Chủ đề nóng

Tận thấy người mù phóng xe máy vèo vèo trên phố

Chủ nhật, ngày 25/07/2010 13:33 PM (GMT+7)
Aa Aa+
Ông Nguyễn Minh Đức - Chủ tịch hội người mù Nghệ An cho biết, trường hợp anh Lê Đình Hậu ở Quỳnh Lưu, Nghệ An bị mù vẫn lái xe máy quả là một trường hợp từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ mới thấy lần đầu.
Bình luận 0

Sáng 12/7, chúng tôi có mặt tại ngôi nhà số 38 đường Đinh Bạt Tụy, trụ sở Hội Người mù tỉnh Nghệ An. Ông Nguyễn Minh Đức - Chủ tịch hội đã ngồi chờ từ sáng sớm. Ông Đức kể, ở Hội Người mù Nghệ An có khá nhiều trường hợp có khả năng đặc biệt. Ví dụ như anh Nguyễn Sỹ Hải ở TP Vinh, bị mù cả hai mắt, lại cụt một tay mà bắt cá rất giỏi, hay như anh Vy Văn Ngữ (Nghi Lộc) mất cả đôi mắt và cụt tay phải song lại có thể chơi đàn guitar cực hay...

Anh Hậu tránh chiếc xe ôtô đi ngược chiều rất thiện nghệ.

Thế nhưng trường hợp anh Lê Đình Hậu (xóm 4, Quỳnh Tam, Quỳnh Lưu, Nghệ An) thì quả là một trường hợp từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ ông mới thấy lần đầu tiên.

Nói đến đây như sợ chúng tôi chưa tin, ông Đức lật đật mở máy điện thoại gọi cho Chủ tịch Hội Người mù huyện Quỳnh Lưu. Lấy được số điện thoại của anh Hậu, ông Đức tiếp tục gọi vào số của anh này, dặn từ giờ đến tối không được đi đâu, "có nhà báo đến thăm"!

Xong việc, ông Đức mới xoa tay ngồi xuống kể tiếp. Đó là một ngày hè năm 2007, khi ông đang làm việc tại Hội thì có tiếng xe máy vè vè chạy đến. Thế rồi có người bước vào, tự giới thiệu tên là Hậu, hội viên Hội Người mù huyện Quỳnh Lưu. "Có phải Hậu mù đi xe máy không?" - ông Đức hỏi ngay. "Dạ đúng anh ạ" - Hậu trả lời.

Sau khi trao đổi một số công việc như triển khai công tác vay vốn, hỗ trợ cho hội viên sản xuất... chủ đề đi xe máy lại được mở ra. "Đầu tiên tôi phải lấy tay, kiểm tra mắt của Hậu xem chú ấy có thật... không nhìn thấy gì không. Quả đúng là bị mù thật, vì mắt của Hậu hoàn toàn không có tròng!" - Ông Đức kể tiếp.

"Anh có dám ngồi lên xe em đèo một đoạn không" - Hậu đề nghị. Được mọi người cổ vũ, mặc dù cũng run lắm song ông Đức cũng vẫn bước lên xe. Hậu từ từ nổ máy, rồi phóng vút đi trong sự ngỡ ngàng của rất nhiều hội viên cũng như người dân hiếu kỳ ở TP Vinh. Hậu chạy hết đường Đinh Bạt Tụy rồi vòng ra Quốc lộ 1A. Ít phút sau mới quay về, trả ông Đức lại vị trí cũ.

"Điều mà tôi "ngợp" nhất là Hậu lái xe vào trụ sở Hội không qua cổng chính mà vào bằng cổng phụ. Cổng chính rộng tới 5m, còn cổng phụ chỉ rộng hơn 1m Hậu cua vào rất "ngọt" anh ạ" - ông Đức thuật lại. Thời còn thanh niên, ông Đức cũng đã thử đi xe đạp nhưng chỉ lòng vòng được trong sân của Hội chứ chưa bao giờ dám đi ra ngoài đường. "Mình có nhìn thấy gì đâu, nhỡ đâm tùm lum thì chả rước họa vào thân".

Trưa 12/7, chúng tôi bắt xe ôm nhằm hướng Quỳnh Tam thẳng tiến. Vượt 80km trong cái nắng hầm hập, chúng tôi đã có mặt tại xóm 4 vào lúc 2h chiều. Sau vài lần hỏi đường thì tôi cũng tìm được ngôi nhà mà có người chủ là "quái xế".

Nhà vắng vẻ quá, đón tôi chỉ là mấy đứa trẻ lít nhít. "Bố cháu có nhà không?". "Bố đèo mẹ đi bán tăm rồi chú ạ" - đứa lớn nhất trong số 4 đứa trẻ trả lời. Lát sau, mấy người hàng xóm kéo nhau sang: "Anh có số điện thoại di động của chú ấy chưa, gọi bảo chú về đi". Thì ra hai anh chị vẫn tranh thủ đi bán tăm! Trong thời gian chờ đợi, tôi hỏi luôn: "Trong số các bác đây đã có ai từng được thưởng thức tài nghệ lái xe của anh Hậu chưa ạ?".

