9 luật mới được FIFA áp dụng tại World Cup 2026
LĐBĐ thế giới (FIFA) vừa công bố 9 luật mới được áp dụng tại VCK World Cup 2026 sắp khởi tranh ở Mỹ, Canada và Mexico.
Báo điện tử của Trung ương Hội Nông dân Việt Nam
Tổng biên tập: Nguyễn Văn Hoài
Phó Tổng Biên tập: Phan Huy Hà (Thường trực), Lưu Phan, Đỗ Thị
Sâm, Hoàng Sơn
Giấy phép hoạt động báo điện tử số 115/GP-BTTTT do Bộ TT-TT cấp ngày 01/3/2022 và giấy phép
sửa đổi, bổ sung số 55/GP-BVHTTDL do Bộ VHTTDL cấp ngày 11/6/2025
Bản quyền thuộc về Báo điện tử Dân Việt.
Mọi hình thức sao chép lại thông tin, hình ảnh phải được sự đồng ý bằng văn bản .
Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để gửi bình luận
Xin chào, !
Bạn đã đăng nhập với email:
Đăng xuất
LTS: Trong hành trình gần 40 năm đất nước bước vào công cuộc Đổi mới (1986 - 2025), lĩnh vực tam nông (nông nghiệp - nông dân, nông thôn) luôn là mạch nguồn sâu thẳm, phản chiếu chân thực nhất đời sống xã hội Việt Nam. Những chuyển động lớn lao của đất nước, dù âm thầm hay dữ dội, đều ít nhiều bắt nguồn từ từng nếp nhà, thửa ruộng, thân phận con người nơi làng quê. Và ở nơi đó, báo chí không đứng ngoài cuộc, trở thành “diễn đàn của nhân dân”.
Nhân kỷ niệm 100 năm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam (21/6/1925 - 21/6/2025), Báo Dân Việt xin phép được đăng tải lại “10 tác phẩm báo chí kinh điển về đề tài tam nông trong 40 năm Đổi mới” (Báo NTNN/Dân Việt lựa chọn 10 tác phẩm này theo tiêu chí của mình - NV).
Những bài báo như: “Người đàn bà quỳ” (Báo Văn Nghệ, 1987), “Cái đêm hôm ấy… đêm gì?” (Báo Văn Nghệ, 1988), hay “Một hạt thóc 40 khoản đóng góp” (Báo Nông thôn Ngày nay, 2007)… không chỉ phản ánh vấn đề nhức nhối ở nông thôn, bất công với nông dân, mà còn thẳng thắn chỉ ra các nút thắt cơ chế, chính sách - những trở lực cần được tháo gỡ.

Chia sẻ với PV Dân Việt về sức sống và giá trị của những tác phẩm này, nhà báo Hồ Quang Lợi – nguyên Phó Chủ tịch Thường trực Hội Nhà báo Việt Nam khẳng định: “Đó là những tác phẩm thể hiện được tinh thần “chiến đấu” kiên cường của các nhà báo - những cây bút dũng cảm. Họ đã sáng tạo nên những tác phẩm mang giá trị lớn, góp phần tháo gỡ những điểm nghẽn, mâu thuẫn, khúc mắc trong đời sống nông nghiệp, nông thôn và nông dân”.
Loạt bài “10 tác phẩm báo chí kinh điển về đề tài tam nông trong 40 năm Đổi mới” được chúng tôi giới thiệu lại tới bạn đọc như một lời tri ân sâu sắc đến những người làm báo tiên phong - cây bút can trường đã không ngại dấn thân vì sự thật, vì nhân dân.
Trở lại với bối cảnh ra đời “Cái đêm hôm ấy… đêm gì”, được báo chí sau này gọi là "đêm trước Đổi mới". Câu chuyện trong bút ký diễn ra vào đêm 26/11/1983 tại làng Láng, huyện Thọ Xuân, tỉnh Thanh Hóa. Phùng Gia Lộc khẳng định trong tác phẩm: “Việc thật ở nhà tôi đêm 26 tháng 11 năm 1983, người ngoài cuộc hẳn cho là mình bịa. Cho đến nay, mỗi khi nghĩ đến, tôi cứ thảng thốt hỏi mình: "Cái đêm hôm ấy... đêm gì?".
Thời điểm đó, vùng Thọ Xuân vừa trải qua một trận lũ lụt lớn do vỡ đê sông Cầu Chày khiến đời sống người dân vô cùng khó khăn, thiếu đói triền miên. Gia đình nhà văn Phùng Gia Lộc cũng trong hoàn cảnh túng quẫn như bao gia đình nông dân khác, khi “miếng cơm chín vào bụng không đủ”, mẹ già “bảy mươi lăm tuổi, lại phù nề mặt mũi vàng ủng như quả thị rụng. Ai cũng bảo khó qua cái mùa Đông này”… nhưng vẫn bị ép nộp thuế.
Nhà văn Phùng Gia Lộc lên án mạnh mẽ "cơ chế cũ đã gây đau khổ cho mọi người dân nông thôn, cả người đi thu nợ và người bắt nợ". Thông điệp của tác phẩm là tiếng kêu cứu khẩn thiết, đòi hỏi sự thay đổi căn bản trong chính sách và cách quản lý đối với nông thôn, nông nghiệp và nông dân, mở màn cho công cuộc Đổi mới.

