Thứ Tư, ngày 20/09/2017 03:45 AM (GMT+7)
Chủ Nhật, ngày 29/12/2013 12:56 PM (GMT+7)

Nỗi buồn hiu hắt của nhà vô địch đi bán bánh mì

Sự kiện: Dòng đời

Từng giành huy chương vàng trong thế vận hội SEA Games (ASEAN Para Games) dành cho người khuyết tật nhưng cuộc đời thực của nữ vận động viên Nhữ Thị Khoa lại khá trắc trở, gian truân.

   
Sau tấm huy chương, bước xuống khỏi bục danh dự, chị lại về với đời thường bên gánh bánh mì, thúng trái cây bán ven hè phố, kiếm từng đồng tiền lẻ sinh sống qua ngày. Dù trải qua bao nắng mưa, vất vả của cuộc mưu sinh, nụ cười tươi như bông hoa trên môi chị vẫn chưa bao giờ tắt.

Nhữ Thị Khoa
Nhữ Thị Khoa

Cái duyên đến đường vinh quang

“Bánh vừa đưa về đấy, hôm nay bác lấy mấy chiếc ạ?”. “Cho cô chục chiếc đi con gái”… Đó là không khí vui vẻ mà tôi “chộp” được ở quầy hàng của chị Khoa. Sự cởi mở, nhiệt tình của chị không chỉ khiến nhiều người quý mến, mà còn là cơ hội để Khoa bán được nhiều hàng hơn. Từ năm 2007, ngoài bánh mì, Khoa cũng mua thêm mấy loại hoa quả bán thêm theo kiểu “năng nhặt chặt bị”. Nhìn dáng vẻ bề ngoài hiền lành, với nụ cười tươi rói ấy, ít người nghĩ đời chị chất chồng giông bão và phải nuốt nước mắt để vươn lên.

Sinh năm 1971 tại Ứng Hòa (Hà Nội), Khoa bị bại liệt từ năm lên ba và từ đó sống cuộc đời bất hạnh, gắn chặt với chiếc xe lăn. Năm 22 tuổi, không chấp nhận ăn bám gia đình, cô gái nhỏ bé ấy đã tìm ra Hà Nội quyết mưu sinh bằng nghề bán bánh mì. Những người bạn “màn trời chiếu đất” đã dẫn Khoa vào nghề, tạo mối quan hệ để chị có thể tồn tại mà không bị ai bắt nạt. “Em thuê trọ ở ngay lò bánh mì khu phố Thanh Nhàn và mang bánh đi bán. Họ giao hàng, bán xong mới về trả tiền vốn, tiền lãi em chắt chiu cất đi. Lúc đầu em nghĩ mình khó trụ nổi, nhưng có điều may là chủ lò bánh hết sức giúp đỡ, em đã vững tin hơn”, Khoa tâm sự.

Với chiếc xe lăn chậm chạp, Khoa đã rong ruổi ở rất nhiều con phố rồi giữa chiều mỏi mệt chị lại tìm về góc phố, đoạn ngã ba Trần Xuân Soạn - Lò Đúc vừa nghỉ vừa bán. Những chiếc bánh mì đã tiếp thêm nghị lực cho một người không chịu khuất phục số phận. Hỏi, vì sao lại chọn góc phố này. Khoa nói rằng, nhiều chỗ có đông người qua lại, nhưng đều “có chủ”, đây là địa điểm mà chị đã “ngắm” được sau nhiều ngày đi qua. Lâu dần thành quen, khách đến với Khoa tăng lên. Chừng bốn năm thì chị trú chân luôn góc phố này, không đi rong nữa.

Và cũng chính tại góc phố nhỏ đó, Khoa đã có được cơ hội thắp sáng ước mơ. Năm 1991, Khoa được một người tên Chính ghé vào mua bánh mì, thấy hoàn cảnh của chị cảm động, anh giới thiệu đang tập luyện thể thao ở CLB Khúc Hạo dành cho người khuyết tật và vận động Khoa cùng đi. Nghe thì có vẻ khó khăn nhưng đó là cơ hội mở ra cho rất nhiều người khuyết tật. Suy đi tính lại, Khoa quyết định xin đi tập, để nếu không được thi đấu thì cũng được sức khỏe. Việc sắp xếp thời gian để vừa tập, vừa bán không hề đơn giản cộng thêm việc đi lại khó khăn. Từ chỗ trọ đến số 1 Lê Hồng Phong không quá xa, nhưng chị phải đi từ lúc 4g để kịp tập trung lúc 5g30. Cô gái nặng 33 cân bán bánh mì đã mạnh dạn giao lưu, nhập cuộc cùng những người bạn khác.

Nhiều lần bị ngã, tay phồng rộp, tứa máu do tập môn đua xe lăn đã không làm Khoa nản lòng. Không ít buổi sớm trên đường đi tập, mưa xối xả ngập bánh xe lăn, Khoa cũng vượt qua. Vinh quang đã đến với chị. Năm 2003 Khoa được tham gia giải tiền Para Games và giành được 3 HCV; chị tiếp tục giành được 5 HCV trong ASEAN Para Games 2 (2003). Tiền Para Games 3 chị cũng giành ba HCV. Sau đó mang về 5 HCV (3 HCV cá nhân và 2 HCV đồng đội) trong ASEAN Para Games 3 (2005) tổ chức tại Philippines. Những khoảnh khắc vinh quang của chị vẫn trở đi trở lại trong trí nhớ, dù các kỳ ASEAN Para Games đã lùi xa, để chị có thêm niềm vui sống.

