Kể chuyện làng

  • Kể chuyện làng: Nhớ món "Bắt cô trói cột"

    Kể chuyện làng: Nhớ món "Bắt cô trói cột"

    Chiều quê lúc tháng 3, trên không trung bất chợt nghe tiếng chim kêu "bắt cô trói cột", "bắt cô trói cột", lanh lảnh ở miền trung du xứ Quảng. Tiếng kêu mà ngày đó bọn nhỏ chúng tôi thường nhại theo là "mít non xắt luộc", "mít non xắt lụộc"…
  • Kể chuyện làng: Chú bộ đội ấy giờ ở đâu

    Kể chuyện làng: Chú bộ đội ấy giờ ở đâu

    Làng tôi, làng Lan, xã Lan Giới, huyện Tân Yên, tỉnh Bắc Giang. Tôi tự hào tên làng gắn với câu phương ngôn xứ bắc: "Tiền tổng Mọc, thóc tổng Lan". Tổng Lan xưa gồm các xã Lan Giới, Đại Hóa, Phúc Sơn (Huyện Tân Yên ) và xã Tiến Thắng (huyện Yên Thế).
  •          Kể chuyện làng: Ở làng nhưng vẫn nhớ làng

    Kể chuyện làng: Ở làng nhưng vẫn nhớ làng

    Tôi sinh ra và lớn lên tại một làng quê nghèo ở rạch Cầu Ván, nay là phường An Thới, quận Bình Thủy, Tp. Cần Thơ. Trải qua bao biến cố thăng trầm, chiến tranh và loạn lạc, tôi phải tản cư lánh nạn một thời gian, sau đó rời xa nhà đi dạy học ở một trường cách xa nhà trên 50 cây số.
  • Kể chuyện làng: Hương ngày mùa

    Kể chuyện làng: Hương ngày mùa

    Và tôi lại nhớ những cánh đồng, nhớ mùi tanh nồng của bùn đất, nhớ những lát cắt lá lúa vào da thịt… Và tôi lại nhớ những ngày mùa thơm lừng mùi rơm rạ. Tôi nhớ cha mẹ, tôi nhớ làng...
  • Tin sáng (5/5): Chỉ nói 1 câu, thầy Park khiến người Thái "tức anh ách"

    Tin sáng (5/5): Chỉ nói 1 câu, thầy Park khiến người Thái "tức anh ách"

    HLV Park Hang-seo chỉ ra cách giúp Việt Nam vượt Thái Lan tại SEA Games 30; Chưa về Newcastle, Pochettino đã muốn có Coutinho; Juve muốn đẩy. M.U sẵn sàng nhận Rabiot; Haaland sẽ đến Real Madrid; Alisson là "quà tặng" của Liverpool.
  • Chuyên mục Kể chuyện làng tròn 2 tháng ra mắt

    Chuyên mục Kể chuyện làng tròn 2 tháng ra mắt

    Cùng bạn đọc. Đã hai tháng, kể từ ngày số đầu tiên của mục “Kể chuyện làng” trên danviet.vn ra mắt bạn đọc.
  • Kể chuyện làng: Hơi sợ ở… làng mình

    Kể chuyện làng: Hơi sợ ở… làng mình

    Hồi bé thì tôi luôn gọi là quê ngoại, vì rõ ràng là nơi sinh ra mẹ mình. Và nghĩ một cách khá rành mạch, thì đó là quê của mẹ, làng của mẹ, là nơi có nhà có vườn của ông bà ngoại với cậu, với các dì, khác với “quê” của bố là phố cổ Hà Nội, nơi có các cô. Một cách tự nhiên, tôi vẫn tự thấy mình gắn liền với “quê của mình” nhất: Thị xã Hà Đông, nay là quận Hà Đông của Hà Nội, nơi tôi được sinh ra, lớn lên, đi học, trở thành thanh niên, lập gia đình và vẫn gắn liền đến bây giờ.
  • Kể chuyện làng: Ngõ hình con lươn