"Có tôi đây" - một cụ già lên tiếng. Cụ tự giới thiệu tên là Nguyễn Thanh Nghi, năm nay 79 tuổi, cũng trú tại Quỳnh Tam. Cái lần mà cụ được thưởng thức tài nghệ lái xe của anh Hậu là vào hè năm 2008 khi anh Hậu nhờ cụ đưa sang xã bên để mua bò.

Từ Quỳnh Tam vào trong ấy khoảng gần chục kilômét đường làng khấp khểnh ổ trâu, ổ voi, nên lúc đầu cụ Nghi ngại không dám đi. Anh Hậu phải thuyết phục mãi cụ mới ngồi lên xe. "Cảm giác ngồi trên xe nó không khác gì khi được người mình thường chở anh ạ. Không biết thằng Hậu có mắt nơi mô mà cả quãng đường gần 20km vừa đi vừa về mà không bị vấp váp lần nào" - Cụ Nghi kể.

Cụ vừa dứt lời thì có tiếng xe máy vè vè xộc thẳng vào sân. "Vợ chồng thằng Hậu về rồi đấy" - mọi người lao xao. Trên chiếc xe Dream màu nâu là hai người đội mũ bảo hiểm kín mít. Phi xe vào giữa sân, người cầm lái về số không, gạt chân chống một cách thuần thục rồi được vợ dắt vào nhà. "Anh là Lê Đình Hậu phải không ạ?". "Vâng, tôi đây". Trước mắt chúng tôi là một người đàn ông cao chừng 1,55m, đậm người. Anh có khuôn mặt vuông chữ điền, sống mũi cao, nếu không bị tật ở mắt thì có thể nói là điển trai.

"Dạ thưa, anh chính là người có thể chạy xe máy khắp mọi nơi?" - tôi không nén nổi tò mò. "Vâng, không tin anh có thể lên xe để kiểm chứng luôn". Sau khi hướng dẫn một người hàng xóm của anh Hậu cách ghi hình, tôi lập tức leo lên xe anh Hậu, nói thật là cũng hơi "ca-mơ-run".

"Lần này là chở cán bộ Nhà nước, anh phải thật cẩn thận nhé" - mấy người hàng xóm trêu đùa. "Các bác yên tâm, em chạy xe 10 năm rồi chưa ngã lần nào mô. Đây lại là "địa bàn" quen thuộc của em thì lại càng không đáng lo". Hệt như người đi xe bình thường khác, anh Hậu chống chân trái xuống đất, còn chân phải đạp cần khởi động. Xe nổ, anh vào số rồi bắt đầu nhả phanh, mớm ga.

Ngõ vào nhà anh Hậu là một con đường đất rộng chừng hơn 1m lại khá dốc và gạch đá ngổn ngang. Anh Hậu cứ "nhắm" đúng tim đường mà đi, tới đoạn gần cua thì anh cũng giảm ga nhấn phanh rồi vào cua rất "ngọt". Ra tới đường trải nhựa (rộng tầm 3m) thì anh bắt đầu tăng ga. Anh căn đường khá chuẩn, lúc nào xe cũng gần ở mép đường bên phải. Chạy được chừng 200m thì có một chiếc xe máy đi ngược chiều. Lập tức anh Hậu ép về bên phải, tránh ngon ơ.

Từ đây, anh Hậu bắt đầu tăng ga. Đồng hồ côngtơmét cứ nhích dần 30 rồi 40, 45 đến 50km/giờ. Đi thêm khoảng 400m nữa thì bất ngờ trước mặt có chiếc ôtô đi ngược chiều. Thú thật là lúc này tôi bắt đầu thấy hoảng vì chiếc xe kia to quá, chiếm gần hết bề rộng của đường, không biết anh Hậu có tránh được không. Trong giây lát, một ý nghĩ vụt qua "có khi phải... nhảy xuống trước!?".

Kể ra thì dài, nhưng sự việc chỉ diễn ra trong vòng 5-7 giây đồng hồ ngắn ngủi. Chỉ thấy anh Hậu ghìm phanh, nép hết cỡ vào phía lề bên phải và rồi chiếc ôtô phóng vụt qua. Khoảng cách giữa 2 xe vẫn tương đối an toàn. Khi mà đã được anh Hậu chở về căn nhà cấp 4 của anh, tôi vẫn chưa tin rằng mình vừa được một người mù chở đi chơi.

Chị Trần Thị Lợi, vợ anh kể: Mặc dù là người ở cùng xã Quỳnh Tam, song ban đầu khi nghe người dân kể chuyện anh Hậu mù ở xóm 4 có thể đi xe đạp, xe máy thì chị cũng rất nghi hoặc. Phải tới lúc nhìn thấy tận mắt, ngồi cùng xe thì chị mới tin là thật. Cũng chả biết trời đất run rủi thế nào mà chị yêu và lập gia đình với anh năm 2000. Chị Lợi nói tiếp, cũng chả riêng gì chị mà có rất nhiều người không tin chuyện chồng chị có thể lái xe máy. 

Theo Minh Tiến
An ninh Thế giới

 

Mời các bạn đồng hành cùng báo Dân Việt trên mạng xã hội Facebook để nhanh chóng cập nhật những tin tức mới và chính xác nhất.
Tin cùng chuyên mục
Xem theo ngày Xem