Xem phim, tôi cảm thấy đau: Nhiều người không thiếu tình yêu, họ chỉ thiếu sự thấu hiểu
Đây là bi kịch mà nhiều người phải đối diện.
Báo điện tử của Trung ương Hội Nông dân Việt Nam
Tổng biên tập: Nguyễn Văn Hoài
Phó Tổng Biên tập: Phan Huy Hà (Thường trực), Lưu Phan, Đỗ Thị
Sâm, Hoàng Sơn
Giấy phép hoạt động báo điện tử số 115/GP-BTTTT do Bộ TT-TT cấp ngày 01/3/2022 và giấy phép
sửa đổi, bổ sung số 55/GP-BVHTTDL do Bộ VHTTDL cấp ngày 11/6/2025
Bản quyền thuộc về Báo điện tử Dân Việt.
Mọi hình thức sao chép lại thông tin, hình ảnh phải được sự đồng ý bằng văn bản .
Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để gửi bình luận
Xin chào, !
Bạn đã đăng nhập với email:
Đăng xuất
Đoàn chúng tôi đi chuyến ấy vẻn vẹn có ba người. Ba chàng trai theo tiếng gọi của Việt Minh đã “xếp bút nghiên lên đường tranh đấu”, góp phần cùng toàn dân tổng khởi nghĩa giành lại chính quyền tháng Tám năm 1945.
Trong những ngày sống gian nan tại chiến trường Bình Trị Thiên, song song với việc mở các lớp “bình dân học vụ” xóa nạn mù chữ cho những người dân nghèo, chúng tôi còn tổ chức những “đêm lửa trại”, thực tế là đêm sáng nhờ mấy chiếc đèn dầu, vì ở vùng đồng bằng duyên hải đói nghèo lấy đâu ra gỗ mà đốt lửa theo cung cách các hướng đạo sinh.

Bắt cọp -Ảnh minh họa: MẠNH TIẾN
Rồi thay nhau ngâm thơ, hò đò, nhảy múa, diễn kịch phần lớn do mình sáng tác. Tuyên truyền mà tuyệt nhiên không có chuyện diễn thuyết dài dòng, chỉ cần làm sao cho người xem thấy sức sống tràn trề của kháng chiến, từ đó tăng niềm tin tất thắng, thế là được. Tôi còn được lãnh đạo huyện phong cho một chức vụ rất oai là Phó Trưởng Ban bình dân học vụ huyện!
Ba anh em nhận được chỉ thị phải tự thu xếp chặng đầu của chuyến đi xa. Chặng đầu tuy ngắn vẫn không ít gian nan. Từ chiến khu Ba Lòng ở thượng nguồn sông Thạch Hãn, chúng tôi phải băng qua các trảng tranh bạt ngàn trên các đồi đất đỏ thuộc hai huyện Cam Lộ, Gio Linh thường xuyên có địch rình mò, ngang qua Quốc lộ 9 rồi qua sông Bến Hải mới đến được Chiến khu Thủy Ba, nay thuộc địa phận xã Vĩnh Thủy, huyện Vĩnh Linh.
Tại đây chúng tôi sẽ hợp với mấy đoàn nữa, cùng nhau rời chiến khu lên dãy Trường Sơn thời ấy còn là núi rừng nguyên sinh, trèo đèo vượt núi suốt một tháng ròng, băng qua thượng nguồn sông Gianh tới huyện Tuyên Hóa, tỉnh Quảng Bình.
Đặt được chân tới đây là coi như mỹ mãn. Từ đây không còn phải leo núi băng rừng, lại còn được ngồi bệt lên sàn những toa goòng sắt vốn được dùng chở đá bảo dưỡng thường xuyên con đường sắt xuyên Việt, đến làng Chu Lễ, tỉnh Hà Tĩnh. Đường ra Thanh, Nghệ còn xa nhưng đã tới được nơi đây, coi như chuyến đi đã mỹ mãn.
Vùng tự do Liên khu 4 thời ấy, ngoài một phần đất thuộc tỉnh Quảng Bình, chủ yếu gồm ba tỉnh Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh mênh mông núi cao rừng rậm, đồi đất trung du và đồng bằng duyên hải, kéo dài từ phía bắc đèo Ngang tỉnh Hà Tĩnh tới chân đèo Tam Điệp tỉnh Ninh Bình.
