Thứ Tư, ngày 23/08/2017 00:11 AM (GMT+7)
Thứ Bảy, ngày 19/10/2013 06:37 AM (GMT+7)

Ám ảnh ở Pakse

Mùi tanh nồng nặc lan tỏa khắp khu vực. Tiếng xe cấp cứu, tiếng gọi nhau tuyệt vọng, tiếng khóc than, ánh mắt dáo dác dõi theo những thi thể biến dạng, trương phình. Tất cả toát lên nỗi tang thương nơi thị trấn nổi tiếng bình yên này trong buổi sáng oi bức sau bão...

   
Từ sớm ngày 18.10, hàng trăm người dân Pakse (thủ phủ tỉnh Champasak, Lào) đã kéo đến nhà tang lễ của chùa Trung Hoa Pakse (nằm trên quốc lộ 13) để nhận diện xác người thân khi hay tin lực lượng cứu hộ tìm thấy thêm các thi thể nạn nhân của vụ rơi máy bay QV301.

 am anh o pakse hinh anh 1
Hai con gái chị Chinh đang chịu lễ cho mẹ và ông bà ngoại tại chùa Phà Bạt (Pakse) với 3 di ảnh nhưng mới chỉ có thi thể chị Chinh trong áo quan

Khoảng 11h, hàng chục xe cứu thương hú còi nối đuôi nhau trên quốc lộ 13. Các nhân viên y tế lần lượt cáng 8 thi thể vừa được tìm thấy vào nhà tang lễ của ngôi chùa để gia đình nhận diện. Vào cuối giờ chiều cùng ngày, thêm 9 nạn nhân nữa cũng đã được tìm thấy và đưa về Pakse. Trước đó, ngày 17.10, lực lượng cứu hộ Thái Lan đã vớt được 9 thi thể và cũng đưa về đây. Như vậy đã tìm thấy 26 người trong số 49 nạn nhân.

“Nong khoi, nong khoi”

Cô gái tên Chi khóc òa khi nhận ra thi thể của cô em gái Nang Kêsón (tên Việt là Đặng Thị Hiệp, 24 tuổi), nữ tiếp viên hàng không tử nạn trong tai nạn máy bay của Lao Airlines. Chị Chi gần như quỵ xuống bên thi thể không toàn vẹn của người em, đôi môi run lên bần bật “Nong khoi, nong khoi” (nghĩa là “Em tôi, em tôi”).

Được biết, Kêsón sống và làm việc tại Viêng Chăn trong ngành hàng không, nhưng cô sinh ra, lớn lên và hầu hết thành viên trong gia đình đều còn ở xóm Tân An, Pakse.

Chị Chi không thể nói thêm với chúng tôi điều gì. Chị chỉ úp mặt thật chặt vào lòng một người thân, đôi vai nấc lên nghẹn ngào.

Hàng chục người khác đứng, ngồi thẫn thờ khi chưa có thông tin gì về thi thể người thân. Nhiều người phải chen chúc ngóng trông qua các ô cửa sổ vì khu vực nhà quàn hạn chế số người vào nhận diện. Rất khó nhận dạng bởi phần lớn xác nạn nhân đã phân hủy và bốc mùi. Ai nấy cũng đều hiểu rằng, chỉ còn mong nhận được một chút gì đó từ thi thể người thân để về lo mai táng cho phải đạo. “Cả nhà không ai còn muốn làm gì cả từ khi hay tin”, anh Puaxo vừa nói với chúng tôi, vừa bấm điện thoại cho gia đình biết tin về người em trai xấu số.

Ban Quản lý chùa Trung Hoa Pakse và chính quyền địa phương phải bố trí nhiều dãy bàn, ghế để tiếp thân nhân các nạn nhân. Họ phải cung cấp cả nước uống và đặc biệt là khẩu trang cho mọi người.

Từ Thái Lan, đại diện Đại sứ quán Australia tại Bangkok cũng đã có mặt tại chùa Trung Hoa Pakse vào trưa 18.10, để thu thập thông tin về các công dân nước này gặp nạn. Bà Judy - một tùy viên của đoàn Australia - cho biết, hiện vẫn chưa tìm thấy thi thể 6 công dân nước này, gồm 3 đàn ông, 1 phụ nữ và 2 trẻ em đi trên chuyến bay QV301.

