Chủ đề nóng

Chàng trai Đài Loan bị tiếng sét ái tình với cô gái Bố Y

Thiên Việt (Dòng đời) Thứ bảy, ngày 02/08/2014 09:00 AM (GMT+7)
Aa Aa+
Một chàng trai từ Đài Loan đến Việt Nam đã ngã lòng với một cô gái người dân tộc Bố Y ở tận một làng heo hút biên giới phía Bắc. Cơ duyên nào đã đưa họ đến với nhau?
Bình luận 0
Quách Ngàn Vỹ là một chàng trai Đài Loan trắng trẻo thư sinh, nhanh nhẹn, sôi nổi, con một gia đình khá giả ở Đài Bắc, sang Việt Nam làm thạc sĩ ngành Việt Nam học từ năm 2011. Anh nói tiếng Việt tốt, gần như không có lỗi. Bố của Wei (tên thân mật tiếng Việt của Vỹ) là một nhà sưu tầm tranh nổi tiếng có Gallery cá nhân. Wei sang Anh quốc tu nghiệp môn lịch sử, tốt nghiệp xong, không hiểu duyên nợ xui khiến thế nào, anh chọn Việt Nam là nơi tiếp tục lấy bằng thạc sĩ.

Chuyến đi thực tập ở công viên đá Đồng Văn

Nhà có hai chị em, chị gái học ở Mỹ rồi ở lại đi làm nên khi Wei sang Việt Nam thì bố mẹ rất lo và thương con nên, thường sang chơi và thăm con ở Hà Nội. Tại thủ đô, Wei đã trở thành một chàng trai Hà Nội chính gốc. Nghĩa là anh ta có một lô các bạn là nghệ sĩ, hoạ sĩ, đồng nghiệp cả nam lẫn nữ. Wei thường xuyên bận rộn với công việc với những người bạn mới và khi ngồi nhậu với bạn bè thì không ai biết anh là người ngoại quốc. Wei cũng được nhiều cô gái Hà nội quý mến nhưng hình như trái tim của chàng trai chưa ngỏ cùng ai.

Tháng 10.2013, chuyến xe buýt đưa Wei và các bạn lên cao nguyên đá Đồng Văn làm công tác khảo sát thực địa cho môn học. Đã lâu biết tiếng cao nguyên cổ, vốn là danh lam thắng cảnh của Việt Nam  mới được UNESCO tặng danh hiệu di sản văn hoá nên anh rất thích. Trên đường đi, Wei dõi mắt ngắm những cánh đồng bậc thang xanh biếc, những thung lũng mù mù bốc khói, vách núi đá cao ngất trời và con đường độc đạo len lỏi ở giữa.
Đám cưới ấm cúng và tràn đầy hạnh phúc của Quách Ngàn Vỹ và cô gái dân tộc Bố Y Ngũ Bích Huệ.

Ngũ Bích Huệ, sinh năm 1991 là một cô gái dân tộc Bố Y, có dáng người mảnh dẻ, cao ráo, nước da trắng hồng mịn màng của con gái vùng cao và gương mặt thanh tú. Trông cô hơi giống một diễn viên thường thấy trong các phim truyền hình dài tập của Hồng Kông. Huệ vừa mới tốt nghiệp ngành Quản trị kinh doanh và chân ướt chân ráo về nhận công tác tại Công viên cao nguyên đá Đồng Văn. Bố Y là một trong những dân tộc thiếu số sinh sống ở vùng thượng ngàn của tỉnh Hà Giang và hiện chỉ còn lại chừng 500-600 nghìn người. (sau dân tộc Rục tại Tây Quảng Bình hiện còn 300 nghìn người và được coi là  dân tộc ít người nhất tại lãnh thổ Việt Nam).

Khi xe đến cao nguyên đá vào cái ngày duyên nợ đó người hướng dẫn viên du lịch hôm ấy bỗng nhiên bị ốm đột ngột nên không đưa khách đi tham quan được. Huệ, vốn không có nhiệm vụ làm hướng dẫn viên, nhưng hết người nên giám đốc gọi cô ra đi thay.