Tôi đâu có ngờ trong số những người cùng tham gia chuyến đi với mình có đồng chí lãnh đạo cao cấp Nguyễn Chí Thanh, và rồi trên đường đi còn lần lượt thêm ba Bí thư Tỉnh ủy: đồng chí Hoàng Anh tỉnh Thừa Thiên, đồng chí Đặng Thí tỉnh Quảng Trị và đồng chí Hoàng Văn Diệm tỉnh Quảng Bình. Dường như các vị ra Bắc dự một cuộc họp quan trọng nào đó do Trung ương triệu tập, tôi không am tường và giữ đúng nguyên tắc không được phép tò mò tìm hiểu.
Vừa đặt chân tới chiến khu Thủy Ba là bất kỳ đến đâu, gặp ai cũng nghe thốt ra câu nói đầu cửa miệng: “Cọp Thủy Ba, ma Trộ Rớ”. Cọp Thủy Ba có từ thuở xa xưa nhưng đặc biệt do nơi đây là rừng của hổ báo và cũng là vùng cư trú của người dân vốn từ phía Bắc theo Đoan Quận công Nguyễn Hoàng rời đất Thăng Long vào Nam lập nghiệp, mở rộng biên cương.
Cọp Thủy Ba sống trong một vùng rừng núi xen các điểm dân cư, có lẽ vì vậy chúng rất tinh quái. Cọp beo thường rình rập quanh các xóm thôn, gặp dịp là vọt ra vồ người, bắt gia súc. Bò bê lợn chó đã đành, người là món cọp háu hơn cả. Đối đầu, người dân Thủy Ba đâu có chịu kém.
Từ thuở xa xưa, dân làng Thủy Ba đã nổi tiếng về tài bắt sống cọp. Sử chép có lần người làng Thủy Ba giăng lưới bắt sống được một con cọp nặng hai tạ, đóng cũi mang về bãi Cây Sỏi (nay thuộc địa phận làng Thủy Ba Tây). Dân cả huyện rầm rập đến xem. Nhà vua ra lệnh bắt dân làng khiêng con cọp ấy vào kinh đô nộp triều đình, đi được nửa đường thì cọp chết vì... thiếu ăn.
Bản thân tôi cách đây 75 năm, lần đầu vừa đặt chân tới đất chiến khu Thủy Ba là đã nghe kể chuyện người dân săn bắt cọp cùng chuyện cọp vồ người. Ban đêm cả gia đình dồn lên ngủ trong căn nhà chính được làm kiên cố hơn cả, sau đó cửa đóng then cài. Cẩn thận như vậy nhưng đâu có phải người dân Thủy Ba quá ngại cọp.
Các làng, xóm sắp xếp trai tráng khỏe mạnh thành những xâu (tổ), mỗi xâu chừng vài chục người. Bất kỳ ai đã được xếp vào các xâu thì dù đang ở đâu, làm việc gì mà nghe vọng lại tiếng ba hồi chiêng làng dóng lên là ngay lập tức tập hợp lại theo xâu của mình, sẵn sàng vác rìu cầm dao lên đường đến những nơi thường chăng lưới bắt cọp.
Vẫn lời người dân hồi đó kể: Trong công việc làm ăn sinh sống hằng ngày, những ai có việc đi rừng ban đêm thường đi thành đoàn, thành kíp đã đành, mà còn phải đốt đuốc sáng trưng. Đoàn nào không có đuốc ắt gặp nguy cơ bất chợt bị cọp vồ.
Đi ban ngày thì mỗi người ngoài các gồng gánh của mình, trên vai còn phải vác thêm một ngọn giáo tre chĩa cái mũi nhọn hoắt lên trời. Bà con tốt bụng chuẩn bị sẵn cho ba chàng cán bộ trẻ từ vùng chiến khu của tỉnh vừa ra tới nơi mỗi người một ngọn giáo thẳng tắp dài chừng ba mét.
Ba chúng tôi được tháp tùng theo đoàn của Anh Thao, tên thường dùng của đồng chí Nguyễn Chí Thanh, cùng đoàn anh ra Bắc. Một đoàn cán bộ hiếm thấy. Ngoài tiểu đội quân bảo vệ được trang bị súng ống, lựu đạn đàng hoàng, còn có một tốp dân công chừng mươi người, mỗi người gánh hai cái sọt tre đựng gạo làm thức ăn đường cho đoàn và cho chính họ trong cuộc hành trình.