Bút ký “Cái đêm hôm ấy… đêm gì?” của nhà văn Phùng Gia Lộc cho thấy sức lan tỏa rộng rãi, sức sống mãnh liệt và giá trị “vượt thời gian” của tác phẩm. Từ lần đầu tiên được đăng tải trên Báo Văn Nghệ ngày 23/1/1988, đến hàng loạt các cơ quan báo chí lớn và uy tín thời bấy giờ như: Nhân Dân, Tuổi Trẻ... có những bài viết phân tích, đánh giá cao tác động và giá trị của bút ký này.
Một diễn biến đáng chú ý là việc nhà văn Phùng Gia Lộc bị dồn ép từ chính quyền địa phương sau khi “Cái đêm hôm ấy... đêm gì?” gây chấn động dư luận. Trong những ngày tháng gian truân đó, Phùng Gia Lộc đã nhận được sự cưu mang, giúp đỡ tận tình từ những người bạn tri kỷ, đặc biệt là nhà văn Xuân Lộc.
Tình bạn cao đẹp này đã được nhà văn Xuân Lộc ghi lại trong cuốn tự truyện"30 năm tôi và Phùng Gia Lộc: Nhìn lại và hoài niệm về "đêm trước đổi mới", kể lại những ký ức buồn vui, đói khổ và cả những thông tin trung thực về "xã hội thu nhỏ" thời ấy mà nhiều người chưa biết.
"Cái đêm hôm ấy... đêm gì?" của Phùng Gia Lộc trong bối cảnh luồng tư tưởng đổi mới bắt đầu được dấy khởi, "cởi trói" theo tinh thần “nhìn thẳng vào sự thật, đánh giá đúng sự thật, nói rõ sự thật” của Đảng và Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh (bút danh N.V.L) khi nói lên tiếng lòng của dân. Trong đó, những người tiên phong phơi bày sự thật đối mặt với không ít rủi ro, tiềm ẩn nguy hiểm cho người cầm bút.


Trong khi báo Nhân Dân gọi đây là "truyện ký đặc sắc nhất của cuộc đời sáng tác Phùng Gia Lộc”, đồng thời là “truyện ký đặc sắc của thời kỳ đầu Đổi mới" thì nhiều ý kiến cho rằng, “Cái đêm hôm ấy... đêm gì?” có tác động như một "ngòi nổ", mở đầu cho thời kỳ Đổi mới trong hoạt động báo chí – văn nghệ, khẳng định nhu cầu đổi mới là không thể trì hoãn.
Nhà báo Hồ Quang Lợi đánh giá, “Cái đêm hôm ấy… đêm gì” như một tiếng kêu, vang lên từ trong đêm tối mịt mùng ở một vùng nông thôn Việt Nam. "Tiếng kêu đó đã chất chứa biết bao nhiêu nỗi niềm của người nông dân. Và từ tiếng kêu ở vùng nông thôn đó đã vang xa khắp cả nước, buộc tất cả những người có trách nhiệm nhìn lại những vấn đề cụ thể ở vùng nông thôn đó, cũng như nhìn rộng ra ở các vùng nông thôn khác”, ông cho biết.
Báo Dân Việt xin phép đăng lại toàn văn bài ký sự "Cái đêm hôm ấy... đêm gì?" của nhà văn Phùng Gia Lộc, được xuất bản trên Báo Văn Nghệ vào ngày 23/1/1988
Cuối năm 1983, tôi được ở nhà chờ quyết định về nghỉ chế độ. Chiều chủ nhật, thằng Học con tôi rủ rỉ nói:
- Con bắt được bác Quang ăn bánh cuốn ở hàng anh Minh. Bác đi thồ sắn ở chợ Phúc Địa về. Bác cho mấy bó nhưng con không lấy. Bác dặn con về đừng nói với bố mẹ là đã gặp bác. Nói, hôm nào sang bác đánh chết.
- Hừ! Lại thế nữa...
Tôi buột miệng bảo với con thế, rồi thừ ra. Bạn bè anh em cùng một phòng với nhau mà đi qua không vào. Có điều gì nhỉ?
Sáng thứ hai tôi sang cơ quan ứng mấy cân gạo và định bụng sẽ gặp, trút sấm sét lên đầu anh ấy. Nghe tôi trách, Lê Trung Quang, trưởng phòng tổ chức Ủy ban huyện Thọ Xuân, cười hà hà làm lành thật đôn hậu, dễ yêu:
- Giá có một mình thì tôi vào. Đằng này những bốn binh, khao được, anh cũng liệt. Vả lại, bốn cái xe nặng è, sợ tối.
Là trưởng phòng tổ chức ủy ban huyện, anh cũng để gia đình vợ con đói thiếu. Ra anh còn kém cỏi hơn cả tôi, một kẻ chân chim trần trụi, một tay sắp trở thành "phó thường dân". "Nhà mình cũng bí. Nộp sản đi rồi, lúa đã cạn. Khó mà ăn thấu tết được". Quang lắc đầu bảo thế.
Anh gạn tôi:
- Ông ở đây với tôi đêm nay cho vui. Tôi buồn quá.
Tôi chỉ vào mấy cân gạo đã bó buộc sau xe, bảo anh Quang:
- Phải mang "hàng chiến lược" này về chứ.
Nếu nghe lời Lê Quang Trung nằm lại với anh một đêm, thì tôi đã không thể nào hình dung nổi ở Phú Yên xã tôi Cái đêm hôm ấy là đêm gì...
