Chủ Nhật, ngày 04/12/2016 17:22 PM (GMT+7)

Khát tình (P7)

authorHoàng Trà Thứ Hai, ngày 26/10/2015 00:00 AM (GMT+7)

(Dân Việt) Dương hỗn loạn vì cô muốn Thanh nhưng Thanh lại muốn một người phụ nữ khác.

   

Thanh, một giám đốc điển trai, tài giỏi yêu điên cuồng một cô gái dịu dàng, thuần khiết tên Thiên. Một ngày, trên chuyến tàu định mệnh, Thiên mãi mãi nằm lại đại dương, kết thúc cuộc sống của cô, kết thúc luôn cả tuổi trẻ của Thanh.

Dương, một cô gái xinh đẹp, năng động, quyến rũ và đặc biệt có gương mặt giống Thiên. Cô đến bên đời Thanh như một tia sáng, chiếu rọi những tháng năm mỏi mòn chờ đợi người con gái đã chết của anh. Cả hai tưởng chừng sẽ lao vào nhau như sự sắp đặt của số mệnh.

Nhưng không, trên đời còn một cô gái giống Thiên như hai giọt nước khiến Thanh lâm vào hỗn loạn. Cuộc tình tay ba giữa những người còn sống và một bóng hình đã chết khiến tất cả không có lối thoát...

Dương chải chuốt bộ dạng của mình. Cô thường ngắm nghía bản thân rất lâu trước khi ra khỏi nhà chỉ là để thỏa mãn cái đẹp của mình và hạnh phúc với vẻ đẹp đó. Cho dù, đó có là vẻ đẹp từng có trên thế gian này đi chăng nữa thì Dương vẫn tự nhận thấy, mình đẹp hơn người con gái từng ngự trị trong trái tim Thanh rất nhiều.

Hôm nay, cô thay mặt anh đến tờ tạp chí doanh nhân kia, trực tiếp gặp mặt người phỏng vấn anh hôm nọ. Cô không biết vì sao cô phải đi, chính xác hơn là vì sao anh lại đồng ý bắt đầu cuộc hợp tác kì quặc này. Tập đoàn M.E.Y.I không thiếu tờ báo đã quảng cáo, lại càng chưa bao giờ xuất hiện một cô gái phóng viên thay mặt cho tạp chí kí kết hợp đồng. Về cơ bản, nó không đúng luật.

Nhưng anh lại nói “đó là công việc.”

Và Dương sẽ làm.

 khat tinh (p7) hinh anh 1

Thiên và Thùy An, họ giống nhau như hai giọt nước, giống nhau trong cả cử chỉ và ánh nhìn. Dường như họ sinh ra để làm Thanh hỗn loạn (ảnh minh họa)

Điện thoại reo. Là anh!

- Dương, tôi đây.

- Vâng, tổng giám đốc.

-  Em không cần đến gặp cô phóng viên kia nữa đâu. Sắp xếp hộ tôi một bữa trưa cùng với cô ấy là được rồi.

- Tại sao ạ?

- Em cứ làm đi, đó là công việc!

Buông điện thoại xuống, Dương mơ hồ cảm nhận được sự lạ lùng nơi anh. Một kiểu lạ lùng rất khác với sự lạ lùng mà cô từng nhận thấy. Đúng, Dương là một cô gái nhạy cảm nhưng không đủ tinh tế, cũng không đủ trải nghiệm và càng không đủ vốn liếng hiểu biết về Thanh, để đoán xem anh suy tính những gì trong đầu.

Nó giống như một phần thất bại mà cô bắt đầu chấp nhận vậy. Nhưng không sao, đó là một cuộc chiến của cô.  Và cuộc chiến mới bắt đầu.

Thùy An không biết mình có đắc tội với người đàn ông này không nhưng cô linh cảm rằng anh ta đang gắt gao đuổi lấy cô, đằng sau mặt nạ hiền hòa kia là một sự cuồng nhiệt, dữ dội.

Một bữa trưa ư? Hoàn toàn nằm ngoài ý muốn và kế hoạch của cô. Tất cả những gì bên tạp chí cô cần làm đều đã làm và mọi chuyện nên kết thúc ngay lập tức nhưng anh ta lại dây dưa đi tìm cô.

An không thích điều này. Cô từng được nhiều người theo đuổi nhưng không phải theo cái cách này. Không phải cái cách muốn tóm gọn cô trong tay như thể cô từng thuộc về anh ta. Đúng thế, chính là cảm giác này. Cô cảm nhận được hành động của anh ta giống như muốn gợi mở điều gì đó đã từng là của cô. Như thể cô và anh biết nhau. Biết nhau từ rất lâu.

- Cô gọi đồ đi!

- Anh ăn gì tôi ăn nấy là được rồi - An liếc nhìn thực đơn, thật sự không quan tâm lắm. Dù sao đây cũng là nhà hàng Nhật Bản mà đồ Nhật thì cô chỉ thích đồ ăn vặt và sushi.

“2 suất takoyaki sosu, 2 suất tempura, 2 suất sushi trứng cá hồi. Một dưa hấu ép, một legendee- Anh nhìn cô, rồi đọc thực đơn một cách máy móc.

- Chà, anh có sở thích giống tôi đấy. Thùy An ngạc nhiên vuốt tóc, dường như không thể tin nổi những thứ anh ta gọi, cô đều thích.

- Chúng ta có quen biết nhau không?

Vào thẳng vấn đề, Thùy An bắt chéo tay, đặt lên bàn và rướn người về phía trước, cẩn thận quan sát Thanh.