Huệ nhớ lại: “Công việc đơn giản thôi. Cứ ngồi lên xe đi cùng các  anh ấy vào khu di tích. Nếu ai hỏi thì trả lời còn đa phần khách tự xem và tìm hiểu lấy”. Wei mỉm cười, nói đùa: “Hôm đó, Huệ vẫn chưa biết Wei là ai trong đám 30 thanh niên ồn ào, sôi nổi, trẻ trung ấy...”.

Hôm sau đoàn đi tiếp xuống các xã vùng sâu để nghiên cứu tiếp phong tục tập quán một số dân tộc ít người. Thầy giáo trưởng đoàn thấy Huệ có vẻ nhanh nhẹn, tháo vát nên ông đề nghị giám đốc Công viên cao nguyên đá cho “mượn” đích danh cô để đi tiếp cùng đoàn.

Chuyến đi hôm sau, cô “hướng dẫn viên du lịch” bắt buộc Ngũ Bích Huệ vốn không quen đi đường xa và xóc nên xe chạy được một đoạn thì say. Cô lùi xuống cuối xe, ngồi tạm vào một ghế còn trống và bất ngờ nôn thốc tháo... vào một chàng trai ngồi ghế bên cạnh. Wei giật mình nhưng thấy trước mặt mình là một cô gái xinh xắn nên sẵn sàng giúp đỡ người đẹp lúc hoạn nạn. Anh săn sóc cô và thậm chí còn chìa vai để nàng gục đầu. Và vô tình cú nôn của cô gái làm cho đôi trẻ quen nhau.

Chia tay sau chuyến đi dài ngày, hai người xin số điện thoại của nhau và thường xuyên  nhắn tin trao đổi  hỏi thăm động viên nhau công tác. Khoảng cách 300km giữa Đồng Văn và Hà Nội dường như không còn xa. Ngày nào họ cũng có thể nghe được giọng nói ấm áp của “người ấy” qua sóng điện thoại với một niềm vui khó tả. Nhưng cũng chưa ai dám nói trước. “Khi nào em thấy nhơ nhớ anh ấy thì lại gọi điện thoại nói chuyện, hoặc Wei chủ động gọi cho em” Huệ mỉm cười nói.

Huệ mỉm cười: “Tất nhiên là các cụ bực mình rồi. Sau gặp anh Wei, biết con người thật của anh thì cũng nguôi ngoai, đến khi bố anh ấy từ Đài Loan sang gặp nhà em thì ai nấy cũng thở phào”. 

 

Trái ngọt tình yêu

4 tuần sau Huệ có công việc về Hà Nội. Tới nơi, gọi cho bạn trai thì Huệ biết anh ấy đang ở  trong thành phố Hồ Chí Minh. Hơi buồn vì không gặp được Wei nhưng niềm vui đã quay trở lại. Wei tức tốc bay thẳng từ TP. Hồ Chí Minh ra Hà nội, khi biết cô “hướng dẫn viên du lịch” đang ở đây.

Thế rồi tình yêu đến lúc nào chẳng rõ. Mắt lóng lánh, Huệ cười hồn nhiên: “Mỗi lần lên Hà Nội thăm người yêu, em lại thủ theo người một chai rượu ngon làm quà cho anh ấy. Vì nhà em có cửa hàng bán rượu tại thị trấn Quản Bạ mà...”. Những chuyến đi lại con thoi giữa Hà Nội và Đồng Văn đã làm cho họ gần nhau, hiểu nhau hơn và nếm trải sự ngọt ngào của tình yêu đôi lứa.

Cái kết cục phải đến thì sẽ đến. Huệ đã có thai. Wei kể: “Bọn em sợ quá. Cái thai lớn từng ngày. Thầy giáo của em là L.X.Đ biết chuyện, khuyên em: “Cứ nói thật với bố mẹ”. Thế là cả hai quyết định báo cho hai gia đình biết”.