Có cái "các" quá giang của Lê Trung Quang cho mượn, tôi không phải mất ba đồng tiền đò. Qua sông Chu gió vù vù bên tai, tôi phải kéo vành mũ len, trùm thấp cho đỡ run. Tôi về đến nhà, trời đã sẩm tối, con mực xông ra í a í ẳng vờn chân lên hông. Vợ tôi bế thằng Văn ngủ khì trong lòng, ngồi bên bếp than vỏ cao su um khói. Bên cạnh, thằng cu Thức bốn tuổi đang liến láu. Còn Học - thằng con nhớn đang học bài ở nhà trên.
Thấy tôi về thằng Thức reo lên:
- A bố! Bố về là bố về! Có chi không bố?
- Có cái rét cóng đây này!
Tôi nói rồi dắt xe vào nhà, mở túi gạo, vác xuống bếp khoe:
- Ứng được năm cân gạo.
Bà cụ thân sinh ra tôi mệt đã lâu, thấy tôi về, cũng gượng chống gậy xuống bếp sưởi. Cụ bảo:
- Mẹ Học đi nấu cơm cho bố va ăn!
Tôi hỏi:
- Nhà ăn rồi hả mẹ?
Cái thằng Thức đến là hở miệng, cấm có giấu nó được tí gì. Nó nói:
- Chỉ nấu cơm cho bà với em thôi! Mẹ với anh Học, với con ăn cháo rau má rồi. Bữa nay mẹ luộc rõ nhiều rau cải.
Tôi thấy cay sè trong mắt.
- Thế thì nấu thêm vào. Hết thì tao đi bới đất, nhặt cỏ, van ông vái bà. Làm con người mà miếng cơm chín vào bụng vẫn không đủ thì sống thế nào?
Vợ tôi định cãi câu gì đó, nhưng lại thôi, vội trao thằng Văn cho bà rồi lại mở túi gạo đi vo. Bà cụ nói:
- Rau cải ế nhăn! Đói, chả mấy người mua. Hôm nay mẹ va không đong được gạo. May lấy được đấy, không thì mai gác con lên...
Ngoài cửa gió ào ào, tiếng chó sủa ổng oảng ở đầu ngõ. Có tiếng ai hỏi mua rau cải nhà tôi. Cô Hoa vợ chú Được. Hoa cũng người họ Phùng, gọi tôi bằng bác. Chồng cô ấy là đội trưởng đội sản xuất cũ, nay vừa được rút lên làm trưởng ban định mức, rồi phó chủ nhiệm. Cô vào bếp vừa nói, vừa run:
- Sao năm nay rét sớm thế này? Bác bán cho cháu mấy bó rau cải xào.
Vợ tôi bắc nồi cơm lên bếp, mấy bà cháu phải dồn chỗ cho hai người đàn bà tê cóng này ngồi cạnh bếp hơ tay, ngó chẳng khác những viên đạn bị nén trong cái băng lò xo tròn. Tuy gần bằng tuổi vợ tôi, nhưng là hàng cháu họ, nên Hoa vẫn bác bác, cháu cháu ngon ơ.
- Bác có ngan, gà gì để cho cháu vài cân. Giá mấy cũng được, cháu không quản.
- Còn có vài ba con, phải để hôm sau bà...

Tôi lừ mắt chặn lại câu nói hớ, khiến vợ tôi im bặt. Chả là vì mẹ đẻ ra tôi yếu lắm rồi. Cụ đã bảy mươi lăm tuổi, lại phù nề mặt mũi vàng ủng như quả thị rụng. Ai cũng bảo khó qua cái đầu mùa Đông này. Vì vậy gia đình tôi đã lo chuẩn bị ngầm, phòng sau khi cụ về cõi. Cái gì vợ tôi cũng bảo dành để hôm sau bà... thành quen miệng.
Cau cũng phơi kỹ bỏ be để hôm sau, thậm chí bọt bẹt được đồng rau nào cũng dồn mua ván đóng sẵn áo quan để hôm sau... Ấy nhưng nói đến cái chết, cụ lại giận và làm nau: Bay trông tao chết à? Tao phải sống để nhìn con cháu được đến lúc sung sướng chứ. Khổ mãi rồi.
Tôi hỏi Hoa để lấp láp câu hớ rồi cho bà cụ khỏi giận:
- Mua đồ nhậu làm gì tối thế này?
- À... mua cho mấy thằng về đội ta thu sản, khuya các hắn đớp. Đội và quản trị thuê khoán cháu nấu.
Vì có chồng ở ban quản trị, cô ấy cũng là loại biết nhiều chuyện "bí mật nội bộ". Hoa thì thò cho vợ tôi biết đêm nay là đêm "đồng khởi" thu sản, tổng vét cả xã. Họ sẽ đổi chéo, công an và dân quân đội này về đội kia, vét bằng hết. Vì đội 12 này là nặng gánh nhất, nên họ sẽ điều về đây những tay cứng cựa. Hoa khuyên:
- Bác có thiếu sản, thì liệu mà xoay đi.
- Thế thì tao đét bán rau cho mi nữa.
Vợ tôi toan từ chối, nhưng Hoa nài mãi và có tôi nói vào nên chị chàng mới chịu nghe. Hoa cầm đèn ra vườn soi cho vợ tôi hái. Cô ấy cầm rau, rồi còn đi các nhà bên cạnh hỏi mua gà. Cơm cạn, tôi vần cạnh bếp. Vì không phải ghế độn khoai độn sắn gì nên chín rất mau. Thấy chỉ nấu mình cơm tôi, lòng tôi lại buồn nổi gai. Vợ tôi bế thằng út vào lót cho nó ngủ trong buồng, rồi lấy cho tôi cái bát, đôi đũa. Cuộc chào mời đùn đẩy, nhường nhịn nhau rõ bực.