Chưa nếm hạnh phúc đã thấy đắng lòng

Chỉ với những tấm huy chương thôi vẫn chưa đủ làm nên cuộc đời của Khoa. Những năm tháng tất tưởi mưu sinh, chị tích lũy được một số tiền cộng với tiền thưởng, năm 2005 chị đã dồn được gần 300 triệu đồng mua hơn 20m2 đất và dựng ngôi nhà nhỏ ở khu vực phố Kim Ngưu. Đây là điều nhiều người ngoại tỉnh mơ ước. Nhưng đó chưa phải là “bến đỗ” cuối cùng của chị. Chị đã quen một người đàn ông tên Nguyễn Văn Lô, quê ở Hưng Yên, nuôi hy vọng và đi đến hôn nhân. H

ai người quen nhau do nhiều lần Lô bán hoa quả rong, có ghé lại quầy chị Khoa mua bánh mì. Năm 2006 hai người làm đám cưới. Khoa từng nghĩ người đàn ông này sẽ bù đắp cho những thiếu thốn của chị, ai ngờ lại lừa dối, làm chị tổn thương. Hy vọng rồi thất vọng, hóa ra người đàn ông ấy đã có gia đình riêng, hiện đang ở Lạng Sơn. Dẫu thế, chị Khoa đã có con và đành chấp nhận với cuộc sống hiện tại.

Khoa cùng con gái
Khoa cùng con gái

Anh Lô ít hơn chị Khoa năm tuổi, là người đàn ông khỏe mạnh bình thường, hoàn cảnh gia đình cũng khó khăn và tính đến nay đã có 20 năm bán hoa quả ở Hà Nội. Giờ anh không giấu ai chuyện mình đã có gia đình riêng. Anh cũng không phủ nhận trách nhiệm với bé Chi, là con của hai người. Lô nói: “Tôi không hề lợi dụng Khoa. Khi có tình cảm với Khoa, tôi không biết cô ấy đã mua đất và xây nhà. Cưới nhau xong tôi cũng mới biết Khoa chơi thể thao và có huy chương”.

Quầy hàng của chị Khoa ở góc phố đã quen với người dân khu vực gần 20 năm qua. Trước đây cán bộ phường từng nhắc nhở, sau thấy hoàn cảnh, họ chấp nhận để chị ở đó kiếm cơm. Cứ 4 giờ sáng anh Lô ra chợ Long Biên mua hoa quả, mang ra quầy để 7 giờ Khoa có mặt tại đó ngồi bán. Chị có chiếc xe lăn cũ, gãy khung vẫn thường dùng ngồi, làm trụ quầy hàng và treo lên đó đủ thứ đồ. Do mang đi mang lại cồng kềnh, anh chị đã “giam” nó bằng cách đổ bê-tông cố định ở một vị trí, tránh bị người thu gom đồng nát “nẫng” mất.

Tuy thế, một người đàn ông vẫn chủ yếu “bám” vào sự năng động của chị, trông chờ tất tần tật vào quầy hàng, lại còn đèo bòng thêm vợ con anh ta ở Lạng Sơn cũng khiến cho Khoa mệt nhoài mà chưa tìm được cách giải quyết ổn thỏa.

Hỏi đến chuyện tế nhị này, Khoa rơm rớm nước mắt: “Khó giải quyết lắm các anh ạ. Hai đứa cãi nhau chán rồi, nước mắt chan chứa, đập phá cả đồ đạc rồi, vẫn thế. Em bảo, hoặc là anh sống với tôi, hoặc là anh sống với vợ cũ. Nếu sống với tôi, con anh tôi sẽ nuôi từ A đến Z, cho ăn học tử tế”. Hỏi chồng chị nói sao? Khoa trả lời: “Chồng em bảo, không bỏ được em nhưng cũng không bỏ được vợ cũ. Vợ cũ nghe tin chồng có vợ mới phát điên. Bao nhiêu thuốc thang mới khỏi. Bây giờ bỏ, lại phát điên. Các anh ơi em chỉ muốn yên ổn để nuôi con. Em muốn để dành cho con em ít vốn, khi con em lớn lên. Nhưng em không biết làm thế nào. Đồng tiền khó nhọc em kiếm ra phải chia năm sẻ bảy…”.

Mưu sinh vất vả, lại chịu cảnh một bến chông chênh hai thuyền mà số phận đẩy đưa, đã có lúc Khoa nghĩ tất cả vì con nên đành phải cắn răng chịu đựng. Được cái anh Lô, chồng chị cũng chịu khó. Ngoài giúp vợ, có ai thuê chở hàng cũng nhanh chóng đi để kiếm thêm.

Hà Nội cuối tuần sụt sùi mưa. Khách đông hơn ngày thường. Chị Khoa vừa chăm con gái vừa bán hàng. Anh Lô lo việc xếp hoa quả, đưa đồ cho khách… Cuộc sống mưu sinh với đủ thứ lo toan buộc cả hai người cùng cố gắng. “Buôn bán ngày càng khó khăn. Trước đây mỗi ngày em bán được 200 chiếc bánh mì, giờ chỉ được vài chục chiếc đã là may. Nếu không bán kèm hoa quả thì làm sao có tiền sống. Không biết em sẽ còn gặp phải trắc trở gì, còn lúc này em sống tàm tạm”, chị Khoa cho biết. Tạm biệt tôi, chị lại cười thật tươi.
Theo Bài, ảnh: Diên Khánh (Dòng Đời) (Bài, ảnh: Diên Khánh (Dòng Đời))
Xem bình luận

TIN ĐỌC NHIỀU

Ông Nguyễn Xuân Anh ở cùng vợ con tại nhà số 43 Nguyễn Thái Học....
Sau nhiều ngày vật lộn với sự tấn công điên cuồng của cơn bão số 10...
Ông Nguyễn Xuân Anh sinh năm 1976, quê xã Hòa Tiến (huyện Hòa Vang,...