    Kể chuyện làng: Ngõ hình con lươn

    Làng tôi là một làng thuần nông ở Bắc Bộ, ngày xưa dân thưa ngõ vắng nên ai cũng biết ai trong làng, thân thiết như anh em. Con ngõ nhỏ nhà tôi trở thành sân chơi của các trò bắn bi, chơi khăng, ô ăn quan… của trăm đứa trẻ.
  • Kể chuyện làng: Những chiếc quán ở Bến Bù

    Kể chuyện làng: Những chiếc quán ở Bến Bù

    Làng Đại Lộc, xã Điền Lộc, huyện Phong Điền, Thừa Thiên - Huế quê tôi có sáu cái bến nước nối những khu dân cư của làng ra với sông Ô Lâu. Những cái bến không biết được hình thành từ bao giờ nhưng cư dân ở bến chủ yếu là dân ngụ cư, họ làm nghề chài lưới, rồi sau đó sắm chiếc đò để chở khách qua sông hoặc vận chuyển lúa mỗi khi mùa màng đến cho nông dân trong làng, sau này còn có thêm những chiếc quán làm dịch vụ.
  • Kể chuyện làng: Về “làng ăn mày” ăn Tết lại

    Kể chuyện làng: Về “làng ăn mày” ăn Tết lại

    Từ lâu lắm rồi làng Đồn Điền, xã Quảng Thái, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa đã nổi tiếng với biệt danh “ làng ăn mày”, ngay đến cả bố tôi, ông nội tôi cũng không rõ thời gian cụ thể, chỉ nghe người dân từ đời này qua đời khác kể lại.
  • Kể chuyện làng: Làng nón Chuông của tôi

    Kể chuyện làng: Làng nón Chuông của tôi

    Làng Chuông của tôi, sau hòa bình lập lại 1954 được tổ chức thành xã Phương Trung (thuộc huyện Thanh Oai, tỉnh Hà Đông - nay là Hà Nội). Có lẽ ở nước ta, nhất là vùng đất Việt cổ đồng bằng sông Hồng, không nhiều ngôi làng trở thành đơn vị hành chính cấp xã như làng nón Chuông của tôi ngày nay.
  • Kể chuyện làng: Làng tôi, thời… kem mút

    Kể chuyện làng: Làng tôi, thời… kem mút

    Làng Đồng Côm (xã Cẩm Lý - Lục Nam - Bắc Giang) quê  tôi là một vùng thuộc trung du Bắc bộ. Bố tôi thường hay ví: “Không cao như núi. Chẳng thấp như đồng bằng. Ôi Trung du ngàn năm” với một ý nghĩa khiêm nhường về con người trung du.
  • Kể chuyện làng: Làng tôi chỉ giàu mưa nắng

    Kể chuyện làng: Làng tôi chỉ giàu mưa nắng

    Làng tôi Nghệ An là làng Thuần Trung (xã Thanh Tùng, huyện Thanh Chương). Lúc hỏi ông về cái tên của làng, ông tôi bảo dân làng đều gốc là người miền Trung ai cũng hiền lành chất phác, và cũng vì mong con cháu sau này cũng giữ được cái nết đó nên người làng đặt tên là làng Thuần Trung.
  • Kể chuyện làng: Thư dọc đường tàu

    Kể chuyện làng: Thư dọc đường tàu

    Những lá thư dán tem quân đội có, lại có những lá thư không có cả bì thư… đã rải trắng đường tàu của làng tôi những năm 79-80 của thế kỷ trước.Qua những lá thư ấy, người lính đã gửi thông điệp về cho cha mẹ mình, báo tin rằng họ đã ra biên giới phía Bắc để chống quân Trung Quốc xâm lược. Trong số đó, có một bức thư không được viết trên giấy, cũng không có bất cứ một ký tự nào và chỉ duy nhất một người “đọc” được nó. Đó là một bà mẹ quê của làng tôi- người sinh ra anh lính, tác giả của lá thư kỳ lạ nọ.
  • Kể chuyện làng: Tản mạn chuyện tảo mộ

    Kể chuyện làng: Tản mạn chuyện tảo mộ

    Hôm nay là tiết thanh minh. Người viết xin gửi đến bạn đọc câu chuyện dở khóc dở cười khi đi tảo mộ trong họ của mình.