Theo bà, lực lượng cảnh sát Australia cũng đã có kế hoạch phối hợp với cảnh sát Thái Lan để hỗ trợ tìm kiếm. Ngày 17.10, Thái Lan đã cho lực lượng cứu hộ gồm 30 thợ lặn tức tốc đến Champasak để hỗ trợ phía Lào tìm kiếm nạn nhân.

Bác sĩ pháp y Bun Thăng cho biết, chỉ mới có 4 xác nạn nhân được đưa về nhà mai táng. Trong đó, có một phần thi thể không đầu, không chân của chị Lê Thị Chinh (45 tuổi), người con gái cả của ông Lê Huề (74 tuổi) và bà Vương Thị Ngân (69 tuổi) cùng đi chung với nhau trên chuyến bay lâm nạn.

“Mẹ dặn con phải ăn uống đầy đủ”

Đó là câu nói cuối cùng mà cô con gái Canda (16 tuổi) nghe từ mẹ Chinh trước khi họ chia tay nhau ở phi trường vào chiều 16.10. Mẹ cùng ông bà ngoại bay về Pakse, Canda ở lại Viêng Chăn để đi học. Mẹ dặn dò sợ con gái mải học, ham chơi quên ăn uống hại sức khỏe.

“Con đâu có ngờ đó là lần…”, cô bé nghẹn lời cúi đầu xuống để nước mắt nhỏ giọt trên mặt bàn.

Tại nhà quàn của ngôi chùa Phà Bạt (nghĩa tiếng Việt là Dấu Chân Tiên), nơi đặt di ảnh của cả 3 người trong cùng một gia đình, gồm ông Huề, bà Ngân và chị Chinh, còn một mái đầu đội khăn tang nữa. Đó là con gái thứ hai của chị Chinh.

Bé Mada (13 tuổi) nói trong cơn trực khóc: “Mẹ đi lên Viêng cả hai tuần. Chiều hôm mẹ sắp về mẹ gọi cho con. Mừng quá. Mẹ hỏi con đã hết cảm chưa, rồi dặn qua dọn dẹp nhà ngoại để đón ông bà về. Thế mà…”. Cô bé quay đi, giấu đôi mắt vào vành khăn tang.

Theo gia đình, chị Chinh thường xuyên phải đưa bà Ngân lên Viêng Chăn chữa bệnh và ông Huề thì thường đi thăm người con trai út lập nghiệp ở thủ đô. Ông Lê Văn Đoàn, em ông Huề, cho biết bố mẹ ông di cư sang Lào từ năm 1945. Quê gốc của gia đình ông ở làng Đông Phù, huyện Thanh Trì (Hà Đông, Hà Nội).

Người em trai đã nhận ra xác chị Chinh nhờ vào chiếc nhẫn đeo trên tay chị, cho chúng tôi biết xác chị được tìm thấy ở tận huyện Champasak, cách hiện trường những 25 km. Mắt anh cũng đỏ hoe. Phong tục Lào không có tiếng khóc trong đám tang. Nhưng ở nơi đại tang này, những giọt nước mắt không chỉ chảy trên gương mặt những người ruột thịt, mà tất cả bà con, láng giềng và cả cộng đồng Việt Nam ở Pakse đều khóc thương.

Vào cuối buổi chiều ngày 18.10, cơ quan chức năng đã thông báo với gia đình đã tìm được xác ông Huề. Hiện chưa có thông tin về thi thể bà Ngân và chị Đào Thị Liễu - Việt kiều Canada, là bạn cùng xóm với gia đình chị Chinh - đi cùng chuyến bay. Chị Liễu chỉ mới từ Canada về đến Viêng Chăn, chưa kịp về thăm gia đình ở Pakse đã tử nạn.

Theo Ghi chép của Quốc Ngọc tại Pakse - Lào (Ghi chép của Quốc Ngọc tại Pakse - Lào)
Xem bình luận
Tại sao cứ "mất bò mới lo làm chuồng" lẽ nào ngành giáo dục Huyện, Tỉnh và UBND các cấp nơi này không...
Bình luận có 0 phản hồi
Trường bán trú, điều đó quá tốt, nhưng ở đây cái cần là giáo dục cho các cháu kĩ năng sống, không...
Bình luận có 0 phản hồi

TIN ĐỌC NHIỀU

Người dân đi qua đường phát hiện nam thanh niên ngồi trên xe máy,...
Cơ quan điều tra bước đầu xác định nguyên nhân nam thanh niên tử...
Liên quan tới thông tin, hình ảnh đang lan truyền trên một số trang...