Đoàn rời vùng rừng xanh tỉnh Quảng Trị lên dãy núi cao thuộc địa giới tỉnh Quảng Bình, rồi dọc theo dãy núi thời ấy quen gọi hơn là núi Giăng Màn dài gần như vô tận lặn lội ra Bắc. Đi dọc Trường Sơn ta sẽ gặp những cái tên vốn có từ trước, cùng những địa danh đầy tính biểu tượng mới được đặt thêm sau này, tất cả rồi sẽ lưu danh vào lịch sử cuộc kháng chiến chống Pháp ở miền Trung, đại loại như Liên U, Ba Rền, Khe Sâu, Hói Cạn...
Đội quân hộ vệ đoàn khách và tốp dân công gánh gạo cũng có dăm ba người ngoài hành trang của mình có thêm cây vác giáo, thực tế chỉ ba chàng trai chúng tôi là nghiêm túc nhất, bất cứ lúc nào cần chuyển dịch dù xa hay gần cũng kè kè ngọn giáo tre chĩa mũi nhọn lên trời.
Có hôm vác giáo đi đường xa mệt quá, anh em phải cài cái gốc cán vào sợi dây đeo ba lô cho đỡ tê tay. Một vài hôm sau, khi đã đi sâu lên dãy núi Giăng Màn, chúng tôi để ý thấy trong cả đoàn chẳng còn có ai vác giáo nữa, ba chúng tôi cùng lẳng lặng xếp luôn ba khúc tre ngay ngắn để lại ven đường. Thì ra lên đến rừng nguyên sinh không còn phải lo gặp cọp. Chuyện thật mà tưởng như đùa!
Tôi để ý trong số những người dân được phái đi gánh gạo, có một anh chàng người cao và gầy, dáng đi nhanh nhẹn nhưng miệng lại móm mém bởi không còn chiếc răng cửa nào. Anh chàng này lúc nào cũng có sẵn chuyện vui kể cho đồng đội nghe để tạm quên gánh nặng đường dài.
Một lần, đoàn cán bộ ra Bắc quan trọng đến thế vẫn đi lạc trong rừng. Bởi ngay đến tốp dân quân dẫn đầu, hầu hết là đồng bào dân tộc thiểu số tại chỗ quen sống với rừng núi, mà có khi còn phải chặt cây vạch lá mở lối đi. Vậy là hôm ấy đoàn không kịp đến nơi có đặt trạm giao liên nghỉ qua đêm, sáng hôm sau sẽ có tốp dân quân khác tất cả đều là người tại chỗ, dẫn đường đi tiếp.
Đành nghỉ tạm một đêm tại một bãi dốc thoai thoải ven bờ con suối. Một bếp lửa to được đốt lên, rừng rực thâu đêm giữa rừng sâu. Đoàn cán bộ cấp cao cùng với đội bảo vệ và ba chàng trai nằm quanh bếp lửa chính. Tổ dẫn đường cùng đoàn dân công gánh gạo, hầu hết là người dân tại chỗ, đốt củi nghỉ qua đêm tại phía đầu và phía cuối đoàn.
Đang lúc cả đoàn ngon giấc, nhiều người chợt giật mình thức dậy. Tiểu đội quân bảo vệ có vẻ như hơi lo. Không rõ từ đâu những hạt sỏi thỉnh thoảng lại rơi xuống đoàn cán bộ. Tai tôi nghe rõ lời anh em xì xầm bàn bạc.
Có người đồ chừng, chắc hẳn vào mùa lũ nước suối dâng cao, nhiều hạt sỏi bị thác nước cuốn theo đã kẹt lại đâu đó trên các cành cây, đêm nay gặp cơn gió mạnh nên rơi xuống. Một cách lý giải chẳng đủ sức thuyết phục ai, bởi ngay giữa lúc này đây, khi mọi người đều đã tỉnh giấc trong đêm rừng yên ắng và đang cùng nhau chuyện trò, thi thoảng vẫn có viên sỏi dường như từ phía nào đó dưới đất ném tới hơn là từ các ngọn cây cao rơi xuống.
Anh phụ trách tổ bảo vệ nháy mắt ra hiệu cho mấy đội viên, rồi cùng nhau lặng lẽ đứng lên chìm vào đêm tối.
