Thứ Sáu, ngày 18/08/2017 21:44 PM (GMT+7)

Án tử treo sẵn trên đầu những kẻ "ngậm ngải tìm trầm"

author Thứ Năm, ngày 18/04/2013 07:06 AM (GMT+7)
Sự kiện: Dòng đời

(Dân Việt) (Dân Việt) - Nơi đó, những con người vẫn ngày đêm mải miết cùng cả ba lô "bùa ngải" - thứ vốn dĩ được dân tìm trầm xem như "bùa hộ mệnh" giúp chống thú dữ, tà ma, bệnh tật, lòng tham của những kẻ có sát khí…

   

Nhưng cuối cùng, luật rừng tàn khốc, chỉ cần một chút khinh suất thì ngay cả những tay đi rừng tìm trầm lão làng cũng khó thoát khỏi án tử treo sẵn trên đầu.

Trả giá bằng tính mạng

Vừa qua, trong khi đi tìm trầm ở vùng rừng biên giới Việt - Lào, 5 người phu trầm ở 2 xã Quảng Sơn và Quảng Minh (huyện Quảng Trạch, Quảng Bình) đã bị một nhóm người lạ bắt giữ và bắn chết. Trước đó nhiều ngày, nhóm tìm trầm này có 6 người.

Những người "ngậm ngải, tìm trầm" với ước mơ đổi đời.

Sau 20 ngày đi khắp các khu rừng ở huyện Lệ Thủy (Quảng Bình), đến ngày 23.3.2013, một nhóm thợ khác có 9 người bị trấn lột, trên đường chạy trốn thì gặp nhóm này nên xin nhập hội. Hai nhóm thợ rừng nhập lại một đội gồm 15 người. Trưa hôm đó, nhóm phân công 7 người cắt rừng trở về lấy gạo, 1 người đi hái rau, còn 7 người ở lại giữ lán trại.

"Khoảng 11 giờ, có 3 người bịt mặt xuất hiện, 1 người cầm súng AK, 1 người cầm nhiều sợi dây dù, còn 1 người đứng cầm đá ném vào trong lán trại chúng tôi đe dọa!” - 1 nhân chứng sống sót bàng hoàng kể lại. Chúng bắt anh Đỗ Thanh Hiền tự tay trói 6 người trong nhóm rồi trói nốt anh Hiền lại và dắt cả 7 người đi vào rừng. Đến khoảng 15 giờ, bọn chúng dừng lại nấu cơm nhưng không cho nhóm thợ rừng ăn. Tại đây, nhóm bắt cóc đòi mỗi người phải nộp cho chúng 15 triệu đồng, nếu không sẽ bị bắn chết.

Một người tên Thắng nói không có tiền liền bị một tên bắt cóc lấy dây leo thắt vào cổ. Hoảng sợ, một người trong nhóm tên Hà hứa sẽ về nhà lấy tiền đưa cho nhóm bắt cóc. Đi tiếp đến tối, những kẻ bắt cóc dựng một lán nhỏ, trói 6 người lại với nhau, còn anh Hà thì được thả về lấy tiền. Bọn chúng đưa cho anh Hà một cây đèn pin và yêu cầu đến tối 25.3.2013 phải đưa tiền lên chuộc, nếu không sẽ giết chết 6 người đang bị bắt giữ.

Tối đó, cứ 30 phút, một người trong nhóm bắt cóc lại cầm dao, đèn pin đi vào rừng, sau đó nghe có tiếng đào bới đất. Đến 2 giờ sáng thì nhóm bắt cóc gọi những thợ rừng dậy, cho mỗi người một điếu thuốc. Sau khi hút xong, bọn chúng dắt một người đi vào rừng. Một lát sau nghe tiếng đấm đá như đánh vào cây chuối rồi lặng im. Tiếp đó, lần lượt người khác bị bọn chúng dẫn đi. Nghe tiếng hét đau đớn, anh Đỗ Thanh Hiền hoảng sợ cố mở được dây trói và thoát chạy. Nhóm bắt cóc thấy tiếng động liền cầm đèn pin đuổi theo nhưng không kịp.

