình yêu thật sự của chồng". Ngày hôm đó, cơ quan tôi có tiệc chiêu đãi. Tôi gọi cho anh nhưng anh để máy trong cốp xe vì lúc đó anh đang chơi thể thao. Tôi nhắn tin báo sẽ về muộn. Anh chẳng biết có đọc được hay không nhưng không thấy gọi lại hay nhắn lại.

10 giờ tối tôi vừa mở cửa vào nhà, trong nhà tối om, tôi đưa tay định bật điện thì đâu có bóng người vụt ra giật ngược tóc tôi và gầm gừ: "Cô đi đến giờ mới về đấy à? No xôi chán chè rồi mới về à ?". Tôi nhận ra giọng chồng, còn ngỡ chồng đùa mình. Tôi với tay bật điện và quay lại thì chồng giật tóc tôi đau hơn, mắt vằn tia đỏ nhìn tôi như muốn đánh. Tôi hất tay ra và gào ầm lên thì anh ấy đẩy tôi dúi về phía trước và bỏ lên phòng chốt cửa. Đêm đó tôi ngủ ở salon.

Sau hôm đó, anh có vẻ hối lỗi, làm lành và giải thích rằng do ghen tuông cộng thêm chút rượu nên không kiểm soát được bản thân.

Lần tiếp theo, tôi đi họp lớp cấp 3. Lần này tôi có bầu 3 tháng, tôi nói rõ là tôi đi có bạn gái đến nhà đón. Nhưng khi bạn tôi đến đón, anh có vẻ miễn cưỡng tiếp đón. Thái độ đó tôi đã hơi bực mình rồi. Lớp tôi họp xong đi hát karaoke. Tôi gọi cho anh bảo em vui với bạn, lát em về. Anh nghe máy xong cúp luôn chẳng nói gì.

Vậy mà chỉ đến 9h30 tối, về đến nhà, đón chào tôi là đôi dép đi trong nhà bay từ phía anh vào mặt tôi. Tôi đứng im bần thần vì lần nữa anh lại làm vậy với tôi. Lại là những câu xin lỗi, ôm ấp hối hận và hứa hẹn. Trong suốt những tháng thai kì, có vài lần nữa anh dùng ghế nhựa đập vào lưng tôi, quăng vào người tôi khi tôi và anh tranh luận hay bất đồng quan điểm.

Tôi đang ở tháng thứ 8 của thai kì, rất buồn và suy nghĩ rất nhiều. Tôi không ngờ con người hiền lành, lịch lãm của mấy năm về trước lại biến đổi hoàn toàn khi bước vào hôn nhân như vậy.

Tâm tư trĩu nặng, tôi về nhà mình. Lần nào bố tôi cũng xót xa bảo sao bầu bí mà gầy thế. Có lần chồng tôi sang đón tôi, bố tôi còn bảo rằng: "Cả đời này, bố chưa đánh nó cái nào, con cứ thế mà phát huy nhé. Nó hư ở đâu cứ mách bố, nó mà hư thì bố sẽ là người đánh nó đầu tiên". Vậy mà chông tôi vẫn không suy nghĩ gì, vẫn còn cười không hề lăn tăn.

Hôm nay, đến gần ngày sinh, tôi bảo chồng em muốn về nhà em chơi mấy hôm. Chồng tôi tỏ vẻ không ưng ý, tôi giải thích em chỉ về 2 hôm thôi. Vậy mà khi tay tôi vừa gấp cái áo cho vào túi, chồng tôi ở đâu chạy ra tát tôi 1 cái như trời giáng và đổ hết quần áo tôi ra sàn nhà.

Tôi muốn viết đơn ngay lúc này, nhưng còn danh dự tôi và gia đình tôi, còn con tôi thì sao? Tôi không tiếc chồng nhưng bố mẹ tôi có lỗi gì khi nuôi con lớn, cho con tất cả để con mang nỗi đau, nỗi nhục về cho gia đình?

Xem bình luận

TIN ĐỌC NHIỀU

Khuôn mặt "búng ra sữa" nhưng thân hình phổng phao, cô bé này đang...
Tôi thực sự không muốn bỏ con, đứa con tôi mang nặng đẻ đau, nhưng...
Trước khi khởi nghiệp thành công, vị giám đốc 28 tuổi đã có hành...