Một lát sau, chính mấy anh ấy dẫn một người cao gầy, miệng móm mém, đến trình với trưởng đoàn. Chính cậu này đây đã dở trò nghịch kỳ quặc. Cậu ta tự tay xuống suối vốc nắm sỏi, chờ lúc mọi người ngon giấc thì nhặt vài hạt ném vu vơ về phía đoàn khách.
Anh Thao cũng đã thức dậy từ lâu như mọi người. Anh bình thản ngồi bên bếp lửa, trên môi phì phèo điếu thuốc lá. Thủ trưởng tuyệt nhiên không nổi nóng như nhiều người nghĩ. Anh bảo anh dân công ngồi xuống cạnh anh, chuyện trò thân mật.
“-Tại sao cậu còn trẻ mà miệng mồm đã móm mém thế kia?”. “-Dạ, tại Tây hắn đi càn, hắn bắt được tui lúc vai tui vác cây mác của du kích xã. Hắn đè tui xuống hè nhau đần cho một trận gãy hai hàm răng cửa, liệt một cẳng tay, tưởng chết luôn trong đêm. Thấy tui ngất xỉu, hắn quẳng vào bụi cây ven đường rồi bỏ đi. Rứa mà tui vẫn sống. Rứa mà tui vẫn bò về được với tiểu đội của mình. Rồi cứ rứa, chúng tôi lại đi rình mò đánh lũ giặc Tây...”.
Câu chuyện anh kể thật dí dỏm. Anh chàng nói với ông cán bộ cấp cao mà cứ tự nhiên như đùa giỡn với đồng đội khi anh em chuyền tay nhau cái gáo dừa, mỗi người hớp một ngụm nước chè xanh vừa mới nấu. Anh Thao rút một điếu thuốc lá, tự tay bật lửa châm cho anh chàng: “Cậu dũng cảm đấy, cậu xứng đáng được biểu dương.
Nhưng mình hỏi thật cậu, căn cớ chi cậu lại quăng sỏi xuống đầu bọn mình?”. Anh chàng ta lại móm mém cười: “Dạ, tui muốn thử coi các cụ cấp trên có giống như mọi người khác trên đời này, ai cũng sợ ma hơn là sợ giặc?”.
Một năm sau, vào khoảng đầu mùa thu năm 1949 tôi rời thị trấn Đô Lương tỉnh Nghệ An quay trở lại chiến trường Bình Trị Thiên làm phóng viên Báo Cứu Quốc. Vừa về tới địa giới tỉnh Quảng Trị, mỗi lần nhắc đến chuyện cọp Thủy Ba là được đồng bào cho biết: “Anh vô tiếp trong Đường 9, thử hỏi bà con trong đó. Cọp Thủy Ba dường như đã theo chân nhau vô trong nớ kiếm ăn hết cả rồi. Đã lâu lắm dân làng này không nghe ai nói chuyện ban đêm có nghe tiếng gầm gừ của hùm hay beo”.
Đường 9, tức Quốc lộ 9 nối liền hai nước Việt Nam và Lào băng ngang dãy núi Trường Sơn là chiến trường khốc liệt tại miền Trung hồi bấy giờ. Đạo quân Pháp gồm toàn lính lê dương chuyên đi đánh thuê đóng tại đất Lào vốn rất hung hăng hiếu chiến. Chúng có mưu đồ, và đó cũng là nhiệm vụ được chính quốc giao, bất ngờ rời thị xã Savannakhet cấp tốc về đánh chiếm Đông Hà, tỉnh Quảng Trị.
Lần nào chúng cũng bị quân ta chặn đánh, chẳng mấy khi qua khỏi cầu Đakrông. Lần nào chúng cũng phải hốt hoảng chạy tháo thân, để mặc các đồng đội chết hoặc bị thương nằm khắc khoải ven đường. Trước sau rồi họ cũng chết, không bỏ mạng vì súng đạn của quân ta cũng chết vì đói cơm khát nước.
Đồng bào đồn, có lẽ vì vậy mà hùm beo từ các rừng núi xanh gần con Đường 9 đánh hơi thấy mùi xác chết đã lần lượt theo chân nhau mò về đây kiếm mồi chăng. Nghe nói trong đêm rừng mù mịt sương dày, hổ báo vẫn lởn vởn lần đi theo sau các bóng ma.