Sáng hôm sau, anh Hiền chạy được ra khỏi rừng liền liên lạc với anh Hà và đón xe lên ngã ba Dân Chủ trên đường 16 giáp biên giới Việt - Lào để báo tin cho đồn biên phòng 601. Sau đó, cả nhóm lên trình báo với Đồn biên phòng Cù Bai (Quảng Trị). Đến khi các đồng chí bộ đội biên phòng đến địa điểm bắt cóc thì 5 phu trầm đã bị bắn chết. Đó là anh Đinh Xuân Thân (33 tuổi), Trần Văn Trị (34 tuổi), cùng trú ở xã Quảng Sơn); Nguyễn Văn Thắng (45 tuổi), Nguyễn Văn Sáu (23 tuổi) và Trương Thanh Hiền (37 tuổi), cùng trú ở xã Quảng Minh. Thi thể của họ đã được đưa về nhà mai táng.

Hiện trường vụ bắt giữ và giết hại 5 phu trầm.

Qua điều tra, Bộ đội biên phòng Quảng Bình xác định địa điểm 5 người đi tìm trầm bị giết cách biên giới Việt - Lào khoảng 700m về phía Lào. Theo nhận định ban đầu, đây là vụ giết người cướp của và bắt giữ người để đòi tiền chuộc. Các đối tượng này rất thông thuộc địa hình 2 bên biên giới ở khu vực xảy ra vụ án. Sau khi gây án, chúng không để lại bất kỳ dấu vết và manh mối nào.

Cay đắng ăn lộc của rừng

Sau khi vụ việc 5 thợ rừng bị giết, chúng tôi tìm đến một tay “đi điệu” (cách gọi những người đi ngậm ngải tìm trầm chốn rừng thiêng - PV) đã giải nghệ để biết rõ hơn những cực nhọc của phu trầm. Ông là Phạm Cương (51 tuổi, trú Đại Tân, Đại Lộc, Quảng Nam), người có thâm niên hơn 30 năm lặn lội các vùng trầm từ Quảng Bình cho tới Khánh Hòa với giấc mơ đổi đời nhưng bây giờ vẫn 2 bàn tay trắng.

Tối 2.4, Đại tá Trần Đức Việt - Phó giám đốc Công an tỉnh Quảng Trị - cho biết đã bắt được 2 nghi phạm đầu tiên trong vụ sát hại 5 phu trầm. Đó là Hồ Văn Công (SN 1975, trú xã Hướng Lập, huyện Hướng Hóa, tỉnh Quảng Trị) và Hồ Văn Thành (SN 1974, trú xã Hướng Sơn, huyện Hướng Hóa, tỉnh Quảng Trị). Đối tượng Công bị bắt khi đang lẩn trốn trong rừng sâu thuộc địa bàn thôn Tà Rùng, xã Hướng Lập. Làm việc với cơ quan điều tra, cả 2 đều khai đã cùng với một số đối tượng người Lào tham gia vụ giết 5 phu trầm tại địa bàn giáp ranh biên giới Việt - Lào.

Khi chúng tôi hỏi ông về giấc mơ trầm hương của mình, ban đầu ông không chịu mở lời vì những ám ảnh xưa cũ. Nhưng rồi ông cũng đồng ý, bởi như ông nói: “Ăn lộc của rừng rưng rưng nước mắt, cũng để cho những kẻ hão huyền về lộc rừng nhận rõ được những đắng cay mà dừng lại cái ước mơ viển vông đó!”.

Hơn 30 năm lăn lộn trong những vùng rừng thiêng nước độc, ngần ấy thời gian đủ để một người đeo đuổi công việc "ngậm ngải tìm trầm" vốn luôn quay cuồng với "lộc bà cô" (tức Thánh mẫu Thiên Y A Na) như ông Cương phải dừng lại những bước chân cuồng vọng. Dẫu có đủ loại bùa hộ mệnh chống lại thú dữ, tà ma, bệnh tật… thì ngay cả những tay “đi điệu” lão làng cũng khó thoát khỏi án tử treo sẵn trên đầu cũng như chẳng thể nào có "diễm phúc" vác xác ra khỏi rừng. Với nghề "ngậm ngải tìm trầm", mọi sự khinh suất, lơ là đều phải trả giá bằng mạng sống!".

Trong quá trình bán mạng giữa rừng già, nếu gặp được trầm phải tuyệt đối kín tiếng, không được có tư tưởng tham lam tranh giành phần hơn bởi lòng tham là con dao vô hình khiến các thành viên trong nhóm "điệu" tương tàn. Khi khoanh vùng và phát hiện được nơi "ẩn trú" của "lộc bà cô" rồi, phải khai thác theo kiểu đánh nhanh rút gọn rồi chẻ nhỏ mỗi người giữ một phần tương xứng và lao nhanh ra khỏi rừng. Việc "ăn lộc bà" thần tốc như vậy nhằm mục đích tránh bị các nhóm khác dòm ngó giết hại để cướp trầm kỳ.