Tôi lùa hai bát cơm với nước dưa chua, rồi bỏ đấy. Bà cụ nài, rồi tôi dỗ thằng Thức cũng lắc đầu không dám ăn chỗ cơm còn lại. Hắn sợ mẹ. Nhà này, mẹ chúng nó có quyền uy tối thượng. Biết vậy, nhưng tôi cũng sắp trở thành kẻ sống nhờ...
Ngồi ở bếp, tôi hỏi vợ:
- Nhà mình còn thiếu của hợp tác xã bao nhiêu thóc nữa em?
Cô ấy không trả lời tôi mà nói rất vô lễ:
- Có biết thế này, đái tòe tòe vào, chứ tội gì lôi về. Cha đời! Bữa trước thì tuyên bố vớt được nấy ăn nấy, người ta mới hụp lặn xuống nước lụt mà khở (gở) từng bông lúa. Nay lại giở trò giảm tỷ lệ!
Tôi vỗ về:
- Thôi! Lụt thì lụt cả làng, em ạ! Em nói xem, so với tổng sản phải nộp, nhà ta thiếu bao nhiêu?
- Một tạ mười hai cân, em đã trình bày với anh Nhà đội trưởng rồi. Thực tế mò được hạt nào đã ăn hết hạt nấy. Mấy lâu nay bán được đồng rau nào mua ăn, không bán được thì nhịn. Đã nói khất rồi. Không cho khất, thì nhà đấy có dỡ được, đến mà dỡ.
- Phải mềm mỏng, em ạ! Khéo bán khéo mua thua người khéo nói! Gia đình mình, con cái mình còn ăn đời ở kiếp nơi đây.
Vợ tôi rền rĩ như sắp khóc:
- Chả nhẽ kiếm liều thuốc chuột, cho vào nồi cháo, ăn hết cả nhà cho sướng cái đời...
Ngồi sưởi ở bếp rất lâu, vỏ cao su cháy tàn, đã vạc hai ba đống than, mà chẳng ai muốn nói với ai câu nào nữa. Bà cụ ngồi lâu, mỏi và chán chuyện bỏ đi nằm. Thằng Học làm toán xong, lấy cho bà nồi than, rồi cũng rúc xuống bếp. Hắn đi bốc rơm lót ổ ngay cạnh bếp, lấy ván chắn rồi trải chiếu, ôm chăn ra nằm.
- Ngủ đây mà ấm, bố ạ!
Trong giường thằng Út Văn khóc í óe. Hắn lại đái lạnh đít rồi. Mẹ nó vào quả không sai. Nó được ôm ra bếp sưởi, nằm gọn trong lòng mẹ. Gần một tuổi mà nó còn bắt nhá cơm bón và bú thì hơn con bê non. Lại nhai tòm tọp thế đó! Tôi đùa với con để nó cười sằng sặc cho dịu cơn lo buồn.
Gần mười hai giờ khuya, cả nhà đi nằm. Tôi ngủ với hai thằng oắt trong ổ rơm dưới bếp.
Có điều gì đó bồn chồn và nơm nớp...
Bỗng tiếng kẻng gõ giục giã liên hồi. Kẻng khắp xã: từ đội 1 đến đội 15, như một sự bùng nổ dây chuyền. Tiếng loa phóng thanh mở hết cỡ đọc bản tin, kế hoạch huy động lương thực của tỉnh và chỉ thị của tỉnh ủy về công tác lương thực.
Hoàng Văn Nhân, đội trưởng đội 12, đọc trên loa danh sách những nhà thiếu thóc chưa giao nộp cho hợp tác xã. Đèn đóm soi rừng rực ở các ngã đường. Chó sủa ơi là chó sủa. Cũng cái loa phóng thanh ấy, có tiếng ông chủ tịch xã gọi cán bộ về đội 12 hội ý.
Ông trưởng công an xã Nguyễn Đình Định gào rát cổ trên loa, giọng giật giội gọi lực lượng dân quân, công an tăng cường về chi viện cho đội 12, tạo đà cho đội hoàn thành chỉ tiêu huy động. Tôi rùng mình nghĩ đội tôi là đội trọng điểm, nên cán bộ xã, hợp tác xã, vón cục cả về đây. Họ sẽ gõ cho ra chục tấn thóc còn tồn sổ.
Gần một giờ sáng, công an, dân quân đã ập đến các nhà nợ thóc. Tiếng chó sủa vang, tiếng lợn kêu èng ẹch như bị chọc tiết ở các nhà gần quanh, làm thằng Út Văn khóc thét lên, ôm riết lấy mẹ. Thằng Thức cũng im thin thít, nằm co trong lòng tôi không dám cựa. Bên nhà ông Ái, láng giềng cách vườn nhà tôi một hàng rào, công an và dân quân đang lùng sục. Tiếng ông bà Ái kêu xin và tiếng quát lác, tôi nghe rõ mồn một.
- Cứ bắt lấy cái xe đạp! Phích, xô, bắt ráo!
Ở cổng nhà tôi đã có bước chân rình rịch, con chó mực đang có chửa bị quất, kêu ử ử.
Cạch cạch cạch.
- Chị cò Lộc, mở cửa ra!
Tiếng thằng bé trong buồng khóc thét. Thằng Thức đang ôm tôi, nghe em khóc cũng òa khóc toáng lên. Thằng Học mười hai tuổi đã học lớp tám rồi, mà cũng níu lưng tôi run bắn. Nghe tiếng quát lần thứ hai, từ nhà bếp, tôi chạy lên. Một luồng đèn pin soi giữa mặt làm tôi lóa mắt, phải lấy tay che.