Tôi và mấy anh bạn cùng đi nghe nói thế sợ quá, không dám băng qua Quốc lộ 9 vào thẳng chiến khu Ba Lòng, nơi Phân Khu ủy cư trú và Bộ chỉ huy quân đội Phân khu Bình Trị Thiên đặt bản doanh. Đành quặt lối, tìm đường băng ngang qua địa phận hai huyện Gio Linh, Cam Lộ về gần Cửa Việt, nhờ các anh dân quân giúp cho con đò băng qua hạ lưu sông Thạch Hãn, sang huyện Triệu Phong.
Từ đây đã có sẵn các anh giao liên dẫn lối, từ xã Triệu Sơn lại ngược lên bến Trấm, nơi ngày đêm luôn có “Đò em lên xuống Ba Lòng/ Chở người cán bộ lên vùng chiến khu” (thơ Lương An) trình giấy giới thiệu cùng thẻ phóng viên bắt đầu làm nhiệm vụ.
Một năm sau, vừa hết thời hạn chuyến đi công tác xa, tôi nhận được điện khẩn của tòa soạn báo gọi trở về vùng tự do Thanh Hóa, chuẩn bị tham gia Chiến dịch Trung du Bắc Bộ. Cùng ra Bắc với tôi trong chuyến đi này có nhà thơ Minh Huệ, tác giả bài thơ nổi tiếng hồi đó “Đêm nay Bác không ngủ”.
Anh vào chiến trường sau tôi nhiều, nhưng khi nhận được lệnh ra Bắc lại có vẻ như nôn nóng muốn trở về luôn tức khắc với quê hương xứ Nghệ. Về sau mới biết, nhà thơ có người vợ chưa cưới là một cô giáo dạy văn đang trông ngóng chàng.
Hai chúng tôi tình cờ gặp nhau ở chiến khu Nam Thừa Thiên. Để đỡ vất vả và rút ngắn thời gian đi đường, hai anh em quyết định không ra Bắc theo hành trình quen thuộc là từ chiến khu ở phía Nam thượng nguồn sông Hương về đồng bằng ven biển, băng qua mấy cửa biển ra tỉnh Quảng Trị tìm đường ngược lên vùng núi Vĩnh Linh, từ đây sẽ leo dọc Trường Sơn ra Bắc.
Hai ta cứ theo con đường mòn ven núi mà đi, thế nào rồi cũng đến được chiến khu Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị. Nghe nói quân đội và dân quân hai tỉnh Trị Thiên vừa mới mở thêm con đường này, chúng ta không phải lo đường rừng quá vắng, cũng chẳng sợ lạc đường.
Gần trưa chúng tôi băng ngang một trảng đồi đất cằn. Nhìn bốn phía xung quanh chỉ thấy lúp xúp toàn những bụi sim mua, lau sậy. Chỉ hai bên ven đường đi dọc theo các mé chân đồi là có nhiều hơn một ít bụi bờ xanh tươi. Người dân bảo tại đất ven chân đồi bao giờ cũng có độ ẩm cao hơn ở phía trên, càng lên cao đất càng cằn do thiếu nước. Nghe nói con đường mòn này tới đây là sắp phải băng qua một con suối, nhưng đang giữa mùa khô, không phải lo lũ lụt dâng đầy - chúng tôi lại động viên nhau.
Đúng là càng xuống thấp, lau lách hai bên lối đi càng xanh tốt. Nhiều nơi bụi bờ cao quá đầu người. Hai anh em mỗi người một cái ba lô nhỏ trên vai, chiếc bi đông đựng nước tòn ten bên hông trái, tay cầm cây gậy tre thoăn thoắt bước, cố đến cho bằng được cái bản thưa thớt của bà con người Vân Kiều xin nghỉ lại qua đêm, cố sao cho kịp trước khi trời tối. Khi cảm thấy trong bầu không khí giữa trưa oi nồng dường như bắt đầu loáng thoáng có chút hơi mát, chúng tôi biết đã đến lúc sắp gặp con suối.
Đột nhiên bàng hoàng nghe từ phía trước, không xa chỗ hai anh em đang lăm lăm bước, gần lắm, sát ở đâu đây ngay trước mặt có tiếng cọp gầm, đúng là tiếng cọp gầm giữa ban ngày ban mặt!
