Chủ đề nóng

Sống“nhảy”, đu với "tử thần" giữa những làn xe

Thứ năm, ngày 14/04/2011 06:29 AM (GMT+7)
Aa Aa+
Những người này đánh đu với “tử thần” bằng cái nghề nguy hiểm trên đường Xuyên Á, quốc lộ 1A, xa lộ Hà Nội đi qua TP.HCM. Lọt thỏm giữa làn xe tải, xe khách, họ vẫn với tay hoặc nhảy lên cabin, cửa sổ xe để mời chào...
Bình luận 0

“Câu cơm” mạo hiểm

Cánh tài xế thường xuyên qua lại cung đường này chẳng lạ lẫm gì với họ, thậm chí trong mắt họ, dù có cảm thông bao nhiêu thì cũng không giấu được sự bực dọc khi nhắc đến những người bán hàng rong này.

Anh Trương Thế Công, một tài xế xe containner cho biết: “Tụi tui ớn nhất là mấy ông, mấy bà này, luồn lách từ xe này sang xe kia, rồi đu bám lên xe, mời mua đồ. Lúc xe đang chạy mà mấy bà còn chạy theo mời mọc. Nói thiệt, nếu về cái khoản liều mạng thì mấy bà này là số 1. Lỡ không để ý mấy bà đi tùm lum ở dưới, rồi nhấn ga “chẹt” vô thì cả mình cũng chết”.

Đúng như lời anh tài xế xe này nói, những hình ảnh mà chúng tôi ghi nhận được là cả “đội quân” bán dạo cứ vô tư luồn lách giữa quốc lộ, mặc cho những chiếc xe có trọng tải lớn đang lăn bánh chậm chạp qua đoạn đường đông đúc.

Chị Nguyễn Thị Lụa, quê ở Cà Mau, là một người bán báo dạo trần tình: “Tụi tui biết chạy ra giữa đường là nguy hiểm chứ, nhưng không làm nghề này thì chẳng biết làm nghề gì nữa. Tui học đến lớp 3 là nghỉ học, bây giờ có vào làm công nhân thì phải hết cấp 2, có công ty còn tuyển công nhân phải học hết cấp 3 nữa. Trước đây, tui có đi làm phụ hồ thì lại bị mấy ông cai thầu “quỵt” tiền. Ra đây làm nghề tự do, tuy nguy hiểm nhưng còn sống được”.

Họ chỉ tập trung buôn bán khi đoạn đường này bị ùn tắc giao thông, ngoài ra một cách “làm ăn” khác nữa là “nhảy” xe khách.

Chị Trần Thị Sáu cho biết: “Tụi tui tập trung khu vực mấy xe dù hay dừng đón khách thì “nhảy” lên bán hàng cho hành khách. Lỡ xe chạy, tụi tui theo luôn, tới điểm khác lại “nhảy” xuống rồi kiếm xe khác quay về. Vậy chứ thu nhập mỗi ngày cũng được cả trăm ngàn nhưng bị mấy ông tài xế, lơ xe chửi hoài à. Mà chửi riết rồi cũng quen mấy chú ơi. Mình nghèo, không có học chữ thì biết làm gì bây giờ”.

Theo chị Sáu, làm nghề này phải nhanh tay lẹ mắt và có chút “lì lợm”, không dám nhảy ra giữa đường thì khó bán được hàng.

Cũng như bao nghề phải “đổ máu để kiếm tiền” khác, những người sống “nhảy” biết rằng đó là công việc nguy hiểm, vi phạm nghiêm trong quy định về an toàn giao thông nhưng vì cuộc sống mưu sinh, họ vẫn phải bám nghề này.

Anh Bùi Văn Tuấn, chạy xe ôm khu vực phường Tam Bình, quận Thủ Đức cho biết: “Mấy người này liều mạng lắm, xe ôtô đang chạy rà rà vậy mà dám nhảy xổ ra mời mua nước. Hồi tháng 12 năm ngoái, một bà cũng bán buôn kiểu này bị chiếc xe máy va vào, trầy xướt khắp người”.

Mơ ngày… về quê

Họ đều là những người sống ở các vùng quê nghèo, những công việc ở quê nhà không đủ để họ lo cho bản thân và gia đình nên họ đã chấp nhận làm những việc với những nguy hiểm luôn rình rập.

Anh Nguyễn Văn Bé, 38 tuổi, một người bán hàng rong, quê ở Hậu Giang tâm sự: “Nhà cũng có vài công ruộng, đông anh em nên rất khó khăn. Lớn lên, tui lập gia đình, ruộng của cha mẹ chia ra cho anh em chẳng có được bao nhiêu, trồng lúa thì lỗ triền miên, nợ nần “ngập” đầu. Nên cách đây 5 năm, 2 vợ chồng kéo hết lên thành phố kiếm sống, để lại 2 đứa nhỏ đang còn đi học ở với ông bà dưới quê.

Ở quê tui, người dân nghèo lên thành phố mưu sinh nhiều lắm, làm đủ thứ nghề. Riêng vợ chồng tui chỉ có một mơ ước, làm sao có sức khỏe để kiếm tiền lo cho xấp nhỏ học hành đến nơi đến chốn, có công ăn việc làm đàng hoàng. Sau đó, vợ chồng tui lại về quê sống với ruộng vườn”.

Điều mà anh Bé, cũng như những người bán hàng rong khác nói lý do vì sao phải mưu sinh bằng cái nghề nguy hiểm này. Quả đúng như vậy, thực tế mà chúng tôi đã tận mắt chứng kiến trong chuyến đi về các tỉnh miền Tây trước đây, đã cho thấy, cái nghèo đang bao trùm lên một bộ phận dân cư không nhỏ của các tỉnh thuộc đồng bằng sông Cửu Long, một nơi là vựa lúa lớn nhất cả nước.

Trước đây, với đất đai màu mỡ, phù sa bồi đắp, thiên nhiên đã cho họ nguồn lợi dồi dào, bước chân ra đồng là có cá, có tôm... Chính vì vậy mà người dân miền Tây luôn hài lòng với cuộc sống của mình, họ nghĩ rằng không cần học nhiều, làm nhiều vẫn có thể đủ ăn. Nhưng nay thực tế đã thay đổi và ước mơ của anh Bé như là một minh chứng.

Trong số “đội quân” bán hàng rong khắp các cửa ngõ thành phố, còn có những người đến từ dải đất miền Trung đầy khắc nghiệt và cũng như bao người khác, họ phải bươn chải, liều mình với nghề “tự sinh, tự diệt” này. Nhưng cuối cùng tất cả cũng vì mưu cầu cho cuộc sống tốt hơn và mong sao con cái của họ có một tương lai tươi sáng hơn.

Theo TT & VH
Mời các bạn đồng hành cùng báo Dân Việt trên mạng xã hội Facebook để nhanh chóng cập nhật những tin tức mới và chính xác nhất.
Tin cùng chuyên mục
Xem theo ngày Xem