- Có chuyện gì đấy, các bạn trẻ ơi?
- Thu thóc, thu thóc chứ còn gì, ông đừng hỏi vờ.
Vợ tôi đã mở toang cửa, tay ôm thằng bé ngất lịm. Một anh, hai anh... bốn anh bạn trẻ ùa vào nhà. Anh đi đầu cao to, tóc cắt tăng gô, mặc áo bông thùng thình, soi đèn pin rồi đánh diêm châm cái đèn hoa kỳ ở bàn thờ. Có lẽ Tâm "hộ pháp" là người này. Phải, tôi đã thấy anh ta đứng chân hộ vệ giữa, trong một cuộc đá bóng với xã khác. Tay anh cầm cái choòng sắt cỡ ngón tay cái. Vợ tôi mời họ ngồi ghế. Bà cụ đang ốm ở giường bên cũng cố ngóc dậy, run rẩy chào.
Theo danh sách đội báo, chị còn thiếu hơn tạ thóc. Yêu cầu chị đem nộp ngay!
Bà cụ tôi đáp thay con dâu:
- Các bác các anh ơi! Có còn cái gì mà nộp. Các anh và các bác không thấy đàn con hắn đói xanh đói trong đi à? Các bác không thấy tôi cũng phát phù phát nề, vàng cây úa lá đây à?
- Chúng tôi không hỏi mụ nghe chưa?
Cả bốn người cùng soi đèn pin khắp nhà trong, nhà ngoài, dưới bếp, bên chái. Hai người tuông soi cả trong vườn rau. Vợ tôi mếu máo:
- Làm gì có lúa để ngoài ấy. Các anh xéo nát cả rau.
Tôi chạy ra trụ sở đội, định tìm cán bộ trình bày. Chủ tịch Phê, bạn dạy học với tôi ngày trước, đi bộ đội về giải nghệ, vào cấp ủy, đang đứng đấy. Thấy thế tôi mừng quýnh. Lại thấy cả Phùng Gia Miện anh họ tôi, làm Bí thư Đảng ủy cũng có mặt, tôi càng yên trí. Nhưng thấy tôi họ quay đi lảng tránh.
Anh Miện bảo nhỏ tôi:
- Chú về động viên gia đình thanh toán bằng đủ, nhà mình là cán bộ. Không có thóc thì nộp bằng tiền. Lãnh đạo đã nhất trí cho nộp cả bằng tiền rồi đó.
Tôi đang định nói: "Đã không có thóc thì làm cóc gì có tiền", nhưng anh họ tôi đã dịu giọng:
- Ở đội trên, hắn bắt cả anh Thiện, anh ruột tôi, mà tôi cũng phải điếc đi... "Mất mùa màng, lợi ích thứ ba của người lao động phải hy sinh cho lợi ích của nhà nước". Đồng chí Bí thư tỉnh ủy đã chỉ thị thế, chú biết rồi đó.
Lúc ấy ở trụ sở, công an, dân quân đã khuân về nào xe đạp, bàn ghế, tủ, chum vại, thùng tôn, lợn gà... để ngổn ngang ra tận ngõ. Tên chủ nhà thiếu thóc đề chữ bằng phấn trắng vào các đồ vật: Ông Ất, ông Do Khả, ông Hưng, ông Hồng, ông Khính (mẹ đẻ cô Hoa, mẹ vợ chú Được phó chủ nhiệm)... Mấy con bò bị bắt cột gần đó sợ đèn, sợ đám đông cứ lồng lên, chực bút mũi. Chúng xoay vòng quanh, ngửa lên mặt kêu "hấp bồ", "hấp bồ"...
Tôi loạng choạng đi về nhà, thấy người ta đang còn soi đèn tìm rất kỹ. Tôi nói:
- Các người anh em soi tìm gì cho mất công. Nhà tôi xin khất đến mai, tìm cái bán chác, nộp tiền bằng đủ.
Anh đầu tốp nháy nháy mắt ra hiệu.
- Đêm nay là đêm nay! Mai chúng tôi mất thưởng ai chịu cho?
- Bắt cái xe đạp ni, bay!
Hai ba anh chạy lại. Tôi từ tốn ngăn họ:
- Các đàn anh ơi! Tôi không làm ruộng sản mà. Đây là xe đạp nhà nước cấp cho tôi để tôi đi công tác. Các vị bắt cái này không được đâu.
- Nếu chúng tôi cứ bắt thì sao?
Tôi loáng nghĩ được một mẹo. Rút cái Thẻ hội viên "Hội văn nghệ tỉnh" ra, tôi nói:
- Tôi phản đối! Tôi là "nhà báo"! Tôi sẽ kiện lên tận ông Đồng.
Nước cờ của tôi không ngờ lại có hiệu quả. Họ im lặng. Hẳn họ đã biết tên tôi dưới những bài đăng nào chăng.
Chợt vị "hộ pháp" nhìn chằm chằm vào cỗ quan tài để dưới gầm bàn thờ, rồi đi lại, vừa gõ vừa hỏi:
- Cái gì trong này, chị Lộc?
Im lặng...
- Cái gì trong này, chị nói mau?
Vợ tôi ấp úng. Tôi muốn tắc thở.
- Có cái gì đâu...
Mấy vị hăm hở lại, đạp lật nghiêng một cái. Nắp văn thiên bung ra, lúa chảy rào rào. Cả toán reo lên như một hiệp đào vàng trúng vỉa:
- A! Lúa! A lúa! Lúa! Anh em ơi. Ghê thật! Thế mà giả nghèo giả khổ.