Kinh hoàng, chúng tôi vừa cùng gào to đuổi con thú vô hình vừa quay lưng chạy ngược trở lại, chạy một mạch mệt đến đứt hơi, cố bươn lên cho kỳ được ngọn đồi. Khi đã lên tới được đỉnh đồi, xung quanh đỉnh chỉ còn lơ thơ mấy bụi sim mua cằn cỗi, hai anh em mới thật yên tâm dừng chân ngồi nghỉ một lát lấy hơi.
Mồ hôi tuôn ra ướt đẫm hai bộ áo quần bộ đội chúng tôi vừa được Bộ Chỉ huy Phân khu cấp cho làm kỷ niệm chiến trường, khi hai chàng đến chào tạm biệt lên đường trở ra Bắc.
Tôi nốc cạn bi đông nước vẫn cảm thấy khát cháy cổ. Hai anh em ngồi bên nhau dưới ánh nắng trưa, bốn con mắt cùng ngóng về phía chân đồi, mong sớm gặp được một đoàn người nào đó đi ra hướng Bắc, chúng tôi sẽ ùa xuống xin nhập đoàn cùng đi với họ, càng đông người càng đỡ ngại gặp hổ báo bất thần.
Chờ đợi mãi, cuối cùng rồi cũng nhận ra giữa núi đồi trưa vắng lặng thấp thoáng bóng ba anh dân quân. Một tổ quân du kích thì đúng hơn. Hai anh được trang bị hai khẩu súng trường, một anh vác ngọn giáo, đang rảo bước từ phía Nam ra.
Chúng tôi chạy vội xuống đồi. Ba anh du kích trố mắt ngạc nhiên nhìn hai anh chàng bộ đội, đều có mặc quân phục hẳn hoi mà sao cứ hớt ha hớt hãi. Nghe chuyện, anh tổ trưởng nói: “Đúng là hai eeng vừa gặp cọp hay gặp beo rồi đó. Vùng này nghe người dân vẫn nói có mấy con cọp hay con beo, trưa mô cũng lần xuống khe tìm nước uống”.
Thế là ba anh du kích tiếp tục đi trước dẫn đường, hai chàng bộ đội bước sát theo sau. Lội qua khỏi con suối với dòng nước mát rượi, một anh quay lại hỏi: “Vừa rồi hai eeng có chộ (thấy) dấu chân con cọp hay con beo trên cỏ? Con thú hoang này chắc chưa đủ độ lớn cho nên chúng còn sợ người. Các eeng may mắn vừa được trời ban cho phước lành đó”.
Tôi không nhận thấy rõ dấu chân beo hay cọp nhưng rõ ràng có những ngọn cỏ ven bờ suối bị nhàu nát, cách nhau đều đều, rồi lẩn khuất vào đâu đó trong các bụi bờ rậm rịt.
Thời trẻ tôi mấy lần ra Bắc vào Nam dọc theo dãy Trường Sơn mà chưa lần nào gặp cọp Thủy Ba hay hùm Đường 9, tôi cũng chẳng sợ ma hơn là sợ cọp, nhưng lại kinh hoàng khi suýt đụng đầu với báo Thừa Thiên. Ơn trời, chàng trai đã không sớm biến thành ma Trộ Rớ hay nằm lại bên con Đường 9, mà vẫn tồn tại đến hôm nay để trở thành một bác lão thành lọm khọm.
Đây là bi kịch mà nhiều người phải đối diện.
Từ một cậu bé làm nghề săn bắn, vô tình cứu vua Càn Long trong một lần đi săn, rồi được vua đưa về kinh thành để những lão sư giỏi nhất dạy võ công. Cuối cùng Trung Ngọc trở thành tướng lĩnh, giúp nhà Thanh đánh bại 30 vạn quân Nga xâm lược.
EU có thể quyết định về tài sản của Nga bằng đa số phiếu đơn giản, nhưng nếu Bỉ từ chối, tài sản do nước này nắm giữ sẽ không được sử dụng cho khoản vay, người đứng đầu cơ quan ngoại giao Liên minh châu Âu Kaja Kallas thừa nhận.
Nhìn lại toàn bộ cuộc đời Thang Hòa, lý do ông không bị Chu Nguyên Chương diệt trừ không nằm ở việc công lao ít hay nhiều, mà ở trí tuệ tiến thoái đúng lúc...