Chuyện đi rừng gặp cọp là thường, bởi có câu chuyện người ta vẫn thường hay thêu dệt về người hóa cọp khi đi tìm trầm. Chẳng biết câu chuyện ấy chính xác tới đâu, nhưng điều chắc chắn mà dân "đi điệu" hàng trăm, hàng ngàn người như một khi được hỏi sẽ xác tín ngay hiện tượng khó giải thích rằng khu vực nào có nhiều trầm kỳ thì chắc chắn nơi đó có nhiều cọp. Nhiều người bảo cọp ấy được "bà cô" biên chế để canh giữ nơi ẩn thân của mình.

Hồ Văn Thành (trái) và Hồ Văn Công.

Có kẻ lại cho rằng, chắc sau quá trình gian khổ ngậm ngải tìm trầm, ngải tan hết, vậy là người "đi điệu" hóa cọp. Ông Cương gật gù: "Hồi trước có người nói nếu gặp cọp ở khu vực phát mùi trầm kỳ chỉ cần lấy ngải đốt xông thì cọp sẽ hiện nguyên hình người như cũ. Ngặt nỗi nơi rừng sâu, gặp cọp như gặp thần chết nên chẳng ai đủ dũng khí làm cái chuyện xông ngải cho nó hóa người. Thế nên những lời đồn đại cứ lan ra mãi chẳng biết thực hư ra sao!".

Những luật lệ bất thành văn

Với nghề ngậm ngải này, việc ra đi phải hoàn toàn bí mật. Và vì trầm hương là kết tinh của trời đất, núi rừng, là thứ sản vật sạch sẽ, thơm tho nhất trần gian nên kẻ "đi điệu" muốn gặp được trầm kỳ nhất thiết phải thanh tâm. Bằng không, dẫu có đi suốt đời, suốt kiếp cũng chẳng thu được gì, kể cả miếng trầm bé xíu cũng không được nói chi khúc kỳ nam giá bạc tỷ.

Đó là luật lệ bất thành văn, là quá trình kiêng cữ trước và trong quá trình các toán dân "điệu" quăng mình vào rừng. Thường khi xuyên đại ngàn như thế, nhóm dân "điệu" sẽ bầu chọn "bầu trưởng" - chỉ huy của chuyến đi. Người được bầu chọn như thế phải có sức khỏe, trí tệ, uy tín, sự gan dạ, tính quyết đoán... hơn người.

Giữa rừng sâu có muôn vàn tử thần rình rập nên dân "ngậm ngải tìm trầm" lúc nào cũng dè dặt, đề cao cảnh giác. Vào rừng săn trầm kỳ, bên cạnh cái luật sống chết có nhau, còn có vô số luật lệ khác mà với nhiều người nghe thì vô lý nhưng đã là dân ngậm ngải bắt buộc phải tuân theo.

Ví như trước khi đi không được gần đàn bà bởi cái mùi giường chiếu ấy là mùi ô tạp, nó sẽ khiến hương trầm biến mất. Rồi phải làm lễ khấn bà, cúng bà, cầu xin bà ban lộc. Việc cúng kiếng ấy xem như là bố cáo của nhóm bầu với "thánh mẫu", "sơn thần", oan hồn khuất nẻo nơi núi sâu, rừng thẳm để họ biết mình sắp vào rừng mà phù hộ độ trì chứ không sẽ gặp tai bay vạ gió. Trong quá trình xuyên rừng, nhóm đi điệu không được ăn nói lớn tiếng tránh làm kinh động "chư thần", lòng không nhen nhóm hận thù, không tham - sân - si...

Có những người không toàn mạng trở về.

Còn có những luật định bất thành văn khác trong nghề "đi điệu" như lúc gặp được "lộc bà cô", những ai có mặt ở đó đều được chia phần. Ví như có 100 người thì chia đều cho cả 100 người, 300 người thì chia thành 300 phần bằng nhau, tất nhiên người phát hiện khúc kỳ sẽ được phần hơn. Đặc biệt không được khai thác theo kiểu "tận diệt" mà phải để lại một phần cho người khác hưởng "xái", cũng đồng thời là cách để hộ thân, phòng chẳng may trong quá trình đưa trầm ra khỏi rừng bị các nhóm khác trấn cướp thì còn có cơ hội quay trở lại điểm phát hiện "kho báu" đặng soi mót "lộc bà".