Mẹ tôi chống gậy vái dài:
- Van các anh! Cắn rơm cắn cỏ tôi lạy các anh! Lúa của tôi. Đó là tạ lúa hai đứa con gái hắn mua góp lại cho, để hôm sau tôi chết, bà con thương mà chạy đến để ăn lưng cơm sốt.
Thực ra là của hai bà chị trong đó mỗi người có mười cân thôi. Ba mươi chín cân tiêu chuẩn hai tháng vừa qua tôi lấy về, còn lại là hơn bốn mươi cân, vợ tôi đong để dành "hôm sau" cho bà.
Bà cụ nói như rên rẩm:
- Đã bảo xay phứa đi cho con nó ăn không nghe. Cứ bóp mồm bóp miệng, để dành làm chi. Sống chả thấy đâu nữa là!
Một tay râu tóc lồm xồm hỏi:
- Chị có gánh đi hay không thì bảo?
Một tay khác tôi hơi quen mặt, đến trước vợ tôi lạy lia lịa:
- Thôi em xin bà chị. Em đi làm ở đây thế này, nhưng lại có bọn khác đến chỗ em làm ác y hệt. Nhà em cũng thiếu mà. Chị không gánh, để cánh này bê cả hòm ra, chị phải chịu hai chục công là ít, chưa nói phạt tiền.
Họ xúm vào khiêng bàn thờ ra, để lôi hòm lúa. Bất đồ hai thằng Học và Thức từ bếp tuôn lên, ôm lấy tay chân chư vị, van rối rít.
- Cháu van các chú! Các chú đừng lấy lúa này đi. Lâu nay các cháu phải nhịn để dành bữa sau cúng cỗ bà, làm ma bà!
- Buông ra đi! Ô hay, đồ con nít!
Bà cụ loạng choạng đi lại, giơ gậy cản:
- Các ông không thương trẻ, thì các ông thương lấy thân già, để lấy phúc đức cho con cháu.
Vì họ đá vấp gậy, lại yếu như con căng cắc lột, bà cụ ngã chỏng queo như chiếc ghế đổ.
- Ối Đảng ôi là Đảng ôi! Chính phủ ôi... Trông xuống mà coi...
Tôi xốc mẹ lên giường, bịt mồm cụ lại:
- Mẹ! Mẹ không được la như thế! Đây không phải Đảng! Đảng ta không làm thế. Đảng không chủ trương thế này!
Tôi nói vậy và ngoặp hai hàm răng vào cổ tay mình để kìm giữ cái gì cứ chực tung ra. Hai vợ chồng xúc hết lúa ra thúng bì. Dặn thằng Học trông em, ngó bà, tôi cùng vợ hì hục gánh thóc ra trụ sở nộp...
Đoạn cuối này tôi dành cho anh Quang.
Lê Trung Quang ơi! Anh có thể giấu cái bi kịch của gia đình anh, nhưng tôi không còn có thể che giấu nỗi đau của nhân dân bất hạnh. Dù sự tiết lộ này có làm mất cái chức huyện ủy viên của anh, thì tôi cũng thấy cứ phải nói ra.
Chuyện thật của nhà anh đây: Lúa vay ăn còn nợ bảy tạ, con Lâm, thằng Sơn phải đi mò hến từng bữa, chị ấy nấu bánh đúc đi các làng đổi lúa. Anh mà nói ra, người ta cho là anh bêu riếu.
Việc thật ở nhà tôi đêm 26 tháng 11 năm 1983, người ngoài cuộc hẳn cho là mình bịa. Cho đến nay, mỗi khi nghĩ đến, tôi cứ thảng thốt hỏi mình: "Cái đêm hôm ấy... đêm gì?".
Phùng Gia Lộc

Phùng Gia Lộc (không rõ năm sinh, mất năm 1992). Quê hương ông là một làng nhỏ ven sông Chu (xã Phú Yên, huyện Thọ Xuân, Thanh Hóa). Theo nhiều nguồn tin, nhà văn Phùng Gia Lộc trước đây là giáo viên dạy văn và cũng là hội viên Hội Văn học Nghệ thuật Thanh Hóa, sau đó chuyển sang làm phóng viên cho Báo Người Cao tuổi và Báo Văn Nghệ.
Nhà văn Nguyên Ngọc - Tổng Biên tập báo Văn Nghệ giai đoạn 1987 – 1988 từng chia sẻ trong bài: Đọc “Đêm trước, nhớ Phùng Gia Lộc” đăng trên báo Tuổi Trẻ: “Anh (Phùng Gia Lộc -PV) đã mất rồi, hầu như chỉ để lại cho chúng ta một bài báo ngắn. Trong văn học có những nhà văn rất xứng đáng là nhà văn, mà chỉ có một bài”.
Vụ tai nạn giao thông giữa xe container và xe máy cày trên đường Hồ Chí Minh đoạn qua xã Cư Jút (Lâm Đồng) làm 3 người tử vong, 2 người bị thương nặng.
LĐBĐ thế giới (FIFA) vừa công bố 9 luật mới được áp dụng tại VCK World Cup 2026 sắp khởi tranh ở Mỹ, Canada và Mexico.
Mới đây, vụ tai nạn giao thông đặc biệt nghiêm trọng giữa xe container và xe công nông trên đường Hồ Chí Minh qua tỉnh Lâm Đồng khiến 4 người tử vong, 2 người bị thương đã gây xôn xao dư luận. Các chuyên gia pháp lý cho rằng, dù tài xế container đã tử vong, trách nhiệm bồi thường dân sự vẫn có thể được xem xét đối với chủ xe, doanh nghiệp vận tải và các bên liên quan.