Phần lớn các tờ báo Thái Lan đều thở phào nhẹ nhõm khi chứng kiến ĐT bóng chuyền nữ Thái Lan lội ngược dòng giành chiến thắng 3-2 trước ĐT bóng chuyền nữ Việt Nam ở trận chung kết môn bóng chuyền nữ SEA Games 33.
Hiệu trưởng Trường Cao đẳng Du lịch Hà Nội cùng 2 cán bộ của trường bị Cơ quan An ninh điều tra Công an TP Hà Nội khởi tố để điều tra hành vi lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi chi trả tiền bồi dưỡng cho sinh viên tham gia phục vụ lễ kỷ niệm, diễu binh, diễu hành A80.
Đã có 3 thời điểm đứng trước match point, tuy nhiên đội tuyển bóng chuyền nữ Việt Nam lại tuột khỏi tay hết sức tiếc nuối trong trận chung kết SEA Games 33 với kì phùng địch thủ Thái Lan.
Trận chung kết bóng chuyền nữ giữa ĐT bóng chuyền nữ Việt Nam và ĐT bóng chuyền nữ Thái Lan phải phân định thắng thua ở set thứ 5. Trong set đấu quyết định tấm HCV, hai đội tạo nên màn so tài nghẹt thở khi liên tục giằng co từng điểm, cống hiến cho khán giả một trận đấu kịch tính đến những pha bóng cuối cùng.
Nga tuyên bố không muốn tiến hành đàm phán theo kiểu “loa phóng thanh” sau khi Tổng thống Volodymyr Zelensky tuyên bố Ukraine sẵn sàng từ bỏ yêu cầu gia nhập Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO), dù Moscow khẳng định vấn đề này vẫn là trụ cột trong các cuộc đàm phán hòa bình.
Tuấn Anh, Phạm Lý Đức trở lại "giải cứu" HAGL?; CLB Thái Lan từ chối sang Campuchia thi đấu; HLV Shin Tae-yong bác bỏ khả năng dẫn dắt ĐT Indonesia; Barcelona đánh tiếng muốn có Mainoo; Ronaldo muốn tăng lượng cổ phần ở Al-Nassr.
Phương án bảng giá các loại đất áp dụng từ năm 2026 tại TP.HCM đã được Hội đồng Thẩm định thông qua trên cơ sở đề xuất của Sở Nông nghiệp và Môi trường.
Chỉ trong vòng một tháng, Nguyễn Tích Phát (SN 2008) và Mai Quốc Tiến (SN 2007, cùng trú phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai) đã thực hiện hàng loạt vụ trộm cắp, lấy 14 xe máy tại khu vực chung cư nhà ở xã hội An Phú Thịnh và gần Trường Đại học FPT Quy Nhơn.
Một đoạn video vừa xuất hiện, được cho là ghi lại hình ảnh một phi công người Ukraine làm việc cho Liên Hợp Quốc (LHQ) bị nhóm khủng bố Al-Shabaab bắt giữ sau khi chiếc trực thăng của ông buộc phải hạ cánh khẩn cấp tại Somalia, theo Aerotime.
ĐT bóng chuyền nữ Việt Nam đã thi đấu rất quyết tâm nhưng không thể tạo ra bất ngờ khi thua ngược ĐT bóng chuyền nữ Thái Lan 2-3 trong trận chung kết bóng chuyền nữ SEA Games 33.
Trong bộ sưu tập Elements of Nature, Clara tìm đến vẻ đẹp nguyên bản nhất của thiên nhiên. Nếu Forest Green mang hơi thở rừng sâu, Ocean Blue gợi sắc đại dương và Sakura Pink mềm mại như cánh hoa xuân, thì Arctic Black lại đại diện cho một thế giới khác: tĩnh lặng – mạnh mẽ – tối giản tuyệt đối.
Sau sáp nhập hành chính, xã Thanh Thịnh (Thái Nguyên) đã không ngừng nỗ lực vượt khó, triển khai đồng bộ Chương trình mục tiêu quốc gia vùng đồng bào dân tộc thiểu số và miền núi. Từ đầu tư hạ tầng, hỗ trợ nhà ở, đào tạo nghề đến bảo tồn văn hóa, chương trình đã trở thành “điểm tựa” quan trọng, góp phần tạo nên chuyển biến rõ nét, giúp nâng cao đời sống người dân.