Khi ra khỏi rừng, việc mua bán cũng phải đuợc tiến hành nhanh chóng bởi nếu chần chừ khó tránh khỏi thảm cảnh bị cướp. Dân "điệu" có câu "lộc bất tận hưởng" nên khi bán được tiền rồi thì phải làm lễ tạ ơn "bà cô", giúp những người khốn khổ ở quanh mình, nhất là những gia đình có con em, cha anh vì giấc mộng trầm kỳ mà chết mất xác nơi rừng sâu, hoặc trở thành người tàn phế.

Dân "đi điệu" trước khi giã từ vợ con, cha đau, mẹ yếu, bán mạng cho rừng bao giờ cũng kết thành nhóm ít nhất 5 người gọi là "bầu", cùng cắt máu ăn thề theo kiểu "phước cùng hưởng, họa cùng chịu".

Có thể trước đó các thành viên trong nhóm "điệu" chẳng quen biết nhau nhưng khi đã là người trong bầu rồi thì từ đây cả thảy như anh em ruột thịt, sống cùng sống, chết cùng chết.

Hỏi về ngải, cái thứ mà dân "điệu" ngậm để băng rừng, ông Cương quả quyết chuyện ngậm ngải để tìm được trầm là chuyện hão huyền bởi "ngải" ở đây chỉ là một thứ củ rừng giúp tránh rắn rết cắn mà thôi.

Những kiêng cữ quanh luật "ngậm ngải tìm trầm" vẫn chưa hết chuyện. Có khi trúng kỳ nam, nhóm người trúng phải “mất tích” khỏi địa phương mấy năm bởi lo sợ lời nguyền sớm muộn cũng có thành viên trong nhóm chết bất đắc kỳ tử.

Sự "mất tích" ấy theo giải thích của các cao thủ trong làng "điệu" thì còn nhằm tránh nạn xin đểu, trấn cướp, tra hỏi khu vực trúng kỳ nam từ những kẻ cuồng vọng. Đây chính là lý do vì sao mà trong vụ sốt kỳ nam tại Khánh Sơn vào tháng 9.2012 vừa qua, nhóm 4 người ở Đại Tân (Đại Lộc, Quảng Nam) trúng khối kỳ nam 7kg bán được hơn 50 tỷ đồng đã trốn biệt, đến nay tung tích của họ vẫn là ẩn số.

Tôi hỏi ông Cương đi trầm nhiều năm như thế, đã được “bà cô” ban lộc chưa? Ông gật đầu bảo cũng có được đôi lần nhưng rồi của thiên cũng trả địa hết. Ông Cương cho tôi biết các đầu nậu trong lĩnh vực mua bán trầm kỳ với mỗi phi vụ lên đến hàng trăm cây vàng đều có những mánh khóe vô cùng xảo quyệt.

Để thu được hàng, khi biết ai đó trúng kỳ nam, "ông trùm" sẽ không ngần ngại trong việc tung tin để tạo cơn sốt, càng có nhiều người đào trúng kỳ nam đem "gả" bán thì ông trùm càng hưởng lợi nhiều. Và để trói chân dân "đi điệu", các trùm trầm kỳ thường chơi tiểu xảo, sẵn sàng "bơm máu" cho đám phu trầm vốn nghèo kiết xác vài ba triệu đồng để lấy đó làm lộ phí vào rừng.

Nhớ cái ơn ấy, đám phu trầm khi nghe ngóng được tin tức gì liên quan đến "giọt máu rừng" sẽ "bắn" ngay cho "ân nhân", "ăn" được hàng sẽ nghĩ ngay đến việc bán cho "ân nhân" mà chẳng biết rằng đó là lúc mình bị đầu nậu... “hút máu” với giá mua rẻ mạt. Đến lúc biết chuyện thì cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt.

Chiều muộn, bên mái bếp nghèo, ông Phạm Cương cười chua chát: “Đó như là định mệnh của những người nuôi ước mơ tìm trầm, chấp nhận sinh nghề tử nghiệp vậy. Mỗi bước chân ra đi của họ để lại phía sau biết bao nỗi lo lắng cho cha mẹ, vợ con nơi quê nhà! Rừng vẫn đang từng ngày đổ lệ vì các cuộc bới đào của hàng ngàn lượt người tìm kiếm “lộc bà cô”.

Theo Dòng Đời

 

Xem bình luận

TIN ĐỌC NHIỀU

Trả lời câu hỏi của báo chí trong cuộc họp báo đang diễn ra chiều...
Vụ nổ đạn pháo xảy ra tại thôn Tà Lương, thị trấn Tô Hạp, huyện...
Ô tô bốn chỗ đậu chiếm phần đường của người đi bộ nhưng ông Đoàn...