Từ mảnh vườn nhỏ ban đầu, cựu chiến binh Nguyễn Văn Thiệt (73 tuổi), ngụ ấp Bình Hổ, xã Vĩnh Phước, tỉnh Cà Mau đã dành hơn 3 thập kỷ mở rộng diện tích làm vườn gần 10ha, rồi trồng các loài cây như gừa, dừa, tre, trúc để làm nơi trú ngụ cho hàng nghìn con chim trời, trong đó có những loài quý hiếm nằm trong sách đỏ, có nguy cơ tuyệt chủng cần được bảo vệ như Giang Sen, Điên Điển…..
Dòng vốn cho bất động sản đang đứng trước yêu cầu tái cấu trúc khi tín dụng ngân hàng không thể tiếp tục “gánh” vai trò chủ lực. Nhiều chuyên gia cho rằng phát triển thị trường vốn là chìa khóa để giảm áp lực lãi suất và tạo nền tảng tăng trưởng bền vững cho nền kinh tế.
Theo phương án sắp xếp thôn, tổ dân phố 2026 của xã Long Hẹ, tỉnh Sơn La (địa phận huyện Thuận Châu cũ), vùng quê cách mạng này dự kiến sẽ giảm từ 23 bản xuống còn 11 bản sau sáp nhập, sắp xếp.
Sáng ngày 5/6, tại Nhà văn hóa Tổ dân phố Mậu Lâm, Tổ đại biểu số 3 HĐND phường Vĩnh Phúc, tỉnh Phú Thọ mới (địa phận thành phố Vĩnh Yên, tỉnh Vĩnh Phúc cũ) đã tiếp xúc cử tri các Tổ dân phố Vinh Thịnh Tây, Vinh Thịnh Đông, Nam Đầm Vạc, Mậu Lâm, Mậu Thông, Đôn Hậu và Tổ dân phố Đình Ấm trước kỳ họp thường lệ giữa năm 2026.
Chủ tịch Đà Nẵng giao 8 Phó chủ tịch UBND thành phố khẩn trương trực tiếp làm việc với các đơn vị, địa phương giải ngân vốn thấp, chỉ đạo của Chủ tịch UBND TP.Đà Nẵng nhằm tăng cường giải ngân vốn đầu tư công.
Trung Dũng "ghen tị" Nghệ sĩ Ưu tú Cát Tường, Touliver phản ứng sau khi Tóc Tiên hôn Trần Ngọc Vàng... là những thông tin đáng chú ý của showbiz 24h.
Tốt nghiệp Thạc sĩ biểu diễn Piano tại Học viện Âm nhạc Trung Quốc, nhạc sĩ - nhà sản xuất Tống Đức Cường có gần 15 năm ở Trung Quốc và tham gia nhiều dự án âm nhạc, trong đó nổi bật nhất là "Hoạ bì" phiên bản năm 2024. Đang thành công với một ê-kíp làm nhạc phim, Cường Tống trở về nước khởi nghiệp mở phòng thu và tự tay thu âm cho mọi người.
2 cây cảnh mà ngay từ tên gọi đã mang hàm ý tài lộc dồi dào, vừa lọc khí độc, nhả oxy trong lành, vừa tạo nên một xanh mát trong nhà.
Nằm nép mình dưới chân núi Khụ Vành thuộc xóm Vành, xã Yên Phú, tỉnh Phú Thọ mới (địa phận huyện Lạc Sơn, tỉnh Hòa Bình cũ), mái đá làng Vành từ lâu được xem là “chứng nhân” của nền văn hóa Hòa Bình nổi tiếng. Trải qua hàng nghìn năm, di tích khảo cổ học này vẫn lặng lẽ tồn tại giữa núi rừng, trở thành niềm tự hào của người dân địa phương và là điểm nhấn đặc biệt trong hành trình gìn giữ di sản văn hóa dân tộc.
Tập đoàn Điện lực Việt Nam vừa phát đi thông tin về báo cáo tài chính năm 2025, trong đó làm rõ số lợi nhuận năm 2025 gần 52.000 tỷ đồng, số tiền gửi mà doanh nghiệp này có được tại ngân hàng hơn 152.00 tỷ đồng.
Một trận động đất mạnh 8,1 độ richter đã xảy ra ngoài khơi đảo Mindanao thuộc Philippines, theo báo cáo của Trung tâm Địa chấn Châu Âu-Địa Trung Hải.
Sau thất bại 1-2 của U19 Việt Nam trước chủ nhà U19 Indonesia, các fan hâm mộ bóng đá Đông Nam Á dự đoán rằng, thầy trò HLV Yutaka Ikeuchi sẽ bị loại từ vòng bảng.
Dưới chân điểm cao 724 giữa đại ngàn Tây Nguyên, một cựu binh Mỹ tóc bạc trắng đứng lặng hồi lâu trước khi cất tiếng nói về cuộc chiến đã lùi xa gần 6 thập kỷ. Đó là Peter Mathews Mat – người từng bay nửa vòng Trái đất tới Việt Nam năm 2023 để trao trả lại cuốn nhật ký của liệt sĩ Cao Văn Tuất mà ông nhặt được giữa chiến trường Đăk Tô - Tân Cảnh năm 1967 rồi gìn giữ, nâng niu bên mình gần 60 năm. Peter vừa quay trở lại Việt Nam lần nữa để bắt đầu một hành trình đặc biệt, không chỉ để chữa lành vết thương chiến tranh trong mình mà còn để tưởng niệm người đã nằm xuống, và sẻ chia với những người lính vẫn còn sống nhưng suốt đời mang nặng ký ức chiến tranh.