-Khi biết tin ông bố cậu phản ứng thế nào?”. Tôi hỏi.

-Mới đầu bố em bị sốc lắm. Ông ấy lo lắm vì không biết con dâu tương lai là người thế nào. Lại xa cách như vậy.  Ông tức tốc bay sang ngay. Lên Đồng Văn gặp Huệ ông ấy cũng thấy quý và đổi giận làm vui. Rồi đến khi biết con dâu tương lai đã có thai đôi thì ông ấy càng mừng... Nhớ nhất là lần em đưa bố về thăm quê nội của người yêu. Đó là xã Bản Thăng, xã cuối cùng của Quản Bạ nằm sát biên giới Việt Trung. Anh hãy nhìn lên bản đồ đi, cái mẩu bé tí như hạt đỗ nằm hơi  hơi nhô ra trên địa phận Hà Giang về phía Trung Quốc là xã Bản Thăng. Là địa đầu đấy. Xa lắm. Hai bố con đi xe buýt, rồi chuyển đi xe ôm, và cuối cùng đi bộ gần 5km xuyên rừng, xắn quần lội qua suối mới tới.

-Thế còn phía nhà Huệ, ý kiến mọi người về tin sét đánh này? Huệ mỉm cười: Tất nhiên là các cụ bực mình rồi. Sau gặp anh Wei, biết con người thật của anh thì cũng nguôi ngoai, đến khi bố anh ấy đi từ Đài Loan sang gặp họ hàng nhà em thì ai nấy cũng thở phào. Duy chỉ có một “chướng ngại vật” là mẹ em. Bà là hiệu trưởng một trường tiểu học và tính rất nghiêm khắc. Mẹ em không nói thẳng ra nhưng thái độ không vui và thở ngắn than dài. Em cũng không biết giải thích ra sao cho mẹ”.

-Rồi làm sao mà tổ chức đám cưới được khi mẹ em vậy?

Chàng trai Đài Loan cười, đỡ lời: Có một sự ngẫu nhiên thú vị và khó lý giải. Dường như ông trời cũng đứng về phía vợ chồng em. Chả là trưa hôm đó,  ông bố em từ Đài Loan bay sang Hà Nội rồi lên đường gặp nhà gái để nói chuyện, vô tình em và các bạn đồng nghiệp có tổ chức một cuộc triển lãm tranh cho thiếu nhi tại 1 phòng tranh ở Mỹ Đình. Đó là tháng 3 năm 2014, VTV3 phỏng vấn bố em với tư cách là nhà phê bình lý luận về hội hoạ. Thế rồi tối hôm sau khi cả nhà gái đang quây quần tổ chức tiếp đón bố, thì bỗng nhiên trên màn hình TV chiếu cảnh bố em đang trả lời phỏng vấn. Xem cảnh đó mẹ Huệ dường như trút được gánh nặng và đổi giận thành vui. Bà đồng ý cho cưới. Thế là ngày giờ đính hôn được chọn ngay trong tối hôm đó.

Đám cưới của Quách Ngạn Vỹ và Ngũ Bích Huệ được tổ chức vào một ngày đẹp trời của tháng 6 năm 2014 theo đúng phong tục của người Bố Y. Bên nhà trai cử đến một phái đoàn rầm rộ: Bố mẹ, chú, bác Wei từ Đài Bắc sang, chị gái từ Mỹ bay về. Họ đã chạm cốc linh đình để chúc phước cho đôi trẻ. Wei cười bảo: “Ở trên ấy, đám cưới to lắm, mời rượu liên tục. Nhưng bố mẹ em uống cũng tốt. Mời bao nhiêu cũng chịu trận được hết”. 
Mời các bạn đồng hành cùng báo Dân Việt trên mạng xã hội Facebook để nhanh chóng cập nhật những tin tức mới và chính xác nhất.
Tin cùng chuyên mục
Xem theo ngày Xem