Sững người trước câu hỏi này, nhưng cũng rất nhanh, anh mỉm cười, khẽ đáp lại.

- Chẳng phải tôi và cô đang quen biết nhau sao?

- Không phải, ý tôi, trước đây, chúng ta có quen biết nhau không?”

- Tôi thấy cô giống một người quen của tôi thôi. Rất giống!

- Anh định đem tôi thành vật thế thân à?-  An nhướn mày, giọng nói đột ngột cao hơn một chút.  -Nếu thế thì thôi nhé.

- Không, tôi chỉ muốn ngắm nhìn một người giống cô ấy mà thôi. Thức ăn lên rồi, cô thử xem - Anh mỉm cười, người phục vụ đặt trước mặt hai người hai đĩa takoyaki rồi đi mất.

Cô chống đũa nhìn anh, rồi lắc đầu.

- Tôi nhớ rằng, bên cạnh anh còn có một cô gái giống hệt tôi.

Đúng thế, Dương và Thùy An đều giống một nguyên mẫu đã chìm nghỉm dưới đất đen. Cha mẹ của Thùy An thật may mắn. Cùng hai con người ấy, giống nhau đến bất ngờ, trên một chuyến tàu và chỉ có một người sống sót. Đau đớn thay, người sống không phải là Thiên.

- Tôi vẫn thắc mắc về mục đích bữa ăn này. Anh cần gì ở tôi?”

- Tôi không thể mời cô với tư cách bạn bè sao?

 khat tinh (p7) hinh anh 2

Hằng đêm, Thanh vẫn mơ màng trong cơ mê về Thiên. Càng như vậy, anh lại càng muốn ôm chặt lấy Thùy An, người đang hiện hữu trước mắt anh (ảnh minh họa)

An dừng lại, suy nghĩ một chút. Cô không muốn làm phật lòng vị khách này, nhưng đồng thời cũng không muốn khiến anh ta suy nghĩ hay kì vọng quá nhiều, cho nên cô mỉm cười và chọn cách câm lặng. Sự câm lặng như nước đi cầm chừng này một lần nữa khiến Thanh có cảm giác run rẩy và sợ hãi.

Trái ngược với Dương và trái ngược với những gì anh tưởng tượng, cô ấy giống hệt Thiên. Ngay cả cách chống đũa và im lặng. Anh thật sự rất muốn bứt sợi tóc của cô và bứt sợi tóc của em gái Thiên rồi đi xét nghiệm AND nhưng có vẻ như bất khả thi.

- Thực ra, tôi nghĩ mối quan hệ của tôi và anh, ngài tổng giám đốc của M.E.Y.I đây là bạn bè - Cô nghiêng người.

Và Thanh nghĩ anh nên ngừng gặp cô.

Bên cạnh cô, anh như ngạt thở vì mỗi cử chỉ của cô đều thuộc về Thiên. À không, Thiên có phần mơ màng hơn, Thiên như kẻ lạc giữa dòng đời và vội vã từ bỏ thế giới, còn An, có vẻ như cô thật sự đang sống.

Họ im lặng và bữa ăn qua đi như thế. An không lúng túng nhưng Thanh thì khó xử. Anh băn khoăn và hoang mang trước sự lạnh lùng xa vời này của cô và bắt đầu muốn tiến xa hơn một chút.

- Vậy cô nói rằng việc hợp tác với quý báo sẽ là với người khác sao? - anh nhíu mày trước nụ cười nhỏ nhắn trên gương mặt cô.

- Phải, hôm đó tôi chỉ làm thay cho một người đồng nghiệp thôi, nhiệm vụ của tôi vốn không phải là đi phỏng vấn - An định thêm vài chữ kiểu như phỏng vấn doanh nhân nhưng sợ anh tự ái, nên lại nuốt phần cuối của câu vào bụng mình, rồi mỉm cười:

- Tuy nhiên, tôi có thể chắc chắn rằng người này sẽ rất tốt, làm việc vô cùng thành thục, sẽ không có vấn đề gì đâu.

- Cũng phải, tôi tin tưởng tạp chí của cô -  Trong vòng nửa giây, anh muốn bóp chết nụ cười của cô.

Rồi họ đứng lên, anh không để cô chia tiền và rồi chia tay trước cửa nhà hàng. Gần như đuối sức khi cố gắng bắt kịp cô, anh đứng lại và ngắm nhìn bóng dáng cô dần hòa vào dòng người.

Vũ Thùy An.

“Nếu một ngày em chết, anh gặp người giống hệt em, anh sẽ yêu cô ấy chứ?”

“Chỉ khi đó là em thôi.”

Thanh đã trả lời như thế, ôm Thiên vào lòng và đặt cằm mình lên đầu cô. Những kí ức mãi mãi tồn tại trong quá khứ và chỉ quá khứ mà thôi.

***

Thanh đang bấn loạn trước Thùy An bởi, cô gái đó quá giống Thiên. Liệu Thanh có tiến đến với Thùy An và nếu như vậy Dương sẽ ra sao? Hãy cùng đón đọc phần tiếp theo vào 00:00 ngày 27/10. 

Xem bình luận

TIN ĐỌC NHIỀU

Chủ nhân của vấn đề "gây bão" lên tiếng sau hàng loạt ý kiến trái...
Do sinh đôi lại ăn mặc quá giống nhau, hai chị em Nghệ Hinh, Nghệ...
Nữ tay đua số 1 Trung Quốc sở hữu thân hình gợi cảm cùng gương mặt...