Những ngày qua dư luận đánh giá cao sự vào cuộc nhanh chóng của chính quyền phường Đông Hà và Nam Đông Hà, tỉnh Quảng Trị trong việc "giải cứu" cây xanh, làm sạch đường…
Gần 30 năm trước, khi mới bước chân vào nghề báo, tôi bị ám ảnh bởi một loạt ảnh trên báo Nông thôn Ngày nay. Đó là những bức ảnh ghi lại cuộc truy đuổi một kẻ bắt cóc trẻ em kéo dài hàng trăm cây số.
Sáng 8/6, Đại hội đại biểu toàn quốc Hội Nông dân Việt Nam lần thứ IX chính thức khai mạc trọng thể tại Hà Nội. Với chủ đề “Đoàn kết - Dân chủ - Đột phá - Hợp tác - Phát triển”, Đại hội đánh dấu một cột mốc quan trọng trong quá trình xây dựng và phát triển tổ chức Hội, mở ra chặng đường mới nhằm phát huy vai trò chủ thể của nông dân, thúc đẩy nông nghiệp sinh thái, nông thôn hiện đại và nâng cao vị thế người nông dân Việt Nam trong giai đoạn phát triển mới của đất nước
Giá xăng dầu hôm nay 8/7, dầu thô thế giới bất ngờ răng giá rất mạnh trong mở phiên giao dịch đầu tuần mới. Với mức tăng trên 2 USD/thùng theo ngày, đây là sự phục hồi phục mạnh mẽ của giá dầu thế giới sau 1 tuần lao dốc.
Năm 2026, xã Thụy Anh, tỉnh Hưng Yên mới (địa phận huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình cũ) phấn đấu tổng giá trị sản xuất đạt 3.759,4 tỷ đồng, tăng 11,3%; trong đó lĩnh vực công nghiệp - xây dựng đạt 2.989,7 tỷ đồng. Thu nhập bình quân đầu người phấn đấu đạt 77,79 triệu đồng/người/năm
Công an triệt xóa 2 cơ sở sản xuất vũ khí quân dụng trái phép quy mô lớn; tạm giữ hình sự đối tượng chém công an bị thương; không chấp hành hiệu lệnh dừng kiểm tra, lao xe máy tông CSGT nhập viện... là những tin nóng 24 giờ qua.
Giá vàng hôm nay 8/6, vàng SJC và nhẫn đồng loạt bất động do ngày nghỉ cuối tuần sau chuỗi ngày giảm mạnh. Trong khi, giá vàng thế giới tiếp tục giảm sâu khi mở phiên đầu tuần.
Sáng ngày 03/6/2026, tại Nhà văn hóa phường Vị Khê, tỉnh Ninh Bình mới (địa phận huyện Nam Trực, thành phố Nam Định, tỉnh Nam Định cũ), UBND phường tổ chức hội nghị triển khai công tác sắp xếp, sáp nhập tổ dân phố trên địa bàn phường (sắp xếp thôn, sắp xếp lại tổ dân phố 2026).
Trong cuộc trò chuyện với ca sĩ Quang Lê, danh hài Thúy Nga kể lại vụ tai nạn khiến cô "thoát nạn trong gang tấc".
Lần đầu đặt chân đến Hà Nội vào một ngày tháng Giêng lạnh buốt, tác giả mang theo sự háo hức của tuổi trẻ và trở về với đầy ắp ký ức về một Thủ đô vừa cổ kính, vừa hiện đại. Trong màn sương mùa đông, sắc đào Nhật Tân, mặt hồ Hoàn Kiếm bảng lảng hơi nước hay tiếng gió nơi quảng trường Ba Đình đã trở thành những lát cắt khó quên về Hà Nội trong lòng một người con phương Nam.
Ước mơ của em giản dị thôi: được học tiếp, được trở thành cô giáo, được quay về giúp chính nơi mình đã lớn lên. Và em sẽ giữ ước mơ đó, như một ngọn lửa, để mỗi khi mệt mỏi, em lại có lý do để bước tiếp.
Đại hội đại biểu toàn quốc Hội Nông dân Việt Nam diễn ra khi khát vọng phát triển đất nước đã được định hình rõ hơn, khi những thách thức toàn cầu đang dồn dập, khi nông dân – nông nghiệp – nông thôn được đặt vào vị trí chiến lược mới, “tâm thế mới” với yêu cầu tự thân của cả hệ thống tổ chức Hội, của từng người nông dân trước “kỷ nguyên vươn mình” của dân tộc.
Đối thủ của Mitsubishi Xpander trong phân khúc MPV 7 chỗ là Hyundai Stargazer đang sở hữu mức giá giảm sâu nhất khi giảm 107 triệu đồng, rẻ hơn KIA Morning.
Mô hình trồng sen kết hợp nuôi cá trên cùng diện tích đã giúp ông Lê Bá Khánh ở tỉnh Quảng Trị có lãi 100 triệu đồng/ha, cao gấp 3 lần trồng lúa. Không chỉ vậy, khi sen ra hoa còn làm đẹp đồng quê.
Phương Tây không thể tiếp tục phủ nhận những thất bại của Lực lượng vũ trang Ukraine tại Quân khu phía Bắc, nhà phân tích quân sự người Anh Alexander Merkuris bày tỏ quan điểm này trên YouTube.