Chiều 15/12, tại TP Cần Thơ, đã diễn ra lễ công bố Bệnh viện Đại học Nam Cần Thơ đạt chứng nhận kiểm định quốc tế của Tổ chức AACI (Hoa Kỳ). Bà Nguyễn Thị Ngọc Điệp - Phó Chủ tịch UBND TP Cần Thơ đã tham dự và có bài phát biểu.
Đóng vai Tôn Ngộ Không kinh điển nhất màn ảnh châu Á nhưng mức cát xê Lục Tiểu Linh Đồng nhận được lại khá hẩm hiu. Thông tin khiến nhiều người phải ngã ngửa.
HLV Kim Sang-sik đã chấm U22 Việt Nam điểm tối đa sau chiến thắng 2-0 trước U22 Philippines để xuất sắc lọt vào chung kết bóng đá nam SEA Games 33.
Bộ Giáo dục và Đào tạo đang dự thảo Thông tư ban hành Điều lệ trường tiểu học, trường trung học cơ sở, trường trung học phổ thông và trường phổ thông có nhiều cấp học.
Theo tử vi ngày mai, với vận may này, 3 con giáp đón phước lành, tiền tiết kiệm sẽ đổ về từ mọi hướng, và các khoản thu nhập bất ngờ sẽ tăng gấp đôi.
Nguyễn Thị Oanh tiếp tục thi đấu xuất sắc trên đường chạy 10.000m nữ để bảo vệ thành công HCV SEA Games cô đã giành được, đây là HCV thứ 14 của cô ở đấu trường này.
Áp dụng tiến bộ khoa học kỹ thuật vào sản xuất và chuyển đổi đất trồng lúa kém hiệu quả sang trồng đậu phộng (trồng lạc), nhiều hộ dân ở xã Ia Trốk (huyện Ia Pa, tỉnh Gia Lai trước sắp xếp, sáp nhập, hợp nhất) thu về lợi nhuận vượt trội. Mô hình này đã mở ra cơ hội cho bà con nông dân địa phương.
Nga hôm 15/12 cho biết đã xảy ra các cuộc tấn công bằng tên lửa và máy bay không người lái nhằm vào Belgorod, khu vực Moscow và các cơ sở năng lượng trong đêm, đồng thời tuyên bố đã đánh chặn hơn 140 UAV của Ukraine.
Tại phiên phúc thẩm vụ án Phúc Sơn, cựu Bí thư Tỉnh ủy Vĩnh Phúc Phạm Văn Vọng trình bày hoàn cảnh sức khỏe yếu, bản thân mắc nhiều bệnh nền, vợ đang điều trị bệnh hiểm nghèo, đồng thời xin HĐXX xem xét cho hưởng án treo để có điều kiện chăm sóc gia đình và lo hương khói cho người thân.
Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương Trần Sỹ Thanh nhấn mạnh: “Chưa bao giờ Hà Nội mạnh như bây giờ và đủ điều kiện để chúng ta thực thi ước mơ của Đảng bộ, chính quyền và nhân dân Hà Nội”.
Giữa những ngày thi đấu căng thẳng tại SEA Games 33, câu chuyện của hai kình ngư Võ Thị Mỹ Tiên và Phạm Thanh Bảo thu hút sự quan tâm, chú ý của người hâm mộ.
Tỉnh Bắc Ninh (bao gồm cả Bắc Giang sau sáp nhập, hợp nhất) hiện có khoảng 260 làng quan họ thực hành và hơn 600 câu lạc bộ quan họ với gần 10 nghìn hội viên tham gia. Việc đưa quan họ trở thành sản phẩm du lịch độc đáo không chỉ góp phần bảo tồn nghệ thuật truyền thống mà còn tạo ra sức sống kinh tế - văn hóa bền vững cho quê hương Bắc Ninh.
Công dân Việt Nam đang ở các tỉnh biên giới giữa Campuchia và Thái Lan được khuyến cáo ngay lập tức di chuyển khỏi các khu vực giao tranh, chủ động liên hệ ngay với các cơ quan đại diện Việt Nam tại sở tại để được hỗ trợ khi cần thiết.
Dù chưa sở hữu 100% vốn góp tại Công ty Phú Việt Tín, bà Nguyễn Thị Như Loan đã thống nhất với ông Bùi Cao Nhật Quân của Novaland về việc bán lại khu đất 39 Bến Vân Đồn với giá hơn 800 tỷ đồng để hưởng lợi 381